Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc sống đã dạy em cách trưởng thành bằng chính sự cô đơn

2021-04-21 01:30

Tác giả: Tuyen Tran


blogradio.vn - Cuộc sống đã dạy em cách trưởng thành bằng chính sự cô đơn như thế đấy. Đối với em cuộc sống một mình cũng như thu đủng đỉnh trên phố, đông dùng dằng nửa đến, nửa đi.  Không được thở cùng bầu trời với anh lâu rồi, em cũng chẳng thiết tha gì nhớ đến nữa, ký ức của em về anh giờ chỉ còn là giọng nói âm thầm bên tai, là cái tên em từng đặt nằm lòng ở đầu danh bạ, chỉ còn là ánh mắt em đã từng ngoái đợi tìm trông, chỉ còn là một phần nhỏ đọng lại của những đợi chờ nhớ mong ngày cũ.

***

Nỗi buồn của em có muôn hình vạn trạng, siết chặt người em lại để giày vò mỗi ngày. Em buồn như thế cũng thành quen, nỗi buồn cứ như thế bào mòn con người em mất rồi.

Này em, cớ sao phải giấu đau thương vào trong đáy mắt, cớ sao lòng buồn lại cứ tỏ ra vui? Chúng ta có gì mà phải dối lừa nhau, em đâu có sai khi em buồn. Em à, nếu buồn xin cứ buồn đi em, đừng vì thế gian này mà hoài nghi, đừng vì cuộc sống này mà che giấu, em đau lòng thì em cứ khóc để giải tỏa cho chính mình.

Có những lúc em sẽ thấy nghẹt thở khi phải chịu dựng, nghẹt thở khi phải giữ cho bản thân mình không được khóc quá lâu, khi phải để trái tim cứ nứt theo từng vết rạn, khi phải giữ lòng nguội lạnh sau mỗi lần tổn thương.

Này em, em là con gái đừng chôn giấu niềm đau thương quá trong lòng, đừng nên ủ quá nhiều tâm sự, chịu quá nhiều thiệt thòi. Bởi vì có ai là không cần yêu thương, có ai là không cần bản thân được hạnh phúc, có ai không thấy trái tim cần được an ủi, đi mệt rồi có người đưa vòng tay rộng ra ôm?

Phía sau một cô gái mạnh mẽ là cả một bầu trời sụp đổ, cô gái thường hay đi sớm về muộn, thực ra cô ấy rất mệt mỏi, cô gái mà thường vùi đầu vào công việc, bận rộn với deadline… Thật ra cô ấy chỉ đang trốn tránh một thứ cảm xúc tệ hại, cô gái thường hay cười, cười rất tươi và rất xinh, thật ra cô cũng khóc rất nhiều, chỉ là cô chỉ khóc một mình.

dieu-nho-nhat-

Cô biết bản thân mình đang chênh vênh hụt hẫng rất nhiều, nhưng cô không dám gục ngã vì cô biết phía sau cô chẳng có ai chống lưng, nếu cô ngã cô sẽ rơi vào vực thẳm, ý chí không cho phép cô ngã, không cho phép cô chết trong sự tổn thương và đơn độc.

Sau một ngày, cô nhìn lại, cô mới biết thì ra cô có thể tự mình bước qua mọi nỗi đau, tự chịu đựng tất cả, cứ như vậy như một thói quen.

Cũng có những ngày em rất mệt, rất đau, vụn vỡ cũng rất nhiều, nhưng em không cho phép mình yếu đuối trước mặt ai đó, càng không cho phép mình tâm sự với bạn bè, vì em biết không ai khác ngoài chính bản thân mình cần gì. 

Cuộc sống đã dạy em cách trưởng thành bằng chính sự cô đơn như thế đấy. Đối với em cuộc sống một mình cũng như thu đủng đỉnh trên phố, đông dùng dằng nửa đến, nửa đi.  Không được thở cùng bầu trời với anh lâu rồi, em cũng chẳng thiết tha gì nhớ đến nữa, ký ức của em về anh giờ chỉ còn là giọng nói âm thầm bên tai, là cái tên em từng đặt nằm lòng ở đầu danh bạ, chỉ còn là ánh mắt em đã từng ngoái đợi tìm trông, chỉ còn là một phần nhỏ đọng lại của những đợi chờ nhớ mong ngày cũ.

Mạnh mẽ em mệt không, em nói rằng em ổn nhưng đôi mắt em nhìn trống rỗng vô hồn, em bảo em không sao vì đã quen chịu tổn thương, giờ có thêm một chút cũng vẫn ổn, em nói em vẫn cố gắng được, nhưng có rất nhiều buổi sáng sau khi tỉnh dậy em ước mình có thể quên hết. 

phu-nu

Những ngày cô đơn em chẳng muốn ngồi lì để viết lách, cũng chẳng muốn đi đến thư viện để tìm đọc vài cuốn sách, em chọn cho mình đến một quán quen thuộc, gọi cho mình một ly cà phê đen đá, không đường một mình thưởng thức, đắng đầu lưỡi, ngọt vị đầu môi.

Mạnh mẽ mãi nhưng khi em cần chẳng có ai để em dựa vào, chẳng có bờ vai để em nương tựa, chẳng có vạt áo để em níu lấy, có chuyện vui buồn hay ấm ức em cũng chỉ biết ôm một mình để rồi đêm về vỡ òa lên mà khóc, rồi sau đó lại tự an ủi mình mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

Ngày qua ngày, em vẫn một mình với cuộc hành trình của riêng mình, cuộc hành trình ấy thiếu đi một người quan trọng. Người ấy từng bên cạnh em lúc em cần, là bờ vai để em tựa vào lúc em gục ngã, là người lắng nghe em nói, là người quan tâm em từng chút nhưng chỉ là bây giờ thì không.

Mạnh mẽ rồi khi em im lặng cũng không ai biết em không ổn, em không khóc được, em cảm thấy bản thân mình cố gắng đến khi mệt nhoài vì việc gì cũng phải tự gồng gánh, khi ốm em tự mình mua thuốc, tự mình nấu cháo, tự vỗ về chính em.

Những hôm em đi làm về mệt, cảm giác áp lực nhưng chỉ biết tự mình chịu, tự nhủ nếu mình không cố gắng thì ai sẽ thay mình đây. Em tự dặn lòng không được bỏ cuộc vì nếu em bỏ cuộc thì luôn bị người khác khinh thường, mạnh mẽ mãi em cũng biết mệt, nhưng không mạnh mẽ thì chẳng lẽ em phải khóc lóc sao?

Em biết rồi chúng ta chẳng ai còn là mình của ngày hôm qua đã trưởng thành và khô cằn so với nhiều năm về trước. Thời gian vốn dĩ đã rất khốc liệt và tàn nhẫn, nó bào mòn tất cả cuốn đi tuổi thanh xuân, đưa chúng ta vào cái khoảng không lưng chừng lơ đãng.

tình-yêu-10

Nhiều năm qua đi, em cũng không còn là cô gái son trẻ dịu ngọt hôm nào, những khi buồn em không muốn viết những điều khiến mình đau lòng như xưa nữa, những lúc mệt mỏi em phải tự làm điểm tựa cho mình và đứng lên, những lúc nhớ anh em vò ngực mình để đỡ phần xót xa, chí ít ra em không còn yếu đuối và cần một người bên cạnh, em cũng không còn mềm lòng như người con gái cũ anh yêu. 

Em biết anh đã trở nên cứng rắn và sỏi đời hơn hẳn, bàn tay anh cũng chẳng còn những yên bình và ấm nóng như xưa đã từng, bờ ngực anh trở nên vững chãi nhưng đã không còn khát cháy cảm xúc riêng cho bất kỳ ai. Anh bây giờ đem mục tiêu sự nghiệp, gia đình của mình đặt lên trước, hóa ra chúng ta chẳng còn ai đủ can đảm để bất chấp và say cuồng bên nhau như hôm qua nữa, anh và em đều trở nên tàn nhẫn với cách sống của chính mình đến cuối cùng mãi mãi cũng chỉ là khái niệm tồn tại trong một khoảnh khắc rực rỡ nào đấy.

Em đã không còn là cô gái trẻ trung dịu dàng năm nào anh từng theo đuổi, anh cũng chẳng còn là người đàn ông an ủi em mỗi khi buồn. Cả hai chúng ta bây giờ chẳng thể đi cùng chiều, cùng hướng, mà là người dưng ngược lối nhau.

© Tuyen Tran - blogradio.vn

Xem thêm: Hãy yêu anh khi còn có thể, được không em?

 

Tuyen Tran

Cô ấy thích mùa đông, thích cafe đen không đường, không đá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

Làm sao để trở nên tích cực hơn mỗi ngày?

“Tôi biết mình không thể thay đổi thế giới khi thấy nó sắp diệt vong, nhưng tôi biết một thứ mình có thể thay đổi, đó chính là thái độ tôi đối diện với nó.”

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mine (Sở hữu): 'Ngay cả khi thế giới này đổi thay, thì những điều bạn muốn sở hữu là gì?'

Mỗi người đều có những điều mình muốn sở hữu khác nhau, và “Mine” là bộ phim khiến bạn tự hỏi bản thân điều gì là quan trọng nhất đối với mình. “Mine” là câu chuyện về những người phụ nữ mạnh mẽ và đầy tham vọng, những người vượt qua định kiến ​​của xã hội để tìm kiếm phiên bản đích thực của mình.

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay là hạnh phúc

Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Tình yêu rơi xuống trong ngày giông bão (Phần 1)

Lúc đó, tôi vì mệt nên cũng không nói gì nhiều với anh, tôi chỉ nhớ cái bảng tên trên ngực áo anh “Bùi Hải Sơn”, anh căn dặn tôi nhớ tắm nước ấm và uống nước gừng đừng để cảm lạnh rồi đi mất.

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Báo động tình trạng sức khỏe khi thường xuyên làm việc máy tính: ảnh hưởng từ trong ra ngoài

Công việc văn phòng được đánh giá là thoải mái hơn các ngành nghề khác, tuy nhiên sự thật không phải vậy!

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân đoán ngay ai số sướng, ai gian nan vất vả

Xem tướng bàn chân là một việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại rất quan trọng trong nhân tướng học, có thể phán đoán được nhiều việc về tính cách con người cũng như vận mệnh của người đó trong tương lai.

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời

Những câu chuyện qua đi cứ gối lên nhau những kỉ niệm ngày xưa Ngày mới yêu nhau em bảo mình non trẻ Giờ mọi điều anh muốn chỉ thật nhỏ nhẹ Bình yên là ở bên em đến cuối cuộc đời.

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Một ngày nào đó, con sẽ làm ba mẹ tự hào

Giờ đây, con không gánh trên vai bất kể một kỳ vọng hay ước mơ của một ai, trong tim con có niềm tin và hy vọng của chính mình. Một ngày nào đó, một ngày nào đó ở tương lai không xa, con sẽ khiến ba mẹ tự hào.

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi

Thức dậy đi nào, mơ ước của tôi ơi Sao cứ mãi trốn vào đâu trong bộn bề toan tính? Để ngày đi qua, chênh vênh, hụt hẫng Như những con đường ma trận ùa vây.

back to top