Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa Thu, tôi đứng nhìn nhành cây đổ lá (The Silence)

2011-05-30 18:19

Tác giả: Giọng đọc:

Các bạn thân mến,

Miền Bắc đã bắt đầu bước vào những ngày Thu trong veo rồi. Tiết trời se lạnh có mang đến cho bạn cảm xúc gì không?

Dường như mùa Thu, với lá vàng và những đợt gió heo may khiến người ta dễ trở nên tâm trạng hơn. Một ly cafe sớm, một góc nhỏ tĩnh lặng trong một buổi sáng nhẹ nhàng, mời bạn cùng Cảm xúc âm nhạc đến với những xúc cảm Mùa Thu cùng bạn nghe có nickname Thich13 và ca khúc the Silence của Alexandra Burke.

---
Mùa Thu, tôi đứng nhìn nhành cây đổ lá, màu vàng rực rỡ nhuốm đầy con đường quen nhỏ nhắn. Mỗi lúc này, con tim tôi như ngừng đập, lắng đọng, không hiểu từ lúc nào nó đã trở thành một thói quen, một thói quen xấu tôi không thể bỏ - lắng nghe con tim mình lặng chết.
Đã có bao giờ ta hỏi nhau, chúng ta sẽ bên nhau đến khi nào, nhưng nào có ai biết được, ừ nhỉ, tại sao cứ phải đắn đo làm gì đến những thứ mà có nát óc ta cũng không thể nghĩ ra, và thật sự lúc ấy tôi đã không thể nào nghĩ đến sẽ có lúc tôi ở đây, chỉ một mình, nhìn những tàng cây đổ lá.

Tôi chi còn biết ngẩn ngơ ở đây thả hồn mình theo cơn gió nhẹ, bay về nơi vô định và cố tìm kiếm hình bóng em, tôi cũng không hiểu để làm gì, nhưng, có lẽ, như thế sẽ tốt cho tôi hơn, bởi đôi khi để trốn chạy thực tại, ta chỉ còn biết chìm vào giấc mơ và mong nó không bao giờ kết thúc. Nhưng, tại sao tôi vẫn thấy thật đau đớn trong tim, và tôi vẫn đứng đây, một mình, nhìn nhành cây đổ lá.



 
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại chìm đắm trong lời hát cứ ngân nga như muốn xé nát tim, văng vẳng xa như từ môi em cất lên, giọng hát tinh nghịch mỗi khi em choàng vai tôi "so say you love me, or say you need me", em đã vội xa khi tôi chưa kịp nói. Mỗi khi bất chợt nghe bài hát, tôi như đứng lặng, ôm lấy tim mình, vẫn chỉ mình tôi, cô đơn, nhìn nhành cây đổ lá.

Em ở đây, đâu đó trong ánh nắng chiều nhạt, vẫn mùi hương thoang thoảng, vẫn ánh mắt xa xăm, vẫn đôi môi hờn dỗi, tôi không dám ngước lên nhìn, cứ như sợ rằng chỉ cần ánh mắt tôi chạm đến, tất cả sẽ tan biến.

Tôi đã không nhận ra tôi yêu em cho đến khi em không còn ở bên, như cơn gió thu nhè nhẹ, tôi vô tình thổi em đi thật xa nơi tôi đứng.

Giờ đây, tôi sẽ lại đứng lên và quay về, quên đi con đường xưa bé nhỏ, bỏ lại sau lưng ánh nắng chiều vàng óng ả, bỏ lại một giấc mơ không thật, bỏ lại một bóng hình tại đây - cô đơn nhìn nhành cây đổ lá.
 


 
Tôi biết, tôi sẽ đợi, để một ngày nào đó tôi nói với em, tôi yêu em biết nhường nào, tôi cần em siết bao...

Một ngày nào đó, khi bước chân mỏi mệt của em quay về...

Tôi sẽ nói với em...

Một ngày...

---
Bạn vừa lắng nghe tâm sự của bạn nghe với nickname thich13 cùng bản nhạc The Silence.

Các bạn thân mến, dường như có thật nhiều điều, khi để cho nó qua rồi, chúng ta mới nhận ra nó quan trọng với mình đến nhường nào. Nếu như vẫn còn có thể níu giữ, hãy làm hết sức mình. Bởi sau đó, bạn sẽ có thể bước qua những tiếc nuối một cách nhẹ nhàng hơn.

Chương trình Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Mai Dương và nhóm sản xuất Dalink Studio, hẹn gặp lại các bạn ở chương trình tiếp theo. 
 
Mọi chia sẻ, các bạn hãy gửi về cho chương trình theo địa chỉ email radiocamxucamnhac@gmail.com nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top