Bởi anh là khoảng anh xuân bé nhỏ
2019-01-20 01:15:00
Em sẽ sống và mỉm cười mạnh mẽ Không oán hận, không giận hờn than trách Bởi anh là, khoảng thanh xuân bé nhỏ Đã từng là tất cả của riêng em.
Để con dắt bà đi
2019-01-19 01:15:00
Qua hết rồi, thời tuổi trẻ gian nan Những tháng ngày buồn, nỗi cực nhọc thấm trên đôi vai nhỏ Tất tả sớm chiều, cả cuộc đời gian khó Cũng ở sau rồi, để con dắt Bà đi
Tình ca mùa đông
2019-01-18 01:16:00
Trong khoảnh khắc mùa sang Sân trường em đứng đợi Chiếc lá vàng chấp chới Rơi vào thềm cô đơn.
Lần đầu biết tương tư
2019-01-18 01:15:00
Có một cô gái nhỏ Lần đầu biết tương tư Cô tập tành viết thư Gửi cho chàng trai trẻ
Em muốn tựa vai anh mặc phố thị mệt nhoài
2019-01-17 02:10:43
Em dựa vai anh ngắm những cơn mưa Rầy rà trước hiên Bên khung cửa sổ Mặc phố thị ngoài kia nượp người xe cộ Mặc những bon chen thi thố mệt nhoài.
Ta chẳng chờ một ngày vắng để đi tìm lại chính mình
2019-01-17 02:05:08
Ta chẳng chờ một ngày vắng để lại tìm mình để thảng thốt nhận ra cái nhìn kinh ngạc là ta vội vàng hay là vì ta khác mà khúc nhạc vốn dịu dàng giờ cũng hóa bão giông?
Thương ai tôi nguyện một đời tôi thương!
2019-01-16 01:16:00
Thương ngày qua tháng thương thêm Thương dù biết chẳng êm đềm tháng năm. Thương mà, nên chẳng để tâm Thương mà nên nguyện một lòng thương thôi.
Anh thương em từ tận đáy lòng
2019-01-16 01:14:00
Em cứ vui đi, em chớ có bận lòng Hạnh phúc nhé với những gì em lựa chọn Đừng bận tâm tới anh, hãy coi đó là những điều nhỏ mọn Anh vẫn ổn mà, em hãy cứ yên tâm.
Thèm một ngày chỉ thế thôi bình lặng
2019-01-15 01:16:00
Đã bao giờ trở lại một lần thôi Ngày còn bé thơ vô lo, vô nghĩ. Mỗi đêm về chẳng dư âm mộng mị; Chẳng những lo âu cơm, áo, gạo, tiền.
Mẹ giục lấy vợ đi
2019-01-15 01:15:00
Lấy vợ đi, lấy vợ đi Mẹ cha cũng chẳng mong gì đâu con. Tuổi già, tóc bạc, héo hon Nhân gian cha mẹ chẳng còn bao lâu.
Hỡi ôi cô gái ế!
2019-01-14 01:15:00
Có cô gái lạ ghê Bao năm rồi vẫn thế Đắm say nghệ thuật ế Dẫu thiên hạ cười chê.
Ba mươi chưa phải là già
2019-01-14 01:14:00
Ngưỡng tuổi ba mươi không trẻ cũng chưa già Nhưng đủ cho ta trở thành người chững chạc Không còn ta của những ngày muốn đi lạc Rong ruổi khắp nẻo đường chỉ để tìm niềm vui




















