Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những con búp bê biết khóc

2014-06-11 11:45

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Trong khi tôi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nó quay lại, trên tay cầm một con búp bê bằng nhựa nhỏ xinh, mắt nó long lanh đầy sung sướng. Tôi nhìn về hướng tay nó chỉ, chao ôi, bao nhiêu là búp bê nhựa, đủ màu sắc đẹp đến mê hồn. Hai đứa trở về sau khi đã thu gom hết những cô búp bê xinh xinh dưới gầm sàn nhà người ta. Mãi sau này tôi mới biết, những thứ chúng tôi coi như vật báu này lại chính là thứ người ta vứt đi, vì nó là đồ kèm theo của một món bánh tôi chưa bao giờ được ăn.

Đêm hôm ấy, tôi cầm chiếc hộp hồi trước Mèo đưa tôi, trong đó có đủ 12 con búp bê nhựa, đặt trước cổng nhà nó, cứ như đang hy vọng níu kéo một điều gì đó đã xa, xa lắm...

Nhà tôi ở giữa nhà Mèo và Tèo. Mèo hơn tôi một tuổi còn Tèo kém tôi một tuổi. Chúng tôi là bộ ba thích dầm mưa, dãi nắng cùng nhau, dĩ nhiên là không thể thiếu những trò chơi mà con nít đứa nào cũng chơi, như: bắn bi, nhảy dây, nhảy lò cò, nấu ăn đồ hàng… thậm chí là rủ nhau bẻ trộm ngô non để làm búp bê chơi. Cái ngày xưa ấy, con trai chơi búp bê không bị coi là ẻo lả, con gái chơi bắn bi cũng chẳng ai nói là cá tính, đơn giản vì chúng tôi chỉ là con nít, những đứa con nít vô lo, vô nghĩ.

Tèo tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng nó luôn tự hào vì nhà nó có trước nhà tôi và nhà Mèo, sau đó nhà tôi mới chuyển đến và cuối cùng là nhà Mèo. Nhưng cho đến khi người ta bắt gặp hai căn nhà gỗ bé xíu nằm cạnh bên một ngôi nhà xây to nhất xóm thì cả tôi và Tèo mới nhận ra: “Nhà thằng Mèo giàu nhất trong ba đứa mình!”


Tôi phải công nhận một điều, đó là cả hai đứa Tèo và Mèo đều rất thích chơi với tôi. Cứ mỗi lần mẹ Tèo đi chợ về mua chè, nó đều í ới gọi tôi qua khung cửa sổ phòng ngủ nhà tôi: “Cún ơi! Ăn chè không? Qua ăn chung với tao!”. Nếu như bình thường, nó mà xưng với tôi là “tao” thì tôi sẽ quát thẳng vào mặt nó rồi giận bỏ đi chơi với Mèo. Nhưng xét cho cùng, tôi cũng chẳng thèm gọi Mèo là anh dù nó hơn tôi một tuổi, hơn nữa lại có chè ăn, dại gì tôi giận Tèo. Thế là qua khung cửa sổ, tôi cố gắng tạo ra một nụ cười thân thiện nhất, mắt nhìn chằm chằm vào bịch chè trên tay nó rồi gật đầu tỏ vẻ: “Cũng được thôi!”. 

Còn Mèo, trưa nào nó cũng thập thò trước cổng nhà tôi, đợi tôi thừa dịp bố mẹ đã ngủ say thì lén ra ngoài với nó. Đừng hiểu nhầm là chúng tôi đang hẹn hò nhé! Con nít thì biết gì hai chữ “hẹn hò”, chỉ là nó đợi một đồng minh, gọi là tòng phạm cũng được để đi làm những trò mà nó cho là thú vị. Nó dẫn tôi đến một quán bán hàng tạp hóa nhỏ rồi nói sẽ cho tôi xem điều kỳ diệu. Sau một hồi đứng thập thò bên cạnh quán, lúc chị chủ quán đã đi vào trong, nó ngồi xuống rồi di chuyển, không quên ngoắc tay ra hiệu cho tôi đi theo. Tôi và nó cúi lom khom, chui xuống dưới gầm sàn của quán.



Trong khi tôi đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nó quay lại, trên tay cầm một con búp bê bằng nhựa nhỏ xinh, mắt nó long lanh đầy sung sướng. Tôi nhìn về hướng tay nó chỉ, chao ôi, bao nhiêu là búp bê nhựa, đủ màu sắc đẹp đến mê hồn. Hai đứa trở về sau khi đã thu gom hết những cô búp bê xinh xinh dưới gầm sàn nhà người ta. Mãi sau này tôi mới biết, những thứ chúng tôi coi như vật báu này lại chính là thứ người ta vứt đi, vì nó là đồ kèm theo của một món bánh tôi chưa bao giờ được ăn. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì lại bị Mèo làm cho vỡ òa, chiến lợi phẩm là của chung, nhưng hai đứa không thể cứ đứng ôm khư khư, thế là chúng tôi quyết định chia đều.

Tôi chỉ là một đứa nhỏ 6 tuổi và còn phải tính bằng cả hai tay, hai chân. Thừa lúc tôi đang dơ chân ra tính để chia thì Mèo đã đặt vào mũ của tôi 4 em búp bê, còn tôi thì không đếm được nó cầm bao nhiêu con, nhưng đầy cả mũ. Tôi mếu máo nhìn theo nó và trong lòng thầm nghĩ sẽ giận nó, qua chơi với Tèo.
Cái câu chuyện giận Mèo rồi qua chơi với Tèo, giận Tèo lại sang chơi với Mèo cứ diễn ra như vòng quay trái đất, cũng có những lúc tôi giận cả hai đứa. Nhưng chưa được nửa ngày, nỗi buồn không tên đã tìm đến với tôi, nó làm tôi bứt rứt, khó chịu khắp cơ thể.

Tác giả: GreenStar

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top