Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Gửi gia đình thân yêu từ Vancouver đầy nắng

2020-05-21 01:20

Tác giả: Tracy


blogradio.vn - Hạnh phúc và giấc mơ của con chỉ giản dị thôi đó là hai tiếng “gia đình" - nơi mà con có thể tự hào vỗ ngực tuyên bố với thế giới rộng lớn này rằng, có những người luôn mong ngóng con trở về, mong con được bình yên - âu đã chẳng phải quá hạnh phúc hay sao.

***

Con gái thân gửi gia đình dấu yêu!

Xin chào cả nhà, con là chị cả Trang Thối đây, nay con ngồi xuống, muốn dùng đôi ba câu chữ để kể cho cả thế giới và cũng nhắc nhớ cho bản thân con về gia đình thân yêu của chúng ta nơi có bố mẹ, chị Trang, em Tí và em Bum.

Tuổi thơ con trôi qua thật mau trong sự hạnh phúc và tình yêu vô bờ bến, bố mẹ không quá cương nhưng cũng đủ nhu để con hiểu rằng con cần phải sống sao cho thành người tốt, thành một đứa trẻ ngoan. Đến tận bây giờ, trong con vẫn còn vẹn nguyên hình ảnh bố mẹ tảo tần dậy sớm thức khuya đi chợ lo cho cả ba chị em con. Giọt mồ hôi trên má mẹ cha là một điều gì đó ghi đậm trong con lắm, ngày đó với vốn ngôn từ hạn hẹp và một tâm hồn non nớt nên bản thân con cũng không định hình và gọi tên cảm xúc đó được. Con chỉ biết rằng đó là một cảm xúc chẳng mấy gì mà dễ chịu, rằng trong trái tim nhỏ bé cùng đôi mắt thơ ngây là những hạt giống của những hoài bão to lớn, để giúp bố mẹ bớt khổ, có lẽ với tư cách một người chị cả trong gia đình. Nhà ta ngày đó không giàu sang về vật chất, dưới mái nhà cấp bốn đơn sơ đó lại là đầy ắp tiếng cười, niềm hạnh phúc và cả một bầu trời ký ức, nó đậm sâu đến mức mà dù cho có là ai ở giữa cuộc đời này, tiếng cười được hoà vang bởi cả gia đình ta vẫn luôn văng vẳng bên tai con.

Rồi cô bé ấy trưởng thành dần theo thời gian, ước mơ cũng ngày càng lớn mà con cũng chẳng nhận ra rằng con đang dần rời xa vòng tay che chở của bố mẹ. Con đã ôm ước mơ đó mà vươn ra biển khơi, như chú cá nhỏ lần đầu ra đại dương, con đã thốt thoảng bởi cái sự mênh mông đó rồi con thích thú, lao đi thỏa sức vẫy vùng. Con kể cho mẹ nghe về ước mơ được đi du học mà không ngờ rằng mẹ ủng hộ con đến thế, mẹ nói rằng mẹ tin tưởng con gái mẹ, rằng con đã đủ lớn để quyết định cuộc đời, tất cả bố mẹ có thể làm là chỉ biết ủng hộ con hết mình mà thôi.

Hồi đó con đọc ở đâu đó rằng: “if your dream is bigger than the town you are living, get out of the town" - “nếu giấc mơ của bạn to lớn hơn ngôi làng mà bạn sống, vượt ra khỏi nó đi", con dời thành phố mình để lên Hà Nội học tiếng anh. Lúc đó phần vì mong có nhiều cơ hội để học tiếng hơn, nhưng cũng phần nhiều để chứng tỏ bản thân mình, chứng tỏ về khả năng để bố mẹ có thể tin tưởng ở con. Hà Nội lúc đó trong con là cái gì lạ lẫm và to lớn lắm bố mẹ ạ, cái thứ mà con chỉ nhìn qua tivi cùng cả nhà thì nay con đã có mặt tại đây để từng bước xây dựng ước mơ của mình. Con như chú chim mới xổ lồng đi tìm trái lạ, mải miết khám phá mà đôi khi quên mất cả điện thoại về cho bố mẹ, cho các em.

Bố mẹ đã đồng hành cùng con trên cả chuyến hành trình xin thị thực vất vả, con không được may mắn nên đã không đạt visa những hai lần. Trong cả quãng thời gian đó chưa phút giây nào mẹ thôi động viên con tiếp tục cố gắng, con biết mẹ hiểu rằng con đã hi vọng bao nhiều, hiểu rằng ông trời sẽ đền đáp xứng đáng cho sự cố gắng của cô gái bé nhỏ của mẹ. Có đôi ba buổi sáng, con thức dậy trong sự thích thú vì trời tây đã xuất hiện trong giấc mơ của con, mơ về hình ảnh mình rong ruổi giữa lòng trời tây, gặp những người bạn “tóc vàng, da trắng". Con thích quá mà đem kể cho mẹ ngay, mẹ đã cười và bảo rằng ước mơ của con sắp thành hiện thực rồi đó, cũng sắp đến ngày bay sang bên đó rồi. Ngày ba mẹ tiễn con ra sân bay, con đã cố gắng kiềm chế không khóc để giữ trọn vẹn hình ảnh một người chị cả mạnh mẽ, để bố mẹ được yên lòng. Khoảnh khắc đó con đã thấy những giọt nước mắt chảy dài trên gò má mẹ cha, lòng con lại nặng trĩu. Cái cảm giác nghẹn ngào ngày bé lại trỗi dậy với niềm tin rằng con sẽ cố gắng thành người tài, không phụ công mẹ cha. 

Giấc mơ của con cũng thành hiện thực rồi bố mẹ ạ! Con đang ở đây rồi, nơi con muốn đến. Con đã gặp được họ rồi, những người con muốn gặp. Ngay khi đặt chân xuống sân bay, một cái mùi kì lạ xộc ngay vào cánh mũi con. Ồ đó là mùi của sự mới lạ, của một đất nước khác, có hay chăng là mùi của hy vọng xen lẫn với sự bồi hồi chênh vênh. Nhưng cũng ngay trong khoảnh khắc đó con nhận ra rằng, trong lòng mình có một khoảng trống mà không gì có thể lấp đầy hay thay thế được - đó là khoảng trống đơn sơ, giản dị nhưng cũng vừa vặn cho gia đình bé nhỏ của ta - là khoảng trống của sự bình yên cùng sự yêu thương vô điều kiện. Và rồi đứa trẻ hừng hực khí thế lên đường, theo đuổi sự mới lạ và tự do cũng nhận ra rằng đúng là không nơi đâu đẹp như nhà của ta. Con ở đây nhiều lúc cô đơn và chênh vênh giữa cuộc đời, con không vấp ngã hay hối hận, mà con chỉ thèm lắm cảm giác được ở bên gia đình, được ăn những bữa cơm mẹ nấu, được nghe những câu chuyện của cha. Cái nỗi nhớ đó cứ thỉnh thoảng đột nhiên lại ập đến mà con dù có mạnh mẽ đến đâu cũng phải đầu hàng, con ngồi thơ thẩn bên trạm xe bus mà hồi ức lại những kỉ niệm bên gia đình, có đôi khi hồi ức lại mùi hương thân yêu của quê nhà, nơi đã cùng con lớn lên và trưởng thành và cũng là nơi tiễn bước con đến vùng đất mới. Gia đình mình là liều thuốc vô giá mà dù ông thần quên lãng có trả cái giá nào con cũng không bao giờ bán lại, đó là thứ giúp xoa dịu những nỗi nhớ mong khắc khoải, xoa dịu sự mông lung và cũng là động lực to lớn nhất của con trong đời. 

Hôm trước lớp con có thảo luận về chủ đề “những giấc mơ và niềm hạnh phúc", con đã dõng dạc mà tuyên bố rằng đối với con tất cả chỉ tóm gọn lại trong hai chữ gia đình đó bố mẹ ạ. Ngày trước con nghĩ rằng sẽ hạnh phúc biết bao khi mà con được đắm mình vào dòng thời gian cổ đại giữa lòng London phồn vinh cổ kính, con cũng ước được một lần đi đến Pháp đến Paris, cái nôi của sự lãng mạn, ôi chắc là phải hạnh phúc lắm. Còn giờ đây tất cả hạnh phúc và giấc mơ của con chỉ giản dị thôi đó là hai tiếng “gia đình" - nơi mà con có thể tự hào vỗ ngực tuyên bố với thế giới rộng lớn này rằng, có những người luôn mong ngóng con trở về, mong con được bình yên - âu đã chẳng phải quá hạnh phúc hay sao.

Nhiều lúc con trách cứ bản thân rằng sao hồi đó không ở bên gia đình thêm nhiều chút, nói chuyện với bố mẹ thêm nhiều chút, ghi nhớ những hình ảnh gia đình đậm sâu thêm nhiều chút. Nhưng con cũng nhận ra đó là quy luật của của tự nhiên cả. Ông trời muốn cô gái bé nhỏ trưởng thành, tự lập, đầy tình yêu thương thì cũng bắt cô ấy phải khổ luyện, phải hi sinh, và một trong những cái giá đắt nhất lại là rời xa gia đình. Giá mà con có thể trở về ngày đó, trở về bên ngôi nhà bé nhỏ của ta, trở về mâm cơm nơi con mải miết kể chuyện cho cả nhà nghe mà quên mất cả việc chính là ăn, trở về với những cảm xúc ngô nghê - khi mà mấy chị em bỗng vui vẻ, háo hức khi được mẹ đưa đi siêu thị, trở về với những ngày con tập tành thử làm sữa chua, mặc dù không thành nhưng bố vẫn khen con gái làm ngon mà ăn hết, … Tất cả sẽ làm hành trang theo con đến cuối cuộc đời - gánh hành trang mà con nguyện được thêm nữa, thêm mãi để mang theo cả một đời không biết mỏi.

Con không thích bạn “thời gian" đâu mẹ ạ, bạn ấy tàn nhẫn lắm, bạn ấy để lại những sợi tóc bạc trên tóc cha, nhưng đốm đồi mồi trên da mẹ, bạn ấy cũng hay hỏi xin con những kỉ niệm của gia đình mình nữa - nhưng mẹ yên tâm, đương nhiên là con sẽ không cho bạn ấy rồi vì con còn đang phải để dành cho bản thân từng chút một, giữ gìn ngay ngắn trong tâm hồn của con mà. Đôi khi con yếu mềm quá, con chỉ dám mở gói ký ức ra, chìm đắm trong vài lúc rồi lại gói ghém cẩn thận, cất lại gọn gàng vì con biết dù sao đi nữa con vẫn phải mạnh mẽ, bước tiếp giữa cuộc đời, cống hiến và thành công. Con hạnh phúc vì con không chỉ cố gắng cho con, mà con cố gắng cho cả gia đình mình nữa. Mọi điều con muốn giờ đây là được thấy cả nhà mình mạnh khoẻ, hạnh phúc, con luôn chờ mong một ngày được trở về nhà cho khỏa lấp nỗi nhớ mong. Con cũng không bao giờ hối hận vì đi xa, vì có đi xa con mới nhận ra thế giới này rộng lớn biết bao, đường trở về nhà đẹp ra sao và gia đình ta vô giá đến nhường nào. Cảm ơn gia đình của con cơ hội để có thể trưởng thành, học hỏi hay chỉ đơn giản là viết nên những dòng cảm xúc này.

Con yêu gia đình ta nhiều lắm.

Từ chị cả Trang thối

Nhân một ngày Vancouver nắng rơi đầy trên khung cửa sổ.

© Tracy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc sống ở nước ngoài qua lời kể của những người con xa xứ | Radio Tâm Sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

6 bài tập yêu bản thân để hạnh phúc mỗi ngày

Cuộc sống hiện đại đã khiến nhiều người lầm tưởng việc cố gắng theo đuổi những mục tiêu cao lớn hay giữ mình theo những tiêu chuẩn hoàn hảo mới là cách để cuộc sống trọn vẹn. Nhưng trên thực tế, học cách yêu bản thân mới chính là bước đệm đầu tiên giúp bạn hạnh phúc hơn mỗi ngày.

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Anh là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em

Nếu được chọn lại, em vẫn chọn đi cùng anh những năm tháng ấy, vì anh - chính là thanh xuân đẹp đẽ nhất của em. Cảm ơn anh, vì đã cho em được bước vào cuộc đời anh, được cùng anh trải qua những ngày tháng tươi đẹp và trong trẻo ấy. Và cảm ơn anh, vì cho em cơ hội được cùng anh bước tiếp những năm tháng sau này. Chúng ta hãy như lời đã hứa với nhau - nắm chặt tay nhau, và cùng nhìn nhau già đi, anh nhé.

Sao Mộc tiến vào Bạch Dương: 12 cung hoàng đạo cần nhanh chóng nắm bắt vận may của mình

Sao Mộc tiến vào Bạch Dương: 12 cung hoàng đạo cần nhanh chóng nắm bắt vận may của mình

Sao Mộc Bạch Dương giúp 12 cung hoàng đạo tự tin về bản thân, dũng cảm và hướng ngoại hơn - đây chính là cách chúng ta phát triển và mở rộng.

‘Tên cô ấy là’ – sóng ngầm phía sau sự lãnh đạm của những người phụ nữ

‘Tên cô ấy là’ – sóng ngầm phía sau sự lãnh đạm của những người phụ nữ

“Tên cô ấy là” của tác giả Cho Nam Joo là loạt câu chuyện đời thực về những người phụ nữ Hàn Quốc và cuộc chiến không tên của họ, trong một xã hội vẫn còn trọng nam khinh nữ cũng như đầy rẫy định kiến về phái đẹp.

Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy

Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy

Người ta nói chàng trai năm 17 tuổi sẽ chẳng thể cùng mình đi đến cuối đoạn đường. Nhưng với tôi, chàng trai ấy xuất hiện năm tôi 17 tuổi đã là một đoạn đường chẳng thể nào quên. Tạm biệt cánh bằng lăng năm ấy, tạm biệt chàng trai năm đó.

Một thoáng bình yên

Một thoáng bình yên

Không biết liệu với niềm tin son trẻ, ta sẽ sống với nó được bao lâu, chờ thì vẫn chờ đợi thì cứ đợi.

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế

Cơn mưa tháng 5 sao mà da diết thế Mưa ngụp lặn trong tiết trời xanh xao Mùa năm nay hạ còn chưa thấu hết Mà qua nhanh trong cái rét vương về.

Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau?

Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau?

Ngày mơ mộng đã xa xôi Tìm đâu chốn cũ ta ngồi bên nhau Bút xưa nét bỗng nhạt màu Đôi dòng lưu bút cho nhau cũng mờ

Những rung động suốt đời

Những rung động suốt đời

Cô y tá phụ việc đưa tôi xem que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chói mà tim tôi sung sướng nghẹn ngào, những tiếng nấc rung động nhất cứ theo nhịp tim tôi cuộn lên như những con sóng của biển khơi.

Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn

Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn

Em đã vô số lần dặn bản thân phải quên đi, phải bước tiếp, thế nhưng vẫn không được. Mong rằng mai sau em sẽ ổn hơn, với một người yêu em hơn tất cả. Trời vừa sáng rồi, em phải tỉnh giấc khỏi cơn mộng thôi.

back to top