Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho tôi yêu!

2011-05-30 18:16

Tác giả: Giọng đọc:

Bạn đang nghe Cảm xúc âm nhạc số 24
 

 
Bạn thân mến, lại một mùa tựu trường nữa đã về. Tháng 9 với hoa cúc vàng, với nắng mật ong và thỉnh thoảng là những cơn mưa Thu đỏng đảnh. Thời tiết những ngày này lúc nắng lúc mưa giống như tâm trạng của các cô cậu học trò bạn nhỉ. Những ngày tháng 9 đầy háo hức với những bạn sắp sửa bước vào năm học mới, và cũng là những ngày nhiều nhớ nhung về mái trường, về lớp học cũ, thầy cô cũ. Chia sẻ những cảm xúc đặc biệt ấy, hôm nay Cảm xúc âm nhạc mời bạn cùng đến với câu chuyện của độc giả Tú Quyên, và những giai điệu thân thuộc của ca khúc Cho tôi yêu, một sáng tác của nhạc sĩ Hoàng Đạm.
---
Hôm ấy, là lần đầu tiên tôi cho cô bé học trò viết bằng bút mực tím. Cô bé phấn khởi, nét rạng rỡ hồn nhiên trong đôi mắt thơ ngây đã làm cho tôi không khỏi bồi hồi xao xuyến. Tôi chợt nhớ da diết những chuỗi ngày được cắp sách đến trường, được cùng bạn bè tung tăng nô đùa, cùng trao đổi ý kiến sôi nổi với những bài khó để cùng rạng ngời những ánh mắt hân hoan vui sướng khi đã tìm ra lời giải đáp .. Và nhất là những buổi văn nghệ mừng ngày sinh viên học sinh, 20/11, văn nghệ cuối cấp.

Ôi, tất cả, tất cả đã đọng lại thành những kỷ niệm thật đáng yêu ! Theo thời gian, tôi đã dần trưởng thành với bao nhiêu bận bịu lo toan cho cuộc sống, tưởng như sẽ không còn chút gì để mộng mơ, nhớ nhung của tuổi mực tím đã qua.

Đã từ lâu rồi, tôi yêu màu áo trắng

Thế mà hôm nay, ngày đầu tiên tôi cho em cầm viết mực và cũng là lần đầu tiên em được cấp sách đến trường . " Ngày đầu thu trong xanh , em mặc quần áo mới, đi đón ngày khai trường...", em đã cho tôi yêu tất cả ...và thế là tự nhiên môi miệng của tôi lẩm nhẩm hát:

"....
Và từ lâu
Tôi yêu màu mực tím thân thương
Gợi cho tôi nhớ
Một thuở ngây thơ ...."

Hôm nay, tôi đưa em đến trường. Tôi đã vội vã đi lại không biết bao nhiêu lần trên con đường này, nhưng sao hôm nay nó lại đặc biệt đến thế ! Bao nhiêu tà áo trắng thướt tha được anh gió nghịch ngợm tung bay kèm theo những đợt lá vàng nô đùa dưới những đôi chân mềm. Ôi, ngày tựu trường, ngày đầu thu!

Không biết có một thứ tình cảm gì đó đã giục tôi. Tôi đưa em vào lớp, gửi cho cô giáo rồi vội quay lại ngôi trường trung cấp thân yêu của tôi, hình như tôi đang sống lại cái thời áo trắng.

Sân trường lúc này tràn ngập những giọt nắng thủy tinh sáng lấp lánh trong những ánh mắt, trên những đôi môi, mái tóc, làn da ... hân hoan của các cô cậu học trò, trên những chiếc ghế đá, những hàng cây...

Oh! Kia là cô Ân cô vẫn gầy gầy trong tà áo tím đang được đám học trò vây quanh; gần dãy hành lang khu vực lớp Mười, Thầy An đang cười tươi, hiền hậu nhìn lũ học trò mới còn đang rụt rè bỡ ngỡ với ngôi trường. Xa kia, dưới bóng cây điệp cổ thụ (nơi gắn với bao kỷ niệm _ cậu " Dũng quắn " bắt những con sâu to tướng, những con vật khủng khiếp tặng phe áo dài chúng tôi làm chúng tôi thét lên kinh hoàng rồi sau đó là một chầu chè tạ lỗi thật dễ thương!

  Những sự tinh nghịch đáng yêu trong sáng của tuổi mộng mơ tôi không thể nào quên và nhất là mối tình đầu vụng về ngây ngô. Từng nhóm bạn cũ đang tay trong tay hỏi thăm nhau cùng với những ánh mắt đầy xúc động sau bao ngày hè xa cách...Những hình ảnh thật là thân thương làm sao! Vẫn nguyên vẹn trong tôi như ngày nào ...Và thật là tình cờ giọng hát của Tam ca Áo trắng vút cao... 

"... Đã từ lâu rồi
Tôi yêu màu áo trắng
Màu áo trinh nguyên
Thuở hai buổi đến trường
Và từ lâu
Tôi yêu màu mực tím thân thương
Gợi cho tôi nhớ
Một thuở ngay thơ

Mỗi lần tan học
Tung tăng tà áo trắng
Đàn bướm xinh xinh
Lượn bay ngập sân trường..."

Phút giây này rồi sẽ vụt tắt mau, chúng tôi ai cũng hiểu điều bình thường đó để phải vội vã truyền tay nhau vài dòng lưu niệm vì sợ ngày chia ly không kịp trao nhau những tình cảm sau cuối của tuổi học trò, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường, một hướng đi riêng... Sống mũi tôi bỗng dưng cay cay!

"...Ngày hè sang
Trao nhau dòng lưu bút vấn vương..."

Và sẽ một lúc nào đó tâm hồn ta bỗng trào dâng :

"...Kỷ niệm đẹp êm
Trở về bồi hồi bâng khuâng..."

Tất cả sẽ hóa thành tình yêu bất diệt trong ta :

"...Cho tôi yêu
Hàng cây trước lớp nắng vương vàng hoe
Cho tôi yêu
Đường đi đến lớp bóng cây ngả che
Cho tôi yêu
Hành lang êm lối bước chân thầy cô
Cho tôi yêu
Từng viên phấn trắng đi qua đời tôi
Cho tôi yêu
Từng trang sách mới với bao mộng mơ
Tôi không quên
kỷ niệm trong sáng với bao bạn thân..."

Các bạn của tôi ơi! Giờ này các bạn đang ở đâu làm gì? Các bạn có còn nhớ về ngôi trường của chúng ta không? Có còn nhớ? Riêng tôi, tôi muốn vươn tay ra để níu kéo tất cả ...mà tất cả chỉ là một khoảng không vô tận để giờ này, tôi đứng ở đây với kỷ niệm đã "CHO TÔI YÊU"

Ôi! đã đến giờ rước bé. Chắc cô bé của tôi sẽ kể cho tôi nghe nhiều về ngày đi học đầu tiên bắt đầu tuổi học trò, áo trắng tinh khôi. Ôi! Cái tuổi "Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy"

Ôi! Đẹp sao những ngày đầu Thu!

(Tú Quyên/Landautien)

Bạn thân mến, vừa rồi là những chia sẻ về kỉ niệm, cảm xúc thật trong sáng của Tú Quyên về tuổi học trò, về bạn bè thầy cô và về ca khúc Cho tôi yêu của nhạc sĩ Hoàng Đạm. Dường như những cảm xúc nhẹ nhàng ấy nằm sâu trong tiềm thức của tất cả những người đã từng trải qua thời áo trắng. Phải chăng đó cũng chính là lí do mà những ca từ giản dị trong ca khúc Cho tôi yêu lại thân thuộc và dễ gợi nhớ đến như vậy. Với riêng những người đã đi qua thời áo trắng, những người thực hiện Cảm xúc âm nhạc hi vọng rằng chương trình hôm nay đã mang đến cho các bạn những xúc cảm như vẫn đang trong tháng ngày của tuổi học trò vô tư.
 
Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi [titi], Mai Dương và nhóm sản xuất Dalink Studio. Hẹn gặp lại các bạn vào chương trình tuần sau!
 
Mọi chia sẻ, các bạn hãy gửi về cho chương trình theo địa chỉ email radiocamxucamnhac@gmail.com nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top