Những điều không có được luôn đẹp đẽ và khó quên
2021-04-02 01:25
Tác giả:
Hoa Vô Lạc
blogradio.vn - Bạn có lẽ không biết người bạn không trân trọng thật ra lại là bảo vật trong tim của một ai đó khác. Và bởi vì không có được nên mãi mãi là một điều đẹp đẽ khó quen. Bạn không thích đóa hoa này không có nghĩa đóa hoa đó không có ai thích. Cuộc sống luôn lạ lùng như vậy. Thế nên, nếu đã có được hãy luôn trân trọng và giữ gìn thật tốt.
***
Tôi ngồi đợi trong quán cà phê đã hơn 2 tiếng. Hôm nay là buổi hẹn của tôi và cô bạn thân thế mà nó lại dám để tôi đợi hơn 2 tiếng. Lúc tôi chuẩn bị đi về thì nó mới hớt hải chạy vào. Nhìn ánh mắt của tôi, nó rối rít xin lỗi. Ngoài trời khá lạnh, bản thân nó lại khoác mỗi chiếc áo bông, tôi nhíu mày gọi một ly cacao nóng rồi nói.
“Lạnh thế này mà mặc phong phanh thế không sợ lạnh à?”.
Bạn thân tôi là một người rất sợ lạnh. Trời như thế này nó mặc hai cái áo len, khoác thêm hai cái áo khoác mà vẫn xịu mặt kêu tôi lạnh vậy mà hôm nay mặc mỗi cái áo như thế này. Nó nhìn tôi cười xòa nói.
“Muộn quá, khoác vội cái áo thôi. Rét sắp cóng rồi đây”.
Ly cacao nóng được mang ra, nó uống một ngụm, khuôn mặt lộ ra vẻ thỏa mãn. Tôi mới hỏi nó sao đến muộn thế, nó đặt ly xuống, khuôn mặt xị xuống rồi nhìn tôi một cách e sợ lắp bắp nói.
“Tại tao ngủ quên”.
Đối mặt với câu trả lời của nó, tôi không nói nên lời. Hẹn tôi mà lại ngủ quên. Nhưng nghĩ lại nó có bao giờ trễ hẹn hay ngủ quên đâu, tôi mới dò hỏi tiếp. “Mày làm gì mà ngủ quên ?”.
Nó rụt rè nói mải xem phim rồi ngủ quên mất. Tôi nhíu mày nhìn nó, nó nghĩ tôi có thể chấp nhận được lí do này, nó nghĩ tôi không nhận ra điều gì sao?. Tôi muốn ép nó nói ra sự thật nhưng rồi thôi ừ một tiếng cho qua. Nó thấy tôi thế rối rít xin lỗi gọi một phần bánh tôi thích ăn. Tôi với nó chơi với nhau lâu rồi sau đó tôi có ra nước ngoài du học một thời gian nên cũng lâu rồi chúng tôi mới gặp gỡ nhau được thế này. Có nhiều thứ thay đổi, ví như nó trở nên hiền dịu hơn rất nhiều. Ví như nó cùng cậu ấy quen nhau rồi.
Thấy tôi im lặng, sợ tôi giận, nó kéo nhẹ ống tay áo tôi. Tôi mới búng trán nó một phát kêu là lần sau đừng để tôi chờ. Nó thấy thế liền cười tươi. Kỳ thật tôi không khó chịu việc nó đến muộn mà khó chịu việc nó giấu tôi lý do thực sự khiến nó đến muộn. Trước đây chúng tôi không giấu nhau điều gì cho nên lần này nó che giấu khiến tôi không thích lắm.
“Mày và Phong sao rồi. Vẫn tốt chứ?”.
Nó thở dài, tay nhẹ khuấy ly ca cao nóng.
“Thì vẫn thế thôi…”.
Nó nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa tí tách rơi nhẹ, dòng người vội vã tìm trú mưa. Ba bốn cô cậu học sinh chạy vội tìm chỗ trú mưa. Nó nhìn lại nói giống như chúng tôi năm đó nhỉ rồi thở dài. Tôi định hỏi nó làm sao mà trông buồn. Chưa kịp hỏi thì nó đã nói.
“Ai cũng nói tao với Phong rất xứng đôi. Phong cũng tốt nhưng mà anh ấy ở bên cạnh người con gái anh ấy yêu nhất còn tao thì không thể ở bên cạnh người tao yêu nhất”.
Nghe xong, tôi đánh rơi chiếc thìa. Tim như bị bóp nghẹt. Tôi mới nhìn nó nở nụ cười nhẹ nói.
“Không thích tại sao chấp nhận?”.
Nó bật cười một cách buồn bã.
“Bởi vì thích hợp. Mấy ai trên đời này có thể ở bên cạnh người mình yêu thực sự”.
Tôi buột miệng nói.
“Mày biết không? Mày ở bên cạnh chàng trai tốt nhất cũng là chàng trai mà tao yêu nhất”
Nó hoang mang nhìn tôi. Tôi bỗng tự nhiên cảm thấy mình ngu ngốc, tự nhiên nói ra làm gì. Tôi yêu Phong, yêu cậu ấy rất nhiều nhưng trớ trêu nhất cậu ấy không yêu tôi mà lại yêu cô bạn thân của tôi. Nên lúc đó tôi đã tác hợp cho cả hai.
Họ bên nhau hạnh phúc còn tôi khóc thầm. Chính là vì không muốn cả hai nhận ra cảm xúc của tôi nên tôi mới lựa chọn đi du học. Đợi cho tình cảm trong tim dần nhạt dần, đợi cho mọi thứ bình ổn lại tôi trở về, tiếp tục làm một người bạn tốt. Bí mật này tôi đã luôn cố gắng giấu kĩ nhưng lời nó nói hôm nay như một con dao chọc thủng hộp bí mật. Tôi không kìm được. Phong tốt như vậy, quan tâm chăm sóc nó như vậy…Sao nó có thể.
Nó cúi mặt nói xin lỗi. Nó nói nếu nó biết được chuyện tôi thích Phong thì nó đã không chấp nhận cậu ấy. Tôi xua tay nói nó không phải xin lỗi, đó không phải lỗi của nó. Tôi chỉ hy vọng nó đối xử tốt với Phong, đừng làm cậu ấy tổn thương, nếu như vẫn không thể quên được người kia vậy thì buông tay Phong. Nhưng tôi càng hy vọng nó sẽ đáp lại tình cảm của Phong dù gì nó và Phong yêu nhau bao lâu rồi, một chút tình cảm không thể nào không có. Nó không nói gì. Và chúng tôi im lặng.
Bản thân tôi cứ như ngốc vậy. Một mặt tôi hi vọng Phong được hạnh phúc, hai người họ ở bên nhau hạnh phúc, một mặt lại cảm thấy nó và Phong nên chia tay nhau. Nếu không yêu nhau thì cố chấp ở bên làm gì.
Tôi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa, phía bên kia đường là Phong. Có vẻ như cậu ấy đến đón cô bạn thân của tôi. Tôi mới vỗ tay đánh tan sự im lặng, sau đó nhìn nó nói.
“Mày đừng lo, giờ tao không còn yêu Phong nữa nhưng mà mày ấy nếu đã lựa chọn cậu ấy thì đối xử với cậu ấy cho tốt nhé. Tao chỉ hy vọng bạn thân của tao được hạnh phúc thôi. Phong ý là chàng trai tao từng yêu nhất thôi, giờ tao yêu người khác rồi”.
Nó có vẻ như không tin định nói thêm gì nữa. Tôi liền mở điện thoại ra giơ cho nó xem mấy bức ảnh chụp của tôi và một cậu nam. Đó là người bạn tôi quen lúc đi du học.
“Đây nè người sắp trở thành bạn trai tao. Đẹp trai không?”.
Nó nhìn điện thoại, có vẻ như đã tin tưởng lời nói của tôi phần nào, gật đầu khen đẹp trai lại hỏi cậu ta với tôi quen nhau như thế nào?. Tôi trả lời cho qua. Nó định hỏi thêm nhưng Phong đến rồi.
“Kìa, bạn trai mày đến đón rồi”.
Phong bước vào. Tôi treo trên mình nụ cười niềm nở chào Phong. Cậu ấy cũng chào lại tôi, ánh mắt thì quanh quẩn treo trên người nó tràn đầy cưng chiều. Cậu ấy cầm theo một túi xách nhỏ là bánh ngọt của tiệm bánh mà nó rất thích. Tôi cười trêu chọc.
“Vợ cậu mới đi với tôi một chút mà đã không yên tâm à”.
Phong cười tươi, khẽ xoa tóc nó, ánh mắt ngập tràn cưng chiều khiến tôi không khỏi cảm thấy có chút cô quạnh.
“Ừ, không yên tâm được. Cậu xem sợ lạnh mà còn quên mặc áo khoác”.
Phong đem áo khoác lông dày khoác cho nó, miệng thì trách cứ nhưng giọng điệu cũng không lộ ra chút vẻ tức giận nào.
Phong mời tôi về nhà chơi nhưng tôi từ chối nói để hôm khác . Tôi không nghĩ là hiện tại tôi sẽ kiềm chế được cảm xúc của mình, hơn nữa có hơi ngại ngùng một chút. Nhìn hai người quấn quýt bên nhau, tôi vội vã chào tạm biệt rồi rời đi.
Một mình rảo bước trên đường, kéo khăn quàng lên vẫn thấy lạnh, trời vốn dĩ đã lạnh vừa tạnh mưa xong lại càng thêm lạnh. Tôi rùng mình chỉ muốn nhanh nhanh về nhà thôi. Mấy thời điểm rét lạnh như thế này luôn khiến cho người ta khao khát sự quan tâm, sự ấm áp.
Bạn có lẽ không biết người bạn không trân trọng thật ra lại là bảo vật trong tim của một ai đó khác. Và bởi vì không có được nên mãi mãi là một điều đẹp đẽ khó quen. Bạn không thích đóa hoa này không có nghĩa đóa hoa đó không có ai thích. Cuộc sống luôn lạ lùng như vậy. Thế nên, nếu đã có được hãy luôn trân trọng và giữ gìn thật tốt.
© Hoa Vô Lạc - blogradio.vn
Xem thêm: Cậu, tớ và lời hứa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.










