Em sẽ chờ anh nhưng không phải là mãi mãi
2020-12-04 01:24
Tác giả:
Hoa Vô Lạc
blogradio.vn - Gió thổi tung ô cửa sổ, lật từng trang nhật ký cũ đã ố vàng. Và tôi sau câu nói ấy cũng đã sẵn sàng cho sự lựa chọn của chính mình. Sự lựa chọn cho một cuộc hôn nhân đã từng có với nhau rất nhiều kỉ niệm, nhưng những kỉ niệm ấy giờ đây chỉ mỗi tôi chờ đợi và nhớ đến nó mà thôi.
***
“Nếu anh chơi mệt mỏi rồi, dừng lại đi, nhìn về phía sau này. Em vẫn đang đợi anh.”
Hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của hai chúng tôi. Tôi có chút mong chờ anh sẽ về sớm một chút, không cần anh phải mua hoa, nhẫn quà gì cả, chỉ là hy vọng anh có thể về sớm một chút ăn cùng tôi bữa cơm. Đã lâu rồi tôi và anh không ngồi cùng với nhau ăn một bữa cơm, hay cùng nhau đọc sách giống như trước đây.
Chút mong chờ này, cuối cùng cũng bị đánh mất. Anh gọi điện báo anh có việc bận sẽ về muộn. Tôi trầm xuống một lúc, nhắc anh hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của chúng tôi, hy vọng anh sẽ về sớm ăn cơm với tôi.
Anh chỉ ừ một tiếng rồi nhanh chóng cúp máy. Bản thân vẫn cứ hi vọng vào chữ ừ của anh, ngồi đợi đến hơn 12 giờ đêm. Tôi nhìn mâm cơm nguội lạnh trên bàn bật cười.
Kết hôn 5 năm tình cảm của chúng tôi giờ nguội lạnh như mâm cơm trước mặt này. Chỉ là muốn anh về sớm ăn cùng tôi bữa cơm cũng khó như vậy.
Tôi đi vào phòng lục lại những món đồ cũ. Quyển sổ cũ úa vàng, bên trong kẹp những cánh hoa khô. Tôi vuốt nhẹ từng trang giấy cũ, những cánh hoa khô nhẹ nhàng rơi xuống, nát vụn.
“Cả đời này, anh sợ nhất chính là thương tổn em.”
Anh năm ấy, từng nắm tay tôi chân thành mà nói với tôi như thế. Anh của năm ấy, vì tôi cái gì cũng có thể làm. Anh của năm ấy, vì một câu nói em mệt của tôi mà lo lắng ngày đêm, hớt hải chạy đi mua thuốc.
Anh của năm ấy, sẽ không bao giờ để tôi một mình trong căn nhà cô đơn lạnh lẽo, không bao giờ quên ngày kỉ niệm của tôi. Và, anh của năm ấy, sẽ luôn nhận ra tâm trạng ẩn sâu trong đáy mắt tôi.
Một câu đời này sợ nhất là thương tổn tôi, của anh năm đó, có lẽ là lời thật lòng nhưng đến bây giờ giống như những cánh hoa khô đó hóa thành cát bụi.
Tôi không hiểu nổi người mà tôi đã từng yêu, người sợ hãi tôi đau khổ nhất trên thế giới này lại là người tổn thương tôi nhiều nhất.
“Viễn, em biết tình cảm của chúng ta đang nhạt dần, nhạt dần. Từ ngọt ngào như thanh socola anh từng đưa em lại biến thành nước khoáng vô vị. Anh chán nản, em biết. Anh có người tình bên ngoài, em biết. Ngày kỉ niệm không phải công ty anh có việc bận mà trùng hợp đó là ngày sinh nhật của cô gái đó. Em biết chứ”.
“Nhưng em buông không được, 18 tuổi đến 29 tuổi như bây giờ em chỉ yêu mình anh, chỉ nhìn mình anh. Nên em vẫn đang chờ anh trở về”.
Tôi xoa nhẹ hai bàn tay, vùi mình vào trong lớp chăn ấm áp. Tôi có một giấc mơ. Một giấc mơ rất đẹp. Anh nắm lấy bàn tay tôi xoa thật nhẹ, ôm lấy tôi, tôi sợ lạnh nên mỗi mùa đông anh phải ôm tôi vào trong lòng mới ngủ được. Rất ấm áp.
Mở mắt tỉnh dậy, nhận ra chỉ là giấc mơ nhưng cảm giác ấm áp tôi vẫn có thể nhớ rõ, cảm nhận rõ. Tôi nhớ hơi ấm của anh, nhớ nụ hôn và cái ôm dịu dàng của anh. Đáng tiếc rằng bây giờ anh trao nó cho người khác.
“Viễn, anh chơi mệt chưa?”.
Tôi lặng người nhìn tấm ảnh cưới, vuốt ve lấy khoảnh khắc hạnh phúc cả đời chỉ có một lần này. Tiếng cửa mở ra, tôi sực người. Tiếng bước chân của anh ngày càng gần, anh mở cửa phòng, nhìn tôi bằng ánh mắt áy náy.
“Xin lỗi, không về sớm được với em. Anh thấy em dạo này có vẻ mệt nên chuẩn bị cho em một chuyến đi nghỉ dưỡng”.
Một chuyến đi nghỉ dưỡng dành cho tôi? Anh cũng biết tôi mệt sao? Vậy sao không về sớm một chút chăm sóc tôi.
“Anh là đang đuổi em đi à?”. Tôi nhìn anh, lạnh lùng hỏi.
Anh nhíu mày không vui, giọng nói pha chút tức giận.
“Anh thấy em mệt nên muốn em nghỉ ngơi, đi chơi cho khuây khỏa. Em lại nói nhăng nói cuội gì đấy”.
Tôi bật cười. Anh coi tôi là kẻ ngốc, cái gì cũng không biết hay sao. Tôi cần gì một chuyến đi nghỉ dưỡng sang trọng ở đâu đó. Tôi buồn bã vì cái gì anh không biết hay biết mà cố tình lờ đi.
“Em chỉ muốn chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm”.
Anh liền lặng im một chút. Vẻ mặt tức giận tản đi thay bằng ánh mắt áy náy, anh nhẹ đặt tay lên vai tôi, giọng nói dịu dàng giống như giọng nói của anh ngày xưa.
“Xin lỗi, anh bận quá. Tối nay chúng ta đi ăn mì Ý nhé. Anh nhớ là em thích món này mà”.
Tôi nghe xong, lòng như có một con dao nhẹ cứa qua. Tôi không thích đồ ăn Ý. Điều đơn giản thế này mà anh quên rồi. Cô gái đó có lẽ là thích ăn món Ý nhỉ ? Tôi không nói ra chỉ cười.
Anh thấy thế cũng không nói gì xoay người đi thay quần áo. Điện thoại anh lại reo lên. Tôi cầm lên định mang đưa cho anh. Dãy số hiện lên khiến tôi chững lại. Là cô gái đó gọi.
Anh đã chạy ra, không nói gì giật lại điện thoại từ tay tôi đi vào trong phòng nói chuyện. Tôi ngồi trên giường đợi khoảng 10 phút thì anh đi ra. Anh áy náy nhìn tôi, lại một lần nữa nói công ty có việc gấp, đợi ngày mai anh sẽ xin nghỉ dẫn tôi đi du lịch bù lại. Tôi không nói gì cả, tỏ ra bình thường, bảo anh nhanh chóng đi xử lý công việc.
Tôi tiễn anh ra cửa, nhìn anh leo lên chiếc xe ô tô trắng. Tôi nhớ lại hình bóng anh năm xưa đạp chiếc xe trắng hớt hải lao đến trường, đưa cho tôi túi bánh bao nóng hổi. Hai mắt nóng lên, tôi hướng về phía anh mỉm cười gọi lớn giống như ngày xưa đã từng.
“Viễn”.
Anh quay ra nhìn tôi, khuôn mặt ánh lên nét mơ hồ. Tôi nở nụ cười dịu dàng nhẹ nhàng nói
“Nếu anh chơi mệt mỏi rồi dừng lại đi, nhìn về phía sau này. Em vẫn đang đợi anh”
“Em vẫn đang đợi, anh quay về sớm nhé. Nếu không về sớm, em có thể không chờ được nữa đâu.
Gió thổi tung ô cửa sổ, lật từng trang nhật ký cũ đã ố vàng. Và tôi sau câu nói ấy cũng đã sẵn sàng cho sự lựa chọn của chính mình. Sự lựa chọn cho một cuộc hôn nhân đã từng có với nhau rất nhiều kỉ niệm, nhưng những kỉ niệm ấy giờ đây chỉ mỗi tôi chờ đợi và nhớ đến nó mà thôi.
© Hoa Vô Lạc - blogradio.vn
Xem thêm: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.










