Phát thanh xúc cảm của bạn !

Seoul trong mắt tôi

2021-08-24 01:20

Tác giả: Tuyết Như Trần


blogradio.vn - Ngày tạm biệt, ngồi trên máy bay, khi hồi tưởng lại những ký ức về Hàn Quốc, lạ thay, tôi chỉ nghĩ đến những gam màu. Giá có chút năng khiếu hội họa, tôi nhất định sẽ vẽ một bức tranh thật đẹp về vùng đất này.

***

Tôi thức dậy giữa lưng chừng giấc mơ, vội vã xuống nhà gọi một chiếc taxi, bắt đầu hành trình “Seoul rạng rỡ” của riêng mình. Như thường lệ, phi trường Tân Sơn Nhất vẫn nhộn nhịp, dù đã gần chín giờ tối. Khuấy nhẹ cốc cà phê nóng, tôi khẽ nhìn quyển sách dưới chân mình. Một ấn phẩm hay về Hàn Quốc, về cách mạng văn hóa và vô số những điều người ta muốn biết về quốc gia này. 

Tôi tìm thấy nó vào một ngày mưa gió giữa Sài Gòn. Nhớ ngày đầu mua sách về, tôi cứ xuýt xoa lật giở khe khẽ từng trang, sợ làm nhăn sách, sợ làm trầy những trang in màu quá đẹp. Sợ nhiều thứ, sợ như thể nếu làm hư nó thì giấc mơ của mình cũng tan thành mây khói.

Giấc mơ Hàn Quốc bị gác lại trên giá sách chừng ấy năm. Mỗi lần về nhà ngẩng đầu lên lại thấy giấc mơ của mình đóng bụi trên ấy, lòng chợt buồn rầu vô kể. Nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn tin Hàn Quốc rồi có lúc chỉ cách mình một màn sương mờ sau ô cửa nhỏ trên máy bay. Và hôm nay, giấc mơ ấy thật sự bắt đầu.

Rời khỏi sân bay Incheon, những cung đường ngập tràn hoa tươi dưới không khí lảng bảng hơi sương, những góc phố xanh mướt ngợp bóng cây ngân hạnh, cây lá đỏ, những con đường đèo uốn lượn nhìn xuống thung lũng xanh rì ngoạn mục lần lượt hiện ra trước mắt tôi.

ngan_-_hanh

Hàn Quốc là nơi hiếm hoi bạn có thể tận hưởng cảnh quan thiên nhiên giữa lòng phố thị một cách duyên dáng đến lạ lùng. Sẽ không ngoa nếu gọi Seoul là thành phố của những điều duyên dáng. Lối sống chậm rãi, gu thẩm mỹ tinh tế của người Hàn đã khiến mọi ngã đường góc phố, dù là nhỏ nhất, tại đất nước này đẹp hài hòa đến độ hoàn hảo.

Một sáng cuối hạ, khi nhìn lòng hồ trong vắt, mát lành với sắc xanh lúc nên thơ ngọt ngào, lúc xanh ngắt như tạo hoá lỡ đổ một vệt màu từ trời xuống đến mặt nước, tôi nhận ra thời điểm bắt đầu cuộc dạo chơi dưới nắng ấm của mình nên bắt đầu. 

Từ bộ phim “Bản tình ca mùa đông” đảo Nami trở thành điểm du lịch hấp dẫn du khách từ khắp thế giới. Khi ghé địa điểm tham quan lý tưởng này, tôi loay hoay với nhiều dự định, chẳng biết nên làm gì để tận hưởng tối đa cảnh sắc ở hòn đảo xinh đẹp này. Cuối cùng, giải pháp đơn giản nhất được lựa chọn. Bạn thử tưởng tượng xem, một ngày trời hạ trong veo, nắng ngọt ngào như ươm mật, len lỏi giữa những góc xanh mát của rừng cây ngân hạnh, mua thêm vài hộp kem vani, nước nha đam đóng chai, vừa ăn vừa nhẩn nha hít thở không khí êm đềm hiếm có, rõ ràng là cách thức đơn giản mà hiệu quả nhất.

Khi quay về Seoul, trời đã bắt đầu về chiều. Hoàng hôn đổ xuống thành phố những vệt nắng dài ngọt ngào và quyến rũ. Những góc đường đầy ắp hoa tươi yêu kiều trong gió, bao bọc quanh quảng trường thành phố. Giữa quảng trường, dòng suối nhân tạo chảy ngang êm đềm như một dải lụa mềm vắt ngang Seoul. 

seoul_1

Cầm theo vài quyển sách, mua thêm cốc nước ngồi ngâm chân dưới làn nước mát lạnh tận hưởng ánh hoàng hôn rực rỡ. Giữa dòng nước trong veo ấy, tôi nghĩ đến Ella Fitzgerald và lời hát kinh điển của cô “If the sun should desert the day, what would life be?” (Nếu mặt trời rời bỏ ngày mà đi, cuộc sống rồi sẽ ra sao?). Ngay lúc ấy, giữa quảng trường tươi đẹp này, có lẽ chẳng ai nghĩ đến một ngày như thế. Bởi trong vẻ yêu kiều của một ngày bình yên, người ta có thể ngồi đây uống cả một buổi chiều.

Thời tiết ở Hàn Quốc nhìn chung tương đối ổn định với bốn mùa rõ rệt. Tháng Sáu, thời điểm khi chúng tôi từ Việt Nam sang, lại là mùa mưa ở Hàn Quốc. Nhờ thế, tôi có dịp nhìn thấy một Seoul rất lạ, Seoul trong mưa. Dưới màn mưa lất phất, Cảnh Phúc cung đẹp rạng rỡ với những con đường lát đá ngoằn ngoèo quanh rừng thông xanh mướt. Cũng trong cơn mưa phùn tôi tản bộ lên tháp Namsan. Nếu ví Seoul là Paris của châu Á thì Namsan là một minh chứng rõ nét. Tọa lạc trên một ngọn đồi quanh năm xanh mướt, Namsan khiến người ta nghĩ ngay đến kinh đô ánh sáng khi chung quanh trang trí đầy những ổ khóa tình yêu. 

thap-namsan-min

Giữa không gian tươi trẻ, tràn ngập tiếng nhạc từ quán cà phê dưới tầng trệt của tháp, tôi lặng lẽ ngồi ngắm nhìn hai cây lá đỏ thấp thoáng gần mái đền cổ. Ai từng xem qua serie phim Gia đình là số một hẳn sẽ không xa lạ gì với không gian nơi đây. Tôi nhìn cảnh vật trước mắt mình như nhìn một giấc mơ. Những ngày ở Việt Nam chuẩn bị cho chuyến đi thật không uổng phí chút nào. Vùng đất suốt một thời gian của thời niên thiếu mơ ước được đặt chân đến cuối cùng đã trở thành hiện thực.

Ngày tạm biệt, ngồi trên máy bay, khi hồi tưởng lại những ký ức về Hàn Quốc, lạ thay, tôi chỉ nghĩ đến những gam màu. Giá có chút năng khiếu hội họa, tôi nhất định sẽ vẽ một bức tranh thật đẹp về vùng đất này. 

Bức tranh đẹp đẽ ấy dù ngước lên nhìn trời, cúi xuống nhìn đất, dõi mắt xa xa về phía những rặng núi, hay nghiêng mình đón một vệt nắng đang chảy vội xuống lòng hồ trong phút tàn úa huy hoàng của một ngày cuối hè vội vã, tất cả đều sẽ đẹp một cách rạng rỡ đến khó tin.

© Tuyết Như Trần  - blogradio.vn

Xem thêm: Nếu tình yêu lận đận thì đừng đổ lỗi cho duyên phận

Tuyết Như Trần

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top