Vẫn là chính mình
2025-03-26 18:50
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn - Tôi làm gì cũng chẳng ai quan tâm, bệnh đau cũng một mình phải chịu đựng. Mọi người đâu biết rằng tôi là con người, cũng có cảm xúc và làm sao chịu đựng nổi biết bao nhiêu chuyện xảy đến như vậy. Anh đã làm tôi bắt đầu thay đổi và suy nghĩ tích cực hơn.
***
Trong cuộc sống này, có mấy ai được quyền lựa chọn mình sinh ra như thế nào đâu, chính bản thân tôi cũng vậy. Tôi đã từng ước giá như tôi cũng được sinh ra bình thường như bao người khác thì có lẽ cuộc đời tôi đã khác. Nhưng đâu ai có thể quyết định được điều đó. Không một ai có thể sống mà không trải qua khó khăn chỉ hưởng niềm hạnh phúc được đâu.
Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã cảm nhận tôi không được bình thường như bạn bè cùng trang lứa. Bởi tôi sinh ra từ nỗi đau khổ và nước mắt của mẹ cộng với sự thù hận của ông bà ngoại. Thế nên khi lớn lên tôi cũng chẳng thể cảm nhận được tình thân của gia đình là gì. Chưa bao giờ tôi được thấy cảnh gia đình ngồi ăn cơm với nhau một bữa cơm nào cả. Tuổi thơ của tôi là những ngày đi học về phải chạy ra đồng mò cua bắt ốc rồi lượm từng vỏ chai để dành dụm đóng tiền học cho chính mình. Vì tôi luôn cảm giác tôi chính là gánh nặng mà ba mẹ tôi với ông bà ngoại không hề mong muốn. Sự ra đời của tôi là do ba tôi lừa dối mẹ tôi mà ra. Mặc dù ba đã có gia đình nhưng vẫn âm thầm lén lúc ngoại tình với mẹ tôi. Vì thế, mẹ tôi từ một người con gái ngây thơ và xinh đẹp, biết bao nhiêu người thầm thương trộm nhớ đeo đuổi rồi lại rơi vào lưới tình của ba. Mẹ đã mất đi tương lai tươi sáng mà ông bà ngoại tôi luôn cố gắng chịu bao nhiêu vất vả, đánh đổi mồ hôi công sức để hi vọng đổi đời. Giờ thì chẳng là gì cả. Rồi mẹ tôi bệnh nặng qua đời nên tôi tiếp tục sống với ông bà ngoại.
Tôi chẳng thể đòi hỏi tình thương bất cứ người thân nào. Bởi với họ thì tôi cũng như người dưng xa lạ mà thôi. Tôi luôn cố gắng kiếm từng đồng để tự lo cuộc sống chính mình với hi vọng sẽ có một ngày không xa tôi sẽ rời xa nơi này. Vốn dĩ nó chẳng dành cho tôi. Mỗi khi ông ngoại lên cơn say rượu thì đều chửi mắng vì tôi mà ông đã mất đi đứa con gái yêu duy nhất. Còn bà ngoại thì chẳng một lời động viên hay an ủi. Miễn là tôi tự kiếm sống lo cho bản thân tôi là được và đừng làm phiền tới ai hết.

Rồi cũng tới lúc tôi quyết định rời đi lên thành phố lập nghiệp. Tôi cố gắng kiếm thật nhiều tiền gởi về cho ông bà ngoại. Đã có lúc tôi mong những cuộc gọi đến từ ông bà ngoại là lời hỏi thăm hay chỉ một câu nói "dạo này cuộc sống con ra sao?" Nhưng đó luôn chỉ là giấc mơ hão huyền của riêng tôi mà thôi. Cũng đã lâu tôi không quay trở về thăm ông bà ngoại và có thể họ cũng chẳng quan tâm gì tới tôi nữa.
Đến khi gặp anh thì tôi mới cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của anh dành cho tôi. Chắc từ rất lâu rồi chưa có ai tốt với tôi như vậy. Bởi từ nhỏ tôi đã sống trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người dành cho mình. Tôi cảm nhận như tôi là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Tôi làm gì cũng chẳng ai quan tâm, bệnh đau cũng một mình phải chịu đựng. Mọi người đâu biết rằng tôi là con người, cũng có cảm xúc và làm sao chịu đựng nổi biết bao nhiêu chuyện xảy đến như vậy. Anh đã làm tôi bắt đầu thay đổi và suy nghĩ tích cực hơn.
Nhưng rồi tôi hạnh phúc chưa bao lâu thì bi kịch xảy ra. Anh chọn cách tự kết liễu cuộc đời mình bởi vì gia đình anh phát hiện ra bí mật của anh và mọi chuyện về tôi. Họ đã tìm mọi cách để tách anh ra khỏi tôi và nguyền rủa anh như là anh là một con quái vật kì lạ. Không hiểu sao tôi lại không thể oán trách gì anh mà càng yêu anh hơn. Bởi tôi cảm nhận nỗi đau của anh hơn. Vì gia đình mà anh kết hôn với người con gái anh không yêu và để làm tròn bổn phận của người con hiếu thảo. Và anh là cháu đích tôn của dòng họ nên phải gánh vác biết bao nhiêu trách nhiệm nặng nề trên vai và nối dõi tông đường cho gia đình. Để đến khi gặp tôi thì anh mới bắt đầu đối diện với sự thật tàn nhẫn này. Giá như, anh có thể nói ra hết với tôi ngay từ đầu thì có lẽ kết cục đã thay đổi. Giờ đây, chỉ còn mình tôi ôm bao kỉ niệm và nhớ về anh.
Ngày tôi đến viếng đám tang anh thì mẹ anh trao cho tôi bức thư anh gởi cho tôi. Tôi không tin được là anh vẫn nhớ về lời hứa đã từng hứa với tôi là sau này chúng tôi sẽ cùng nhau sống ở căn nhà trồng toàn hoa bất tử mà tôi yêu thích nhất. Anh đã thực hiện lời hứa nhưng sao anh lại rời bỏ tôi đi. Một mình tôi cô đơn trong căn nhà từng đã mơ ước của chúng tôi. Tôi biết anh mong tôi đừng đau lòng và hãy quên anh đi để sống cho hiện tại. Có lẽ suốt cả cuộc đời này, tôi sẽ bao giờ tìm được một người thật lòng yêu tôi như anh. Chỉ có anh là người đầu tiên quan tâm và yêu tôi nhiều đến vậy. Có thể ánh mắt người ta nhìn tôi là đứa con trai bệnh hoạn không bình thường, nhưng với anh thì tôi là người mà anh yêu nhất. Tôi xin phép ba mẹ anh để được sống trong căn nhà đó và thay anh làm những điều anh chưa thực hiện được.
Chúng ta sinh ra đã là một phiên bản độc quyền của chính chúng ta. Thế nên, dẫu bạn có là bất cứ ai đi nữa thì cũng chỉ bạn là người tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình mà thôi. Vậy nên đừng vì bất cứ ai mà đánh mất chính bản thân mình. Hãy sống và làm theo những gì trái tim mách bảo.
© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gặp Nhưng Không Ở Lại | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

















