Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa Thu, tôi đứng nhìn nhành cây đổ lá (The Silence)

2011-05-30 18:19

Tác giả: Giọng đọc:

Các bạn thân mến,

Miền Bắc đã bắt đầu bước vào những ngày Thu trong veo rồi. Tiết trời se lạnh có mang đến cho bạn cảm xúc gì không?

Dường như mùa Thu, với lá vàng và những đợt gió heo may khiến người ta dễ trở nên tâm trạng hơn. Một ly cafe sớm, một góc nhỏ tĩnh lặng trong một buổi sáng nhẹ nhàng, mời bạn cùng Cảm xúc âm nhạc đến với những xúc cảm Mùa Thu cùng bạn nghe có nickname Thich13 và ca khúc the Silence của Alexandra Burke.

---
Mùa Thu, tôi đứng nhìn nhành cây đổ lá, màu vàng rực rỡ nhuốm đầy con đường quen nhỏ nhắn. Mỗi lúc này, con tim tôi như ngừng đập, lắng đọng, không hiểu từ lúc nào nó đã trở thành một thói quen, một thói quen xấu tôi không thể bỏ - lắng nghe con tim mình lặng chết.
Đã có bao giờ ta hỏi nhau, chúng ta sẽ bên nhau đến khi nào, nhưng nào có ai biết được, ừ nhỉ, tại sao cứ phải đắn đo làm gì đến những thứ mà có nát óc ta cũng không thể nghĩ ra, và thật sự lúc ấy tôi đã không thể nào nghĩ đến sẽ có lúc tôi ở đây, chỉ một mình, nhìn những tàng cây đổ lá.

Tôi chi còn biết ngẩn ngơ ở đây thả hồn mình theo cơn gió nhẹ, bay về nơi vô định và cố tìm kiếm hình bóng em, tôi cũng không hiểu để làm gì, nhưng, có lẽ, như thế sẽ tốt cho tôi hơn, bởi đôi khi để trốn chạy thực tại, ta chỉ còn biết chìm vào giấc mơ và mong nó không bao giờ kết thúc. Nhưng, tại sao tôi vẫn thấy thật đau đớn trong tim, và tôi vẫn đứng đây, một mình, nhìn nhành cây đổ lá.



 
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại chìm đắm trong lời hát cứ ngân nga như muốn xé nát tim, văng vẳng xa như từ môi em cất lên, giọng hát tinh nghịch mỗi khi em choàng vai tôi "so say you love me, or say you need me", em đã vội xa khi tôi chưa kịp nói. Mỗi khi bất chợt nghe bài hát, tôi như đứng lặng, ôm lấy tim mình, vẫn chỉ mình tôi, cô đơn, nhìn nhành cây đổ lá.

Em ở đây, đâu đó trong ánh nắng chiều nhạt, vẫn mùi hương thoang thoảng, vẫn ánh mắt xa xăm, vẫn đôi môi hờn dỗi, tôi không dám ngước lên nhìn, cứ như sợ rằng chỉ cần ánh mắt tôi chạm đến, tất cả sẽ tan biến.

Tôi đã không nhận ra tôi yêu em cho đến khi em không còn ở bên, như cơn gió thu nhè nhẹ, tôi vô tình thổi em đi thật xa nơi tôi đứng.

Giờ đây, tôi sẽ lại đứng lên và quay về, quên đi con đường xưa bé nhỏ, bỏ lại sau lưng ánh nắng chiều vàng óng ả, bỏ lại một giấc mơ không thật, bỏ lại một bóng hình tại đây - cô đơn nhìn nhành cây đổ lá.
 


 
Tôi biết, tôi sẽ đợi, để một ngày nào đó tôi nói với em, tôi yêu em biết nhường nào, tôi cần em siết bao...

Một ngày nào đó, khi bước chân mỏi mệt của em quay về...

Tôi sẽ nói với em...

Một ngày...

---
Bạn vừa lắng nghe tâm sự của bạn nghe với nickname thich13 cùng bản nhạc The Silence.

Các bạn thân mến, dường như có thật nhiều điều, khi để cho nó qua rồi, chúng ta mới nhận ra nó quan trọng với mình đến nhường nào. Nếu như vẫn còn có thể níu giữ, hãy làm hết sức mình. Bởi sau đó, bạn sẽ có thể bước qua những tiếc nuối một cách nhẹ nhàng hơn.

Chương trình Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Mai Dương và nhóm sản xuất Dalink Studio, hẹn gặp lại các bạn ở chương trình tiếp theo. 
 
Mọi chia sẻ, các bạn hãy gửi về cho chương trình theo địa chỉ email radiocamxucamnhac@gmail.com nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

back to top