Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

2022-09-06 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

"Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy. Anh chẳng biết anh phải vượt qua như thế nào, nhưng hi vọng của anh là tia sáng nhỏ nhoi kia, dù nhỏ nhoi anh vẫn hi vọng, anh vẫn sẽ sống để em nhìn thấy người đàn ông em đã từng yêu mạnh mẽ đến nhường nào... Ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc bằng những cách riêng của mình. Mặc cho thời gian có dài bao lâu đi chăng nữa, rồi hạnh phúc cũng sẽ đến."

 

Lá thư trong tuần: Tháng 6 – anh đưa em về với biển (Trang Đồng)

Gửi em, cô gái của lòng anh.

Ngày… tháng 6 năm 2012

Hôm nay anh thấy em, cô gái nhỏ bé đã đi lạc vào tim anh trong phút chốc. Anh không biết em cứ đứng mãi bên bờ biển ấy để làm gì, chỉ biết rằng ánh mắt ấy long lanh như có giọt mưa đọng bên ô kính mờ.anh đứng nhìn em – cô gái xa lạ - em đứng nhìn biển trong hư vô – anh cứ đứng – em cũng vẫn đứng đó… biển chiều thổi em về đâu vậy?

Tháng 6, anh vội vã lên xe chạy trốn cái nóng của thành phố, anh về với biển. Tháng 6, chắc em cũng giống như anh chỉ có điều em về nơi đây cho đõ mệt thôi đúng không?

Anh xin lỗi khi cứ dành cả ngày để bám theo em.

Em khó chịu với anh đến thế hả?Cũng chỉ là anh muốn nhìn em chút thôi mà.

Ngày… tháng 6 năm 2012

Giờ thì anh biết theo đổi một cô gái như em thật là mệt, cả tuần nghỉ lễ bên bờ biển của chúng ta chỉ có những cái chau mày, những ánh mắt khó chịu em dành cho anh.

Nhưng anh không sợ, bằng mọi cách anh sẽ theo em, em ghét anh cũng được. Anh trót thích em mất rồi.

Anh sẽ theo em đến bao giờ anh không theo được nữa thì thôi! Theo mãi anh cũng bằng lòng…!

blogradio_diemdunghanhphuc

Ngày… tháng 6 năm 2013

Gần một năm mình yêu nhau rồi đấy em! Thời gian đúng là chẳng chiều lòng người bao giờ em nhỉ.

Hôm nay anh sẽ đưa em ra biển, nơi mà anh đã “trúng đạn” từ em ngày trước ấy.

Cảm ơn em, cô gái của lòng anh.Cảm ơn vì em đã yêu anh, để anh nhận thấy xung quanh anh còn có quá nhiều tuyệt vời mà bấy lâu nay anh chẳng hề quan tâm.

Em, cô gái của lòng anh, bên anh thêm nữa nhé. Em hãy dựa vào anh những lúc em thấy yếu lòng, hãy nắm tay để thấy mình không còn lạc lõng giữa bao nhiêu con người nữa. Anh đây, anh sẽ che chở cho em đến khi nào đó… Nhưng còn lâu lắm, tin anh đi.

Và chỉ cần em nói em nhớ biển, anh sẽ đưa em về với biển, cô gái không sinh ra nơi có biển nhưng luôn thuộc về biển, em có biết anh yêu em nhiều đến thế nào không?Yêu em.Vậy thôi.

Ngồi bên anh, em nén mình trong thinh lặng, em bảo biển đẹp nhất là về đêm, khi mà em chỉ có thể thấy mùi biển lên lỏi vào trong hơi thở, khi nhìn vào màu đen kia chỉ có tiếng anh thở bon chen trong tiếng sóng dạt vào bờ… Xa xa đâu đó em thấy trái đất thật tròn khi cho em gặp anh!

Nhưng em à, biển đêm của em luôn chan chứa nhiều lắm những hi vọng từ những tia sáng mập mờ phía xa kia của những đoàn tàu ra khơi. Hi vọng của anh cũng như thế thôi, là thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng đủ để chiếu sáng ca một góc trời.

Anh cõng em đi trên dải cát dài mãi, em cười nói trong thích thú. Nhưng em hơi mập đấy nhé… anh đau hết cả lưng rồi này, cô gái của lòng anh, cô gái của biển đêm!

Ngày… tháng 6 năm 2014.

Em dựa vào vai anh, nghe tiếng em thở, anh xiết chặt em hơn. Hôn nhẹ lên trán em, anh thấy hôm nay biển ngột ngạt quá, có cái gì đó là vô hình cứ đè nén lên anh, nặng quá…!

Hai năm trôi qua, em bên anh, ta bên nhau như đã từ lâu không thể tách rời. Nhưng hôm nay anh đưa em tới đây, bờ biển của năm nào không phải để ta kỉ niệm hai năm yêu nhau mà là để em dễ thở hơn, để em thấy hết mệt và để em thấy biển của em.

Nắm chặt tay anh, em cười rồi bảo:

“Em có nên tiếp tục hi vọng không anh? Biển đêm của em hôm nay buồn quá, em chẳng nhìn thấy những ánh sáng nho nhỏ phía cuối chân trời kia nữa rồi…”

“Em không thấy nhưng em có thể cảm nhận thấy mà, ánh sáng ấy giống như mùi biển mà em vẫn thường thấy, nhắm mắt lại và cảm nhận em sẽ thấy... Anh không muốn em buông xuôi, cô gái của lòng anh, nắm chặt tay anh và gần anh thêm thật lâu có được không?”

“Đêm nay, em không muốn thấy gì khác ngoài anh. Em chỉ thấy anh thôi. Mình anh. Bởi vì em rất yêu anh, em cũng rất rất hạnh phúc khi có anh…”

Chưa dứt lời em đã vội buông tay anh. Em đi mất, anh muốn xiết em chặt hơn anh muốn giữ em ở lại nơi đây với anh… Nhưng anh xin lỗi vì không giữ nổi em.

Hai năm qua, một mình em, em đứng giữa vạch tử thần. Một mình em can đảm chịu đựng cho những lần điều trị hóa chất lên cơ thể nhỏ bé. Còn anh, anh chỉ có thể để em dựa vào, chỉ có thể nắm tay em để em thấy anh luôn ở đây, luôn nơi này…

Giá mà anh có thể đổi đường chỉ tay anh cho em, để em được sống lâu hơn nữa, để em được trở về với biển đêm thêm nhiều lần nữa. Em mong manh quá, gió biển mang em đi trong đêm giông, cơn gió biển lạnh đến nao lòng…

Anh sẽ nhớ em lắm đấy. Anh chẳng biết anh phải vượt qua như thế nào, nhưng hi vọng của anh là tia sáng nhỏ nhoi kia, dù nhỏ nhoi anh vẫn hi vọng, anh vẫn sẽ sống để em nhìn thấy người đàn ông em đã từng yêu mạnh mẽ đến nhường nào.

Hãy đi về phía biển đêm em nhé, nơi có ánh sáng của anh soi dẫn lối em đi. Và hãy trở về với anh theo làn gió biển để anh thấy quanh anh hơi thở của em…

Nắm tay anh thêm chút nữa rồi hãy đi.

Hôn em.

diem-dung-hanh-phuc-1

Ngày…tháng 6 năm 2015

Tháng 6 năm nay anh đưa em về với biển.

Và anh thấy đâu đây vương mùi biển của năm nào, cô gái của lòng anh à! Anh nhắm mắt lại, anh thấy gió lùa tai anh, cơn gió ấm áp như em bên anh…

Tháng 6 này, không còn tóc em bay bay trong gió, không còn nụ cười ai tan theo tiếng sóng vỗ, không còn cô gái thích đứng ngắm biển một mình, không còn ai ôm nhẹ lấy anh từ phía sau… Không còn em…

Tháng 6 về, anh đưa em về với biển.Về với những gì đã qua, về với yêu thương chưa kịp phai nhòa trong anh.

Nơi ấy có nắng không em? Nơi ấy, em có biển của riêng mình chứ?

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh không biết cô gái ấy như nào, nhưng anh không muốn cô ấy vội vã xa rời anh như em đã từng, như thế anh đau lắm…

Biển đêm nay chỉ có anh thôi, em thấy anh không? Nơi thiên đường ấy em không còn đau nữa chứ? Em có bình yên không – người anh yêu?

Anh nhớ em. 

Tháng 6 này anh nhớ em, biển kia cũng muốn gọi tên em, chỉ là em không còn nơi đây nữa.  

Chúng ta sẽ đứng ở hai miền thế giới khác nhau mãi mãi. Nhưng tháng 6 về anh vẫn sẽ đưa em đến với biển nơi có linh hồn của em đã từng…

Có những kí ức thật đẹp mà anh cần trân trọng giống như em vậy, hồi ức đẹp ấy anh sẽ giữ mãi nơi đây.

Biển tháng 6, nơi có những tiếng sóng chôn vùi đi tình yêu của hai con người đã từng được sống và được yêu trong hạnh phúc dù có ngắn ngủi…

Em hãy vui lên nhé, anh ở đây sẽ vẫn giữ trong tim mình một chút thôi là em nhưng sẽ giữ đến mãi sau này, cô gái của lòng anh – yêu em – hôn em.

Và sẽ còn nhiều nữa những tháng 6 về sau…

diem-dung-hanh-phuc-2

Điểm dừng hạnh phúc (Yên Chi)

Anh à! Vậy là đã hơn 5 năm kể từ ngày anh rời xa em. Một khoảng thời gian khá dài, không có anh bên cạnh nhưng em thấy mình không hề yếu đuối như em tưởng. Khi không anh, em cũng có thể mạnh mẽ như vậy.

Em ước gì tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mơ dài, chỉ cần mở mắt ra thì mọi chuyện vẫn như cũ, và anh vẫn ở bên cạnh em.

Mọi người bảo em hãy sống và phải nhìn về tương lai chứ đừng vì cái quá khứ đã qua không bao giờ trở lại. Nhưng em không thể làm vậy được. Khi mà mỗi lần nghĩ đến tương lai thì em chỉ cảm thấy trước mắt em hiện lên một lớp sương mờ mịt. Vì vậy em lại quay đầu và nhìn về quá khứ. Nơi có anh, có em và những kỉ niệm chan chứa được lưu giữ nơi từng con chữ.

Em đã từng chẳng tin vào cái tình yêu đẹp như mơ chỉ có trong phim ảnh đó. Vì em không tin vào thứu hạnh phúc quá dễ dàng như thế. Vậy nên trước anh, em chưa từng yêu ai và chưa từng tin tình yêu lại đến với mình.

Em bướng bỉnh, cứ cho rằng độc thân là tốt nhất. Trong 3 năm quen nhau, dù đã biết mình thích anh nhưng khi anh tỏ tình em vẫn thờ ơ. Anh vẫn dịu dàng, kiên nhẫn như thế, không hề ép buộc hay hối thúc em. Cho đến những tháng ngày đi du học, ở một đất nước xa lạ, em mới biết mình nhớ anh thế nào, yêu anh nhiều bao nhiêu.

Em còn nhớ vẻ mặt ngây ngốc của anh khi em đồng ý lấy anh.

Sau đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất nhất của cuộc đời. Em đã nghĩ rằng chúng mình sẽ mãi hạnh phúc như vậy.

Rõ ràng là anh vẫn luôn khoẻ mạnh, tại sao căn bệnh quái ác lại khiến anh suy sụp nhanh như thế?

Mới hôm qua anh còn cùng em việc chuẩn bị phòng cho con, bức tường sơn màu xanh cho con trai, đèn ngủ ấm áp. Mọi thứ anh chuẩn bị chu đáo để đón đứa con yêu đầu đời.

Mỗi đêm, anh lại thì thầm không biết bao lời xin lỗi đến em và con.

Thế nhưng, mọi việc xảy ra quá chóng vánh và bất ngờ. Anh còn chưa được thấy con của chúng ta, chưa được nghe con trai gọi một tiếng “ba”.

Anh đi, chuỗi ngày hạnh phúc của chúng mình cũng vỡ tan.

Em đặt tên cho con là Hoài Anh, nghĩa là nhớ anh. Mẹ bảo thằng bé giống anh hồi nhỏ, nhưng hiếu động và nghịch ngợm hơn nhiều. Con cũng có hỏi về ba, em nói với con rằng ba nó rất tốt, rất yêu nó, như mẹ vậy… Nhìn con khôn lớn từng ngày em rất vui, chắc anh cũng vậy đúng không?

Em cảm thấy mình như trở về hồi còn độc thân vậy, chỉ là cảm giác khi làm việc gì cũng không còn như trước đây nữa.. Nhưng giờ em đã có anh và có Hoài Anh – con của chúng ta.

Độc thân nhưng không cô đơn thì vẫn ổn anh nhỉ?

Anh à! Em cũng không hề cô đơn đâu. Đôi khi em thấy mình lạc lõng giữa những buổi chiều tấp nập xe qua lại. Em lại ao ước được ngồi sau xe anh, được ôm anh như ngày xưa. Trở về với ngôi nhà đầy ắp kỉ niệm, em như được quay lại những tháng ngày hạnh phúc. Tiếng cười anh còn vọng lại, chiếc ghế anh vẫn hay ngồi. Và tiếng của con yêu gọi “mẹ” giúp em thêm vững vàng. Em có Hoài Anh, gia đình, bạn bè, người thân, mỗi khi gặp khó khăn họ sẽ ở bên cạnh em, giúp đỡ em, mỗi ngày trôi qua đều rất bình yên.

Anh biết không? Em đã từng nghĩ đến một gia đình mới, tìm một người bố tốt cho con chúng ta. Nhưng em không đủ kiên nhẫn để tìm một người như anh. Đối với em, cuộc sống bây giờ là tốt rồi, mặc dù nó không nguyên vẹn như khi có anh. Nhưng vẫn còn hạnh phúc.

Điểm đến của người ta trong cuộc sống này chính là hạnh phúc. Và ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc bằng những cách riêng của mình. Đâu phải độc thân, thì sẽ cô đơn đâu, độc thân nhưng họ hạnh phúc.

Em biết cuộc đời này rất công bằng, nhất định ai rồi cũng có hạnh phúc của riêng mình. Mặc cho thời gian có dài bao lâu đi chăng nữa, rồi hạnh phúc cũng đến.

diem-dung-hanh-phuc-3

Em sẽ sống thật tốt bởi vì phải sống cả cuộc đời của anh (Quý Anh)

Anh thân yêu!

Em viết cho anh giữa những ngày tháng tư. Nắng đã vàng như trải một lớp mật ong mịn màng xuống lòng phố. Hàng cây sấu già lắc lư ngững chùm hoa nho nhỏ xinh xinh vẫy vẫy trong gió thoảng. Tự nhiên như là nắng và gió vậy, em nhớ anh…

Không biết anh có đọc được những dòng này không nữa nhưng em lúc nào cũng nghĩ rằng anh đang ở bên em. Trên bàn làm việc, trong phòng ngủ của em vẫn đặt ảnh của anh. Với em anh vẫn rất gần dù là đã rất xa…

Em không còn là con bé ngây ngô của anh ngày nào. Giờ em đã là một “bà chị” trong phòng làm việc, giữa những em trẻ trung đầy ăp ắp nhựa sống. Em cũng tự thấy mình đã trưởng thành hơn không giống những lúc nhõng nhẽo ngồi trên xe đạp bắt anh dắt đi dọc các con đường. Em đã học cách sống tự lập mà không có anh mặc dù phải trải qua rất nhiều khó khăn. Em vẫn làm việc, vẫn ngồi tư lự bên tách cà phê những chiều thứ sáu. Ngắm phố xá, ngắm những đôi tình nhân dặt dìu đưa đưa đón đón. Ngắm những gia đình chở nhau đi ăn hàng sau một tuần làm việc đầy căng thẳng và đây là những lúc giành thời gian để yêu thương. Và một điều thật lạ là em không thấy lòng mình trống vắng mà lại thật nhẹ nhàng. Có lẽ em đã cảm nhận được hạnh phúc của họ, và niềm hạnh phúc ấy đã lan tỏa cả vào trong em, đúng không anh?

Đã hơn mười năm rồi phải không anh? Quá khứ như một thước phim mà khi người ta muốn quên thì nó cứ tự quay trở lại. Và em đã không chọn cách để quên anh. Em đã tưởng mình gục ngã sau sự ra đi của anh. Bố anh đã vực em dậy. Ông bảo em rằng: “ Con trai bác đã chọn cái chết để giành sự sống cho cháu. Cháu hãy can đảm lên, hãy sống cả phần của nó với cháu nhé.” Em đã gượng đứng lên nhưng phải mất một thời gian dài. Nhưng em không thể quên được vòng tay thật chặt che chắn cho em trên chuyến xe khách định mệnh ấy. Anh là cuộc sống của em nhưng bây giờ em lại là người mang cả cuộc đời của anh trên vai. Anh có thấy mình thật bất công khi đã làm như thế?

Phố đã lên đèn và lại chuyển động với vô vàn xe cộ. Em trở về với căn phòng của mình, với cái máy tính cũ mèm mà viết, mà tìm niềm vui trong công việc. Sáng thứ bảy có hôm em phải dậy sớm mà nấu cháo với nhóm tình nguyện và đem đến bệnh viện Bạch Mai phát cho những bệnh nhân nghèo. Nhìn những ánh mắt rưng rưng những bàn tay đầy chai sạn đỡ lấy những bát cháo mà em không cầm lòng nổi. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều bất hạnh hơn mình phải không anh?

hanh-phuc

Sáng chủ nhật, nhóm em lại bận bịu với việc ra chợ Đồng Xuân thuyết phục các chủ buôn ủng hộ các hàng tồn như quần áo giày dép, chăn màn cho vùng cao. Rồi với quỹ tiết kiệm của công ty hàng tháng, chúng em mua được những mặt hàng giá rẻ, những chiếc quần áo mặc dù đã lỗi mốt nhưng vẫn thật quý với người dân vùng cao. Có tuần chúng em đi từ chiều thứ sáu, với những chuyến hàng nặng tình nghĩa.

Em đã được lên Hà Giang, nơi đầy đá và gió, nơi đây bà con dân tộc còn khổ lắm. Em đã ngạc nhiên khi thấy những đứa trẻ chỉ độc một manh áo mà đi học giữa mùa đông. Có đứa cõng em đi chơi giữa cái rét cắt da cắt thịt mà đứa em không có được đến một manh quần. Và em đã khóc khi nhìn thấy nụ cười của chúng trong niềm vui vỡ òa nhận được quần áo mới. Chúng làm em nhớ cảm giác xưa kia khi được mẹ mua cho quần áo mới vào mỗi dịp tết đến. Chúng em đến cả các điểm trường xa xôi để mắc cho các em từng cái quạt điện đến cái máy tính. Có khi xe ô tô không đi qua được vì đường hẹp, chúng em lại cùng nhau khuân từng thứ một. Mệt nhưng mà thấy thật vui vì mình làm được một điều gì đó có ý nghĩa.

Đến Hà Giang, em lạc vào cả một thung lũng hoa tam giác mạch- thứ hoa chỉ nở vào tháng mười, tháng mười một hàng năm. Đứng trước cả ngàn đóa hoa nhỏ bé xinh xinh em chợt ước gì có anh ở bên. Hái một chùm hoa kết thành vòng nguyệt quế mang màu tim tím phớt hồng, em đội lêm mỏm đá rêu phủ như đội lên tình yêu của em. Dù em ở đâu, anh cũng mãi ở bên, phải không anh?

Em vẫn đến nhà anh vào mỗi dịp lễ Tết. Vết thương đã dần lành trong lòng bố mẹ anh. Có lẽ thấy em vẫn lầm lũi đi về, bố anh đã chạnh lòng nhắc em đi tìm lấy một hạnh phúc. Nhưng em không thấy mình bất hạnh, em vẫn đang có được những niềm vui nho nhỏ từ cuộc sống và công việc của mình. Em cũng không thể đến với một ai đó mà lừa dối rằng yêu họ để ru ngủ trong vỏ bọc của một mái ấm gia đình.

Em sẽ vẫn sống như vậy, vẫn làm việc và tận hưởng niềm vui từ nụ cười của những con người còn nhiều bất hạnh. Vì rằng em còn phải sống cả cuộc đời của anh nữa, cho nên phải sống sao cho thật ý nghĩa phải không anh?

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top