Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một chuyến đi

2012-12-13 17:14

Tác giả:



Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp

1. Tôi lục tìm trong file ảnh vùng cao mà chúng tôi mới tác nghiệp cách đây không lâu tại một tỉnh biên giới phía bắc, nơi chúng tôi đến là nơi quanh năm sương mù bao phủ, trẻ em phải đi bộ hàng chục km đến trường, nơi cái nghèo và đói quanh năm còn ngự trị, nơi manh áo mỏng làm bạn trong những ngày đông lạnh giá. Tôi không thể tưởng tượng nổi, cảm giác ra sao khi dưới nhiệt độ 14 độ, những đứa trẻ ấy chỉ mặc duy nhất một tấm áo manh! Cái nghèo và đói đích thị bao trùm nơi đây. Trong khi chúng tôi là lượt với những áo len này, áo khoác nọ, thậm chí đứa em gái tôi ở nhà còn đỏng đảnh không thèm mặc lại cái áo mẹ tôi mua cho nó cách đây hai năm. Cuộc đời, đôi khi là nghịch lý quá khác biệt mà không ai có thể trả lời nổi, chỉ có những người trong cuộc và những người đang trải nghiệm nó mới có thể cảm nhận được hết.

2. Sau vài tháng kêu gọi và quyên góp từ nhiều nguồn tài trợ khác nhau nhóm tình nguyện của bạn em tôi đã tổ chức chuyến đi này, mang theo rất nhiều quần áo, chăn màn, gạo, muối đến một vài bản nghèo của một tỉnh miền núi phía Bắc.

Chúng tôi tập trung ở sân ga lúc cuối ngày, với những gương mặt lạ hoắc chưa từng gặp bao giờ, đa phần chỉ là nói chuyện trên face trước đó, mà đúng hơn là trong số đó,chỉ có tôi là lạ, chứ còn tất cả mọi người, họ đã gặp nhau từ trước. Trong chuyến đi này, tôi là nhân vật may mắn duy nhất khi một thành viên trong đoàn có việc bận đột xuất không đi được. Ban đầu, đối với tôi, chuyến đi này chẳng qua chỉ là một lí do, lí do cho sự biến mất một số ngày khỏi Hà Nội, nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng, mình đã có một cơ hội tuyệt vời, cơ hội để làm cho bản thân mình thay đổi, nhận thức mọi việc bằng con mắt khách quan hơn.

Khi tôi đang chán nản vì mối quan hệ có nguy cơ đổ vỡ bất cứ lúc nào với Diệu Vy-bạn gái tôi thì một gợi ý nhỏ từ phía cô bạn gái của em họ tôi khiến cho tôi cảm thấy đó dường như là lối thoát duy nhất. Cũng vì một thực tế là tôi đang muốn trốn chạy bầu không khí ngột ngạt của Hà Nội trong thời gian qua và một thực tế quan trọng là mối quan hệ kéo dài hai năm giữa tôi và Diệu Vy đang trong thời gian khủng hoảng. Thật sự mà nói rằng tôi yêu Diệu Vy. Diệu Vy của tôi không thuộc dạng sắc nước hương trời, cũng chẳng được liệt vào dạng nhẹ nhàng đằm thắm. Diệu Vy giống như một đóa hoa rum e ấp, trắng muốt nhưng tinh nghịch bên sắc trời thu Hà Nội. Nhưng có những lúc, tôi bị ngạt thở trong mối quan hệ ấy, chỉ muốn thoát ra, tôi không phải là một người vô tâm nhưng cũng không muốn mình phải quan tâm sát sao đến ai đó cả một ngày dài. Tôi còn có công việc, tôi còn có bạn bè, đối tác, và đôi khi, tôi có những cơn say nắng đến bất chợt. Tôi đào hoa, cũng đúng, và có một điều là, tôi không muốn mình phải gắn liền với một nơi nào đó, với ai đó hay bị kiểm soát quá gắt gao, nặng nề. Tôi bụi bặm, và thích chủ nghĩa xê dịch.

3.Trong tổng số hơn 8GB ảnh mà tôi và  những người bạn đi cùng chụp được khi đến nơi đây, những cô cậu sinh viên, và có cả những người đi làm như tôi nữa, ai cũng cười tươi rạng ngời, chắc có lẽ vì mục đích chuyến đi nữa. Và tôi cũng vô tình nhận ra, tôi- một thằng con trai lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh lùng, cái kẻ chỉ nhếch mép với điệu cười nửa miệng kia cũng đang cười tươi hết cỡ. Tôi di chuyển bàn phím và next đến một bức ảnh tiếp theo, một nhân vật đặc biệt đã để lại ấn tượng tốt đẹp cho tôi trong chuyến đi vừa qua. Và giờ đây, trong tôi đang có quá nhiều cảm xúc hỗn độn- Pín, cô em nhỏ trong lòng tôi.


4. Hàng hóa đã được đóng tàu từ sớm, chiếc tàu lăn bánh mang tôi và những người bạn mới đến Vùng cao. Tôi và Diệu Vy đã cùng nhau đi du lịch nhiều lần, chúng tôi đã cùng nhau đến những nơi nổi tiếng trên khắp Việt Nam, tôi đi phượt cũng đã nhiều. Chỉ những cung đường, những địa danh xa lạ mới có thể làm khỏa lấp sự tò mò và khám phá của thằng con trai như tôi. Nhưng hơn bao giờ hết, những địa danh đẹp vô cùng, cũng chưa bao giờ khiến cho cảm giác trong tôi hiện lên rõ ràng như thế này.

Vùng cao. Một sáng trời mù sương.

Sau những vất vả mà chuyến tàu chậm mang lại, chúng tôi bắt tiếp xe đến nhà thờ của thị trấn, nơi những người đang cống hiến cuộc đời mình và phụng sự Chúa hứa sẽ dẫn đường và đưa chúng tôi vào bản. Đường vào bản gập ghềnh hiểm trở, dốc và đèo nối nhau chạy tới tận chân trời, sỏi đá gập ghềnh và có những chỗ, mấy cô em gái đi cùng chúng tôi phải đi bộ xách theo chăn mang cho người dân, còn chúng tôi, nhảy lên những con xe min chiến- loại xe chuyên dụng đi cho địa hình nơi đây. Bầu trời âm u toàn những sương mù, người đi trước không nhìn rõ người đi sau, sương rơi dày đến mức tôi liên tục phải bỏ kính ra để lau hơi nước, còn với những ai không đeo kính, sương bám vào lông mi và tóc khiến cho tôi liên tưởng đến những ngọn cỏ ướt đẫm sương sau một đêm ẩm ướt ở một vùng quê dưới xuôi. Nếu lạnh hơn chút nữa, rất có thể nước trên lông mi và tóc sẽ đóng băng. Tôi vừa đi vừa tưởng tượng ra điều đó, - trên một chiếc xe min, với địa hình hiểm trở, và sau lưng tôi và một bé gái. Nó đập mạnh vào lưng tôi.

-Này anh, đi cẩn thận nào, kia là một ổ voi đó!
-Ừ, anh nhìn thấy rồi.
-Nếu anh không chú ý, là sẽ dễ ngã lắm.

Giọng nói hơi khó nghe mang đậm giọng địa phương nheo nhéo bên tai tôi. Trên đoạn đường gập ghềnh đó, em gái  liên tục hỏi tôi về những điều nó  không biết:

-Hà Nội có xa đây không anh? Hà Nội có tháp rùa to lắm đúng không? Hà Nội có cả nhà của Bác Hồ phải không ?

Tôi vừa đi và vừa chậm rãi trả lời nó, tôi có thể hình dung được vẻ mặt háo hức của nó. Nó bảo:

-Em cũng thích một ngày được xuống Hà Nội, em thích đi những nơi các dì đã kể cho em. Tôi cười phụ họa:
-Vậy em hãy cố gắng học thật giỏi nhé, sau này em sẽ có dịp xuống dưới đó học tập và đi nhiều nơi!

Đó là Pín. 15 tuổi, đang ở cùng các dì trong nhà thờ.

Chúng tôi đến Hầu Thào- một bản người Mông nghèo nhất nhì khu vực này lúc 8h sáng. Nghe các dì nói, người dân ở đây đợi chúng tôi từ lâu lắm rồi, nghe vậy, trong lòng tôi bỗng cảm thấy xúc động, không ngờ, người ta lại mong mình đến thế. Khác với những cửa hiệu sang trọng lộng lẫy nơi thành thị, Hầu Thào trong mắt những con người như tôi là một bản người Mông với những ngôi nhà lụp xụp, với những đứa trẻ con lít nhít chỉ mặc một manh áo mỏng tang, chân trần đi đất, mặt mũi lấm lem đất cát cùng nước mũi đã khô, và những lọn tóc hoe vàng cháy nắng. Các em xếp hàng và chúng tôi lần lượt phát quần áo và kẹo còn người lớn nhận gạo, muối, chăn... Nhìn mắt họ ánh lên niềm vui, chúng tôi cũng thấy ấm lòng. Tuy những thứ vật chất này chẳng có thể giúp đỡ được tất cả mọi người, nhưng dù sao, đó cũng là một chút của những người có lòng hảo tâm giúp đỡ. Bữa ăn trưa đạm bạc ngay giữa đường vào một bản khác, chưa bao giờ tôi thấy một bữa cơm rau mà ngon đến vậy. Những đứa trẻ vùng cao ấy, khi chúng tôi cho đồ ăn còn chạy đi vì sợ, nhưng khi quen rồi thì lại kéo theo rất nhiều bạn khác cùng đến. Nhìn chúng, tôi ước rằng giá mà có đủ để chia cho tất cả!

5. Buổi tối, chúng tôi đốt lửa trại ở Hầu Chứ Ngài, một bản người Mông sống bằng nghề dệt vải, một thung lũng chết quanh năm chẳng có gió vào, nơi mùa đông lạnh lẽo với những hơi sương phả vào tận cửa nhà của những người Mông, hơi ẩm mốc lạnh lẽo, ngai ngái lúc nào cũng muốn xực vào khứu giác những người không quen len lỏi trong từng thố gỗ nơi cánh cửa, nơi đường xá lầy lội mặc dù nắng to trên đầu.

Bầu trời Vùng cao toàn những sương mù, khi bất ngờ nắng lên, những đám sương mù bay đi hết, để lại một cảnh đẹp đến nao lòng những người khách phương xa.


6. Tôi nghe các dì kể lại.

Pín là trẻ mồ côi từ khi mới lọt lòng mẹ, Pín không biết cha mình là ai, còn mẹ bỏ Pín lại bên gốc giang vệ đường, đứa trẻ đáng thương ấy bị côn trùng cắn, nghe đâu thành tật, nên bây giờ, nó đi lại khó khăn, không được nhanh nhẹn cho lắm, nhưng ánh mắt lúc nào cũng tinh anh linh lợi. Sau khi được bà Páo nhặt được, bà mang nó về nuôi, nhưng khổ nỗi, bà Páo cũng nghèo lắm, nên bà cháu chỉ rau cháo nuôi nhau, nó cũng không được đi học, nó cũng không biết chữ, 10 năm kí ức tuổi thơ của nó chỉ là hình ảnh bà Páo còng, hay cho nó đi cùng mỗi lần bà lên nương hay đi rừng kiếm củi, là hình ảnh bà thường để dành cho nó những miếng sắn miếng ngô mà người ta thương tình cho hai bà cháu. Bà Páo ở góa trong một ngôi nhà ở lưng chừng một thung lũng chết ấy. Khi bà Páo chết đi, người em của bà không nuôi Pín nữa, và nó trở thành trẻ mồ côi thực sự. Pín bị đẩy ra ngoài đường, bơ vơ như con cún nhỏ lạc mẹ, không người thân, không gia đình, cũng không một mái ấm, nó đi lang thang như thế mất 5 ngày, khi đói thì lấy quả dại bên vệ đường ăn, có hôm nó bẻ trộm bắp trên rẫy nhà  người ta, bị bắt được, bị đánh, nó không kêu la, cũng không khóc, không xin xỏ, lúc đó, nó vừa bị người ta đánh, nó vừa chạy vừa gặm bắp sống, ánh mắt lạnh lùng không cảm xúc. Pín bị bắt về nhà trưởng bản, bị trói bằng dây đay. Lúc ấy, ai cũng ghét nó, vì nó vừa là trẻ mồ côi, vừa hư vừa láo. Đến ngày thứ 5, nó bị bắt về… Người ta vừa đánh vừa mắng nó, không ai can ngăn. Thậm chí, có những người ác mồm còn nói:

-Đánh nó đi, cho chừa, đồ ăn trộm, nó cướp ngô của con tao!

Và sơ Tiệp là người duy nhất chạy đến can ngăn trưởng bản. Trưởng bản không đánh nó nữa. Nhìn thấy sơ, Pín òa khóc, lúc ấy, phần người trong nó trỗi dậy. Pín được sơ đưa về nhà thờ, được đi học, nó trở nên ngoan ngoãn hơn, thuần hơn, và đã mất dần đi vẻ hoang dại. Dù có đi lại khó khăn, nhưng không buổi nào nó chịu ở  nhà, nó theo chân sơ đi bộ đến tất cả các bản, những năm ấy, sơ cũng không biết tiếng Mông, chính Pín là người phiên dịch của sơ, là cầu nối giữa bà con dân bản với thế giới văn minh bên ngoài. Dân bản giờ đã quên con Pín ương bướng ngày nào, bây giờ, bọn trẻ con gọi nó là chị Pín, chị Pín thỉnh thoảng dẫn những người lạ như chúng tôi từ dưới xuôi lên, cho chúng nó quà, phát kẹo, và chăn ấm.

7. Pín có đôi mắt đen láy, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt ấy khiến cho người ta có cảm giác vừa muốn vuốt ve che chở, vừa cảm nhận được sức sống mạnh mẽ.

Pín chạy lại đưa cho tôi củ khoai nướng và ngồi nói chuyện với tôi.

–Sau này em cũng muốn phụng sự Chúa, em sẽ cầu nguyện hàng ngày, để mọi người trong bản không còn thiếu ăn, để cho các em bé này có đủ quần áo để mặc.
-Thế Pín có muốn đi học nữa không ? Pín có muốn làm cô giáo không ? Để dạy chữ cho các em bé?- Tôi hỏi Pín, trong lòng đang trào dâng lên những cảm xúc khó tả. Và tôi nhớ đến em gái tôi, cũng bằng tuổi Pín, ngày ngày được mẹ dỗ dành để chịu khó uống sữa, chưa bao giờ biết lo nghĩ , chưa bao giờ chịu cảnh thiếu thốn như thế này, và tôi cũng nhớ đến Diệu Vy, đỏng đảnh không bao giờ ăn hết bát cơm, trong khi, những đứa trẻ nơi đây, 5 tuổi biết luộc su su ăn qua bữa trưa, biết trông em, 7 tuổi biết lên rẫy bẻ ngô, 10 tuổi biết vác dao đi rừng kiếm củi mang ra chợ bán, 11 tuổi biết nhuộm vải, bàn tay lúc nào cũng dính thuốc nhuộm xanh lét , 14 đã bị bắt về làm vợ, 16 tuổi đã kịp làm mẹ của hai đứa con nhỏ, một đứa địu sau lưng, còn một đứa đang bi bô tập nói.
-Các dì cho em đi học, em biết chữ, em cũng thích dạy các em biết đọc như em, em cũng muốn các em không phải đi rừng như em.
-Vậy Pín phải chăm học nhé, học thật giỏi nhé, nghe lời các dì nhé!
-Vâng ạ.

8, Ánh lửa bập bùng, đôi mắt tôi cũng hơi cay xè đi vì mệt và vì vừa nghe lời kể của các sơ về tuổi thơ Pín. Nó có đôi mắt đen láy, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt ấy khiến cho người ta có cảm giác vừa muốn vuốt ve che chở, vừa cảm nhận được sức sống mạnh mẽ.

Ngày mai, khi trở về dưới xuôi, tôi sẽ mang câu chuyện về Pín và những người dân nơi đây kể cho em gái, kể cho Diệu Vy, để họ có thể thấy được họ đã là những người may mắn biết bao nhiêu, trong khi họ không nhận ra điều đó. Tôi đã hiểu thế nào là cuộc sống. Đôi khi, dù chỉ là vô tình, chính những người trẻ như chúng tôi đang thờ ơ với cuộc sống này, đang khước từ những vật chất đầy đủ mà quên đi rằng, ở một nơi xa xôi nào đó, còn đang còn có những mảnh đời còn bất hạnh. Câu chuyện của Pín là một trong vô số những mảnh đời còn hạnh phúc hơn rất nhiều những mảnh đời khác. Tôi không biết mình có còn gặp lại Pín nữa hay không, nhưng, tôi biết rằng, chuyến đi đã làm thay đổi lối suy  nghĩ trong tôi, thay đổi hoàn toàn những suy nghĩ của tôi về cuộc sống này. Tôi bỗng cảm thấy nhớ Diệu Vy hơn bao giờ hết, tôi cũng đang ước rằng, Diệu Vy có thể ở đây lúc này, để chúng tôi có thể cùng nhau cảm nhận, cùng nhau sẻ chia đối với những con người nơi đây. Tôi nhìn về phía dãy núi sau lưng mình, một màu đen thẫm hiện lên rõ ràng trong không trung. Tiếng gà gáy đêm, tiếng kêu của những con côn trùng mà tôi không biết tên, tất cả tạo thành bản giao hưởng của núi rừng trong đêm khuya thanh tĩnh. Ngày mai, hi vọng nắng lên, sẽ xóa tan mây mù, đưa cuộc đời của những con người nơi đây sang một trang mới…
                                                                                                 

                                                                                         HA, Đông Hà Nội, 11/12/2012.

  • Thiensu_cupid



Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

back to top