Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ cần anh ngoảnh lại, em vẫn sẽ ở đây

2021-04-13 01:30

Tác giả: Rubywon


blogradio.vn - Lần đầu tiên gặp nhau, lần đầu nắm tay, những cái ôm, chiếc hôn đầu đầy ngây ngô,...tất cả đều hiện về trong tâm trí, chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua. Ngày mai anh đi rồi, mang theo tất cả tình yêu của cô, mang theo hy vọng và nhiệt huyết của tuổi trẻ, mang theo thanh xuân khờ dại của cô gái nhỏ. “Hứa với em, nhất định phải thật hạnh phúc, anh nhé. Bất cứ lúc nào anh quay đầu nhìn lại, em vẫn ở đây, vẫn chờ anh, vẫn yêu anh như thuở ban đầu”.

***

Người ta thường nói một người chỉ có 3 lần yêu trong suốt cuộc đời là đủ, một lần non nớt, một lần khắc cốt ghi tâm, một lần là yêu trọn vẹn. Nếu cả 3 lần đó đều cùng yêu một người thì quá viên mãn. Nhưng liệu có mấy ai chỉ yêu một người suốt cả đời?

Mối tình đầu của cô là vào năm nhất Đại học. Lần đầu tiên gặp anh là vào một buổi chiều đầu xuân đầy nắng, nụ cười của anh còn ấm áp và rực rỡ hơn những tia nắng đang nhảy múa trên gương mặt điển trai đó. Cô biết mình đã yêu anh từ lúc ấy. 

Anh là học viên năm hai của một trường quân đội. Khác với những sinh viên đại học, thời gian của anh bó hẹp hơn, anh chỉ có thể ra ngoài vào mỗi thứ 7 hoặc chủ nhật hàng tuần. Cô thông cảm với điều đó vì cô biết anh mang trong mình một sứ mệnh rất lớn. Cô tự dặn lòng phải biết sẻ chia với anh, chờ đợi anh, động viên anh học tập và rèn luyện.

“Nguyện tay phải nghiêm chào Tổ quốc, tay trái nắm lấy tay em”.

Chuyện tình của họ cứ trôi qua một cách êm đềm và lặng lẽ, những buổi hẹn hò ngắn ngủi mỗi chiều chủ nhật, những dòng tin nhắn vụng trộm mỗi lúc anh lén dùng điện thoại, những lần video call vì anh phải trực không thể ra ngoài.

đứa_trẻ_2

Cô đắm chìm trong hạnh phúc của mối tình ngọt ngào thời sinh viên, cô đã vẽ ra một tương lai tươi sáng của hai người, về ngôi nhà và những đứa trẻ... Bất giác cô nghĩ đến công việc của anh, trong lòng cô nhen nhóm một suy nghĩ vị kỷ. Cô khuyên anh xin chuyển ngành, công việc sẽ nhẹ nhàng hơn, ít nguy hiểm hơn. Nhưng anh lại nói với giọng điệu rất cương quyết “Trở thành phi công là ước mơ từ bé của anh, anh không muốn từ bỏ”. Nhìn gương mặt sáng ngời niềm tin và hy vọng đó làm cô cảm thấy bản thân mình thật nhỏ nhen, cô mỉm cười nói với anh “Được, em ủng hộ anh. Nhưng anh phải hứa với em, đừng để em thấy bất cứ tin tức tiêu cực nào về anh trên các phương tiện truyền thông. Em sợ em không chịu đựng được.”

“Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ sẽ dành phần ai?

Ai cũng một thời trẻ trai, cũng từng nghĩ về đời mình”.

Cô cứ nghĩ mình đã tìm được tình yêu đích thực nhưng duyên phận là thứ rất khó nói. Họ lặng lẽ rời xa nhau, yên lặng như cái cách họ bước vào cuộc đời nhau. Không cãi vã, không có người thứ ba, chỉ là họ không thể đi chung với nhau được nữa. 

Cô đau chứ, cô khóc đến sưng húp cả mắt, cô nhớ anh da diết, nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của hai người. Nhưng rồi ai cũng phải sống tiếp. Cô vùi đầu vào học hành, đi làm thêm, cô tìm kiếm những niềm vui mới để xóa nhòa hình bóng anh trong ký ức. 

Anh vẫn học, vẫn rèn luyện để thực hiện ước mơ của anh. Hai người như hai đường thẳng song song, vẫn có thể nhìn thấy nhau nhưng không thể gặp nhau nữa rồi.

đứa_trẻ_6

Hai năm sau,

Hôm đó tâm trạng cô thấp thỏm, lo âu một cách lạ thường. Như có linh tính mách bảo, cô vào trang cá nhân của bạn anh xem thì biết được tin anh sắp chuyển ra Bắc học. Cô vội nhắn tin cho anh.

 “Anh sắp đi à?”

“Ừ, anh ra học viện học tiếp”.

“Khi nào anh đi?”.

“Sáng mai”.

“Vậy...mình gặp nhau lần cuối được không?”

“Chỗ cũ nhé”.

“Em biết rồi, giờ em đi”.

Cô vội vàng sửa soạn rồi chạy tới. Thật trùng hợp biết bao, khi mà nơi cuối cùng họ gặp nhau cũng là nơi lần đầu hò hẹn. Hai người ngồi cạnh nhau nhưng không biết nói gì, có những điều muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Vẫn là anh lên tiếng trước

“Em dạo này khỏe chứ?”.

“Em ổn, còn anh?”.

“Anh vẫn vậy”.

“Anh học bao lâu thì xong?”.

“Khoảng tầm hai năm, hai năm rưỡi”.

“Chúc anh học tốt”.

“Cảm ơn em”.

ăn_cơm

Sau đó họ nói chuyện vài câu, người nhà anh gọi điện hỏi thăm, anh vừa nghe vừa tựa đầu lên vai cô như ngày trước. Tim cô bất giác nhói lên một nhịp. Cảm giác này đã lâu cô không cảm nhận được, hóa ra ở bên anh lại ấm áp như thế. Hóa ra cô vẫn chưa thể quên được anh.

Anh bất giác hỏi.

“Hình như quán này là quán lần đầu tiên mình hẹn hò nhỉ?”

“Anh còn nhớ à?”.

“Làm sao mà quên được”.

Bắt đầu ở đâu thì cũng nên kết thúc ở đó. Cô tiễn anh về cổng trường. Đoạn đường ấy bình thường rất dài nhưng hôm nay lại ngắn lạ kỳ, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

“Anh vào nhé. Em về cẩn thận”.

Cô lấy hết dũng khí, lấy luôn cả sự tự tôn đầy kiêu ngạo của mình, cô dang tay ra.

“Để em ôm anh lần cuối, được không?”

Anh ôm choàng lấy cô, vỗ nhẹ lưng cô. Cô tham lam hít lấy mùi hương trên người anh, như để lưu lại một chút gì đó thuộc về anh. Biết bao điều muốn nói đã chôn sâu tận đáy lòng, cô chỉ nói được vài câu ngắt quãng

“Anh đi mạnh giỏi. Cố gắng học tốt anh nhé. Chúc anh hạnh phúc”.

đứa_trẻ_5

Cô buông anh ra. Cô sợ cô sẽ không nhịn được mà khóc trước mặt anh. Cô mỉm cười bảo anh vào đi. Cô đứng nhìn theo bóng anh đến khi khuất dạng. Khoảnh khắc cô vừa quay lưng bước đi, nước mắt đã chực trào lăn dài trên khuôn mặt cô. Cô khóc đến nhòe cả mắt, những kỷ niệm của hai người cứ thế chạy dài trong đầu cô. 

Lần đầu tiên gặp nhau, lần đầu nắm tay, những cái ôm, chiếc hôn đầu đầy ngây ngô,...tất cả đều hiện về trong tâm trí, chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua. Ngày mai anh đi rồi, mang theo tất cả tình yêu của cô, mang theo hy vọng và nhiệt huyết của tuổi trẻ, mang theo thanh xuân khờ dại của cô gái nhỏ. “Hứa với em, nhất định phải thật hạnh phúc, anh nhé. Bất cứ lúc nào anh quay đầu nhìn lại, em vẫn ở đây, vẫn chờ anh, vẫn yêu anh như thuở ban đầu”.

© Rubywon - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top