Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thôi bình yên nhé con tim!

2011-05-31 11:59

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team,

Khóc...
Để biết rằng mình vẫn chưa quên được, dù chỉ là điều nhỏ nhất.. Để biết rằng sau bao nhiêu thời gian đó, giờ anh đang sống tốt, anh cưới vợ... Để vơi bớt những dồn nén trong lòng mình, chất ngất quá, em không chịu được nữa...

Sài Gòn thêm một ngày mới.

Sáng nay goi ly cafe buổi sáng, dường như em vẫn còn chưa tỉnh ngủ thì phải... Lâu lắm rồi, uhm 3 hay 4 năm gì đó... lại có lúc thèm uống ly cafe đen nhỉ? Đắng ngắt... Em không quen được.. Thôi không uống nữa vậy!

Anh nói" Có lẽ anh cưới vợ em ah", "Hạnh hả anh?" "uhm"...im lặng ...
 
 

"Em hy vọng anh không kể lại cuộc điện thoại này với Hạnh. Đây là tin nhắn cuối cùng em gửi cho anh! Khi anh đã bắt đầu một tình yêu khác và một đám cưới... Và em cũng không dùng sim này nữa. Em chúc hạnh phúc anh thay ngày cưới nha! Còn sợi dây chuyền em cũng sẽ gửi trả lại anh. Tạm biệt anh nhé! Lần cuối cùng trong cuộc đời mình, em muốn nói với anh một điều này... Em vẫn yêu anh rất nhiều, chúc anh hạnh phúc!”

Em tắt máy, bước ra đường, đã hết giờ làm, trời vẫn mưa..Hôm nay em mặc áo sơmi màu đỏ, không hợp chút nào với cái vẻ ảm đạm của ngày mưa... Ai đó vừa bước qua em vội vã, dẵm trên mặt đường một cái sim điện thoại gãy đôi....

Vậy là kết thúc một tình yêu bằng một cái đám cưới. Không có một lần gặp gỡ cuối cùng như ngày nào đó mình chia tay! Đã gần một năm trôi qua, em nhận ra được nhiều điều mà có lẽ sau những đổ vỡ, những chắp vá một tình yêu nghèo nàn cảm xúc đã được kết thúc như thế!

Hôm qua, Lan bảo" Kiên cưới Hạnh Hồng Vân ah". Trái tim lại đập những nhịp của ngày xưa! Từng nhịp, từng nhịp chậm chạp… “Uh tao biết, mày yên tâm, tao không sao, vẫn ổn".

Sài Gòn có bão... Hai hôm nay trời mưa mãi... Em không mặc áo màu đỏ nữa, sáng nay đến công ty với cái áo sọc caro sinh nhật lần thứ 21 anh tặng. Chỉ mặc duy nhất có một lần, cái áo ấy em không thích mà. Sáng nay dọn phòng, thấy nó được xếp gọn trong ngăn tủ, tự nhiên muốn mặc lại 1 lần. Trong cuộc đời em đã có quá nhiều những cuối cùng... Bây giờ lại là cuối cùng...

Em có đạo, đạo công giáo. Mẹ nói em phải lấy chồng có đạo kia... Em hỏi anh, anh nói “Anh được mà!" Đó là của 4 năm về trước - năm 2006 "Anh xin lỗi, anh đã dối em, nhưng hãy cho anh một cơ hội, cô ấy là do ý của ba mẹ anh."

Một ngày của năm 2007, có một người con gái khác đi vào cuộc đời em. Anh yêu em nhiều! Có, điều đó em biết. Và người con gái ấy đã từng yêu! Vâng, em cũng biết! Một cái đám hỏi đã phải hủy bỏ vì anh yêu em! Và người con gái kia đã sống như thế nào? Em không biết!

Cũng từ đó...ba mẹ anh không chấp nhận em, anh đã cố gắn rất nhiều, đó là khoảng thời gian em hiểu rằng anh yêu em nhiều lắm!

Rồi cũng mệt mỏi...áp lưc cuộc sống, những cãi vã đẩy chúng ta xa dần nhau. Em không biết khéo léo. Anh bắt đầu xa đọa, những đỏ đen, những rượu chè, và ...những người con gái khác....

Em sai rồi!

Có quá nhiều chuyện đã xảy ra. Em đã vì anh quá nhiều..Đến cuối cùng, em cũng ra đi...

Anh nói “Em ở lại đây, anh sẽ không làm em mệt mỏi nữa, nếu em không muốn nhìn thấy anh, anh sẽ không ở KTX nữa, anh dọn ra ngoài" Em còn ở lại được sao? Em khóc… anh yêu em, nhưng mình không thể, ba mẹ anh không cho anh vào đạo... và bản thân anh, tư tưởng anh, anh xin lỗi!
 
 
 
Và hôm nay... anh đám cưới, một người con gái khác!

Thôi bình yên nhé con tim.

Chúc phúc cho ngươi con trai mình yêu thương.

Rồi tất cả sẽ qua hết thôi.

Ly cafe sóng sánh nước, loãng ra tự khi nào...

    * Gửi từ email Lê Vân - levan2177@

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top