Phát thanh xúc cảm của bạn !

Seoul trong mắt tôi

2021-08-24 01:20

Tác giả: Tuyết Như Trần


blogradio.vn - Ngày tạm biệt, ngồi trên máy bay, khi hồi tưởng lại những ký ức về Hàn Quốc, lạ thay, tôi chỉ nghĩ đến những gam màu. Giá có chút năng khiếu hội họa, tôi nhất định sẽ vẽ một bức tranh thật đẹp về vùng đất này.

***

Tôi thức dậy giữa lưng chừng giấc mơ, vội vã xuống nhà gọi một chiếc taxi, bắt đầu hành trình “Seoul rạng rỡ” của riêng mình. Như thường lệ, phi trường Tân Sơn Nhất vẫn nhộn nhịp, dù đã gần chín giờ tối. Khuấy nhẹ cốc cà phê nóng, tôi khẽ nhìn quyển sách dưới chân mình. Một ấn phẩm hay về Hàn Quốc, về cách mạng văn hóa và vô số những điều người ta muốn biết về quốc gia này. 

Tôi tìm thấy nó vào một ngày mưa gió giữa Sài Gòn. Nhớ ngày đầu mua sách về, tôi cứ xuýt xoa lật giở khe khẽ từng trang, sợ làm nhăn sách, sợ làm trầy những trang in màu quá đẹp. Sợ nhiều thứ, sợ như thể nếu làm hư nó thì giấc mơ của mình cũng tan thành mây khói.

Giấc mơ Hàn Quốc bị gác lại trên giá sách chừng ấy năm. Mỗi lần về nhà ngẩng đầu lên lại thấy giấc mơ của mình đóng bụi trên ấy, lòng chợt buồn rầu vô kể. Nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn tin Hàn Quốc rồi có lúc chỉ cách mình một màn sương mờ sau ô cửa nhỏ trên máy bay. Và hôm nay, giấc mơ ấy thật sự bắt đầu.

Rời khỏi sân bay Incheon, những cung đường ngập tràn hoa tươi dưới không khí lảng bảng hơi sương, những góc phố xanh mướt ngợp bóng cây ngân hạnh, cây lá đỏ, những con đường đèo uốn lượn nhìn xuống thung lũng xanh rì ngoạn mục lần lượt hiện ra trước mắt tôi.

ngan_-_hanh

Hàn Quốc là nơi hiếm hoi bạn có thể tận hưởng cảnh quan thiên nhiên giữa lòng phố thị một cách duyên dáng đến lạ lùng. Sẽ không ngoa nếu gọi Seoul là thành phố của những điều duyên dáng. Lối sống chậm rãi, gu thẩm mỹ tinh tế của người Hàn đã khiến mọi ngã đường góc phố, dù là nhỏ nhất, tại đất nước này đẹp hài hòa đến độ hoàn hảo.

Một sáng cuối hạ, khi nhìn lòng hồ trong vắt, mát lành với sắc xanh lúc nên thơ ngọt ngào, lúc xanh ngắt như tạo hoá lỡ đổ một vệt màu từ trời xuống đến mặt nước, tôi nhận ra thời điểm bắt đầu cuộc dạo chơi dưới nắng ấm của mình nên bắt đầu. 

Từ bộ phim “Bản tình ca mùa đông” đảo Nami trở thành điểm du lịch hấp dẫn du khách từ khắp thế giới. Khi ghé địa điểm tham quan lý tưởng này, tôi loay hoay với nhiều dự định, chẳng biết nên làm gì để tận hưởng tối đa cảnh sắc ở hòn đảo xinh đẹp này. Cuối cùng, giải pháp đơn giản nhất được lựa chọn. Bạn thử tưởng tượng xem, một ngày trời hạ trong veo, nắng ngọt ngào như ươm mật, len lỏi giữa những góc xanh mát của rừng cây ngân hạnh, mua thêm vài hộp kem vani, nước nha đam đóng chai, vừa ăn vừa nhẩn nha hít thở không khí êm đềm hiếm có, rõ ràng là cách thức đơn giản mà hiệu quả nhất.

Khi quay về Seoul, trời đã bắt đầu về chiều. Hoàng hôn đổ xuống thành phố những vệt nắng dài ngọt ngào và quyến rũ. Những góc đường đầy ắp hoa tươi yêu kiều trong gió, bao bọc quanh quảng trường thành phố. Giữa quảng trường, dòng suối nhân tạo chảy ngang êm đềm như một dải lụa mềm vắt ngang Seoul. 

seoul_1

Cầm theo vài quyển sách, mua thêm cốc nước ngồi ngâm chân dưới làn nước mát lạnh tận hưởng ánh hoàng hôn rực rỡ. Giữa dòng nước trong veo ấy, tôi nghĩ đến Ella Fitzgerald và lời hát kinh điển của cô “If the sun should desert the day, what would life be?” (Nếu mặt trời rời bỏ ngày mà đi, cuộc sống rồi sẽ ra sao?). Ngay lúc ấy, giữa quảng trường tươi đẹp này, có lẽ chẳng ai nghĩ đến một ngày như thế. Bởi trong vẻ yêu kiều của một ngày bình yên, người ta có thể ngồi đây uống cả một buổi chiều.

Thời tiết ở Hàn Quốc nhìn chung tương đối ổn định với bốn mùa rõ rệt. Tháng Sáu, thời điểm khi chúng tôi từ Việt Nam sang, lại là mùa mưa ở Hàn Quốc. Nhờ thế, tôi có dịp nhìn thấy một Seoul rất lạ, Seoul trong mưa. Dưới màn mưa lất phất, Cảnh Phúc cung đẹp rạng rỡ với những con đường lát đá ngoằn ngoèo quanh rừng thông xanh mướt. Cũng trong cơn mưa phùn tôi tản bộ lên tháp Namsan. Nếu ví Seoul là Paris của châu Á thì Namsan là một minh chứng rõ nét. Tọa lạc trên một ngọn đồi quanh năm xanh mướt, Namsan khiến người ta nghĩ ngay đến kinh đô ánh sáng khi chung quanh trang trí đầy những ổ khóa tình yêu. 

thap-namsan-min

Giữa không gian tươi trẻ, tràn ngập tiếng nhạc từ quán cà phê dưới tầng trệt của tháp, tôi lặng lẽ ngồi ngắm nhìn hai cây lá đỏ thấp thoáng gần mái đền cổ. Ai từng xem qua serie phim Gia đình là số một hẳn sẽ không xa lạ gì với không gian nơi đây. Tôi nhìn cảnh vật trước mắt mình như nhìn một giấc mơ. Những ngày ở Việt Nam chuẩn bị cho chuyến đi thật không uổng phí chút nào. Vùng đất suốt một thời gian của thời niên thiếu mơ ước được đặt chân đến cuối cùng đã trở thành hiện thực.

Ngày tạm biệt, ngồi trên máy bay, khi hồi tưởng lại những ký ức về Hàn Quốc, lạ thay, tôi chỉ nghĩ đến những gam màu. Giá có chút năng khiếu hội họa, tôi nhất định sẽ vẽ một bức tranh thật đẹp về vùng đất này. 

Bức tranh đẹp đẽ ấy dù ngước lên nhìn trời, cúi xuống nhìn đất, dõi mắt xa xa về phía những rặng núi, hay nghiêng mình đón một vệt nắng đang chảy vội xuống lòng hồ trong phút tàn úa huy hoàng của một ngày cuối hè vội vã, tất cả đều sẽ đẹp một cách rạng rỡ đến khó tin.

© Tuyết Như Trần  - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu tình yêu lận đận thì đừng đổ lỗi cho duyên phận

Tuyết Như Trần

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top