Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu em lâu đến vậy ( Người yêu hoàn mỹ, phần 42 )

2014-05-30 14:29

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù


Chỉ cần như vậy. Hướng Vãn, chỉ cần như vậy. Em có phiền toái, chỉ cần giao cho anh, như vậy là tốt rồi. Mà điều anh muốn, đơn giản chỉ là sự tin tưởng của em mà thôi.Trong đầu Đường Thần Duệ vô cùng choáng váng, không còn thấy rõ người trước mặt..Đường Thần Duệ đột nhiên mở mắt ra.Lúc tỉnh mộng, thật là tàn nhẫn.Cô không phải Hướng Vãn, Hướng Vãn chưa từng gọi anh như vậy, cô sẽ gọi cả họ tên của anh. . . . .Một tay Đường Thần Duệ bất chợt đặt lên bả vai cô gái đối diện, đẩy cô rời khỏi người mình, nhiệt tình ban nãy cũng nhanh chóng mất đi, trên vẻ mặt lạnh lùng của anh không có lấy một chút biểu cảm.

Ánh sáng nhập nhòe , Đường Thần Duệ giương mắt nhìn cô, khi nhận ra giữa đám nam nữ lộn xộn này đột nhiên xuất hiện một cô gái thanh thuần như vậy, Đường Thần Duệ liền lập tức cười lớn, không nhận nước mà thuận tay ôm lấy cả người cô gái, cúi đầu cắn vào tai cô: “Tối nay theo anh nhé. . . . . .”


Tiếng nói vừa thốt lên, anh liền bước vào sàn nhảy.Hấp dẫn rồi đây. . . Đường Dịch ngồi ở sofa trong góc khuất, nhìn ra sàn nhảy xa xa là Đường Thần Duệ đang say rượu ôm một cô gái nhảy thật kịch liệt.Anh hiểu con người cậu ta, Đường Thần Duệ không thích những thứ đồ nóng kích thích tình dục, bao gồm rượu, bao gồm cả những người con gái xa lạ.

Xung quanh sàn nhảy, có vài vòng người đang vây quanh, hò hét chói tai, có người cầm cả chai sâm banh tới, dùng sức lắc mạnh sau đó mới mở nắp ra, sâm banh nhất thời phun hết lên sàn nhảy, vẩy vào người Đường Thần Duệ. Áo sơ mi của anh liền bị thứ rượu mát lạnh thấm ướt, chiếc áo mỏng dính vào cơ thể, lộ ra những đường cong hấp dẫn.Cô gái phục vụ cũng bị sâm banh dính vào người, nước nhỏ xuống theo sợi tóc, tạo thành những từng giọt lưu lại dưới cằm. Ánh mắt Đường Thần Duệ đẫm nước, anh chợt cúi người đến gần cô, hôn lên chiếc cằm tinh tế, đầu lưỡi đảo một vòng đem những giọt sâm banh nuốt vào trong miệng, anh hơi ngửa đầu lên, liền chạm vào ánh mắt bàng hoàng và luống cuống của cô gái nhỏ.



Ánh mắt giống như đã từng quen biết, Hướng Vãn đã vô số lần lộ ra vẻ mặt này khi nằm dưới thân anh, cô thường ôm lấy anh kêu: “Đường Thần Duệ, anh nhẹ nhàng một chút. . . . . .”

Trong lòng anh chợt dâng lên một cảm xúc dịu dàng khác thường, tâm tình sủng ái một lần nữa nổi lên. Một tay đặt sau gáy cô, Đường Thần Duệ dán môi mình vào môi cô gái, cạy răng tham lam tiến vào hôn thật sâu.Sau khi kết thúc hai bài nhảy, Đường Thần Duệ vô cùng hiếu thắng, ôm hông của cô gái, tươi cười đẩy đám người ồn ào ra rồi cùng nhau rời khỏi sàn nhảy.
Đường đi và phòng ốc ở đây Đường Thần Duệ đều vô cùng thuần thục, anh tùy ý tìm một gian phòng trống, một cước đá văng cửa ra vào, đem cô gái nhỏ chôn giữa thân mình và bức tường,anh tựa vào tường hôn dọc từ cổ cô gái xuống, ngón tay không ngừng tháo bỏ bộ đồng phục sớm đã ướt đẫm kia.

“Tên cô là gì?”

“Em họ Tập, quản lý gọi em là Tiểu Tập. . . . . .”

“Tên rất hay, tôi thích.Có chuyện gì cần giúp đỡ, chỉ cần cô nói ra, tôi sẽ giúp…”

“Thật sao?”

Anh bật cười xoa gương mặt cô, vẻ mặt tràn đầy sủng nịnh.Cơ hội tốt như vậy, cô không thể không nắm lấy, lập tức nói thật:

“Nhà em cần tiền. . . . . .”

“Được, ” Nghe rõ yêu cầu của cô gái, cả người Đường Thần Duệ dịu dàng đến kì lạ, anh hôn lên môi cô gái, nhanh chóng rút hai cái thẻ ATM từ trong người bỏ vào tay cô. “. . . . . . Tôi giúp cô.”

Chỉ cần như vậy. Hướng Vãn, chỉ cần như vậy. Em có phiền toái, chỉ cần giao cho anh, như vậy là tốt rồi. Mà điều anh muốn, đơn giản chỉ là sự tin tưởng của em mà thôi.Trong đầu Đường Thần Duệ vô cùng choáng váng, không còn thấy rõ người trước mặt, chỉ cảm thấy hạ thân mình cực nóng, dục vọng đàn ông bùng nổ, anh kéo cô gái ngồi lên trên người mình, trong mơ hồ Đường Thần Duệ nghe thấy một tiếng gọi ‘Thần. . . . . . ’.

Đường Thần Duệ đột nhiên mở mắt ra.Lúc tỉnh mộng, thật là tàn nhẫn.Cô không phải Hướng Vãn, Hướng Vãn chưa từng gọi anh như vậy, cô sẽ gọi cả họ tên của anh. . . . .Một tay Đường Thần Duệ bất chợt đặt lên bả vai cô gái đối diện, đẩy cô rời khỏi người mình, nhiệt tình ban nãy cũng nhanh chóng mất đi, trên vẻ mặt lạnh lùng của anh không có lấy một chút biểu cảm.

(...)

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandan

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top