Phát thanh xúc cảm của bạn !

Duyên đã hết thật rồi

2014-06-10 14:23

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Đó là những bài thơ tình tự sự, những dòng kỷ niệm của những ngày yêu đương....Cô không tin nổi vào mắt mình nữa. Duyên đến thế sao? Ở thành phố xa lại này cô đã tìm thấy anh, trong tình cảnh đọc những dòng thư tình anh gửi người con gái khác.Cô không biết mình về phòng bằng cách nào nữa, chỉ loáng thoáng thấy Huyền ngăn cô ko cầm chai rượu và luôn mồm hỏi "Phương, sao thế", cô có thể giải thích được rằng tại sao cô cảm thấy dễ đàng chia sẻ với người bạn xa lạ này rồi, thì ra vì họ cùng yêu một người, trong mơ hồ giữa họ dường như có sợi dây vô hình kết nối.

- Chị đi siêu thị muộn thế ạ

Cô quay lại, là chị dọn dẹp văn phòng, chị khác quá so với khi mặc bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh.

- Vâng, em ngồi trên phòng xem mãi tivi chán quá.

Chị tên là Huyền, cô thấy cũng chững chạc nên gọi là chị chứ không biết tuổi. Huyền cũng vì lịch sự mà gọi cô là chị, xưng em. Huyền đang đi với một cậu nhóc 2, 3 tuổi gì đó vắt vẻo ngồi trên chiếc xe đẩy.

- Chào cô đi con.

Cô tiện tay với lấy túi thach hoa quả quay sang hỏi " Cháu thích cái này không?", Huyền có vẻ ngượng ngùng từ chối sự thân mật hơi đột ngột của một người khác hẳn mình.



Cô hiểu nên tự chọ mấy thứ nữa trẻ con thường thích cho vào giỏ rồi đi song song với hai mẹ con nói chuyện xã giao. Dù sao thì ở thành phố lạ này cô cũng không có bạn, mà có lẽ còn khoảng 2, 3 tuần nữa cô mới xong công việc ở đây để về nhà.

- Công ty có tuyển nhân viên tạp vụ không chị. - Huyền rụt rè hỏi.

- Mình cũng không biết nữa, hiện tại chỉ tuyển vài người làm chuyên môn trước thôi.

Cô hơi ái ngại vì phải trả lời rõ ràng ngay từ đầu với một sự nhờ vả, cô cũng không muốn dài dòng giải thích rằng cái công ty này cũng đang thuê cô làm ngắn hạn cho đến cô tuyển xong cho họ có các vị trí cần thiết để hoạt động được. Cô liếc nhìn, nếu không phải là biết Huyền làm việc quét dọn trước rồi thì cô sẽ nghĩ trước mặt mình là một nhân viên văn phòng, không quá xinh nhưng ưa nhìn và thân thiện, có sự rụt rè nhưng không hẳn là tự ti.

- Ở gần đây có quán ốc bán đêm không Huyền

- Có đấy ạ, trong ngõ gần nhà em, đi bộ được.

Suýt soát 10h tối, cậu bé đã dụi mắt, cô thực sự muốn có người nói chuyện thay vì lên phòng giải trí với mấy chương trình nghèo nàn, cùng lắm thì tán chuyện với lũ bạn được 10 phút. Huyền như hiểu được ý người khác rất nhanh:

- Chị không ngại thì đợi em về cho con ngủ rồi em dẫn đi"

- 30 phút nữa được không?

- Được ạ.

Cô lên phòng cất đồ, phòng được thuê cho chuyên gia sang dạy kỹ sư thiết kế đồ họa, nhưng chưa sang nên cô được sử dụng trước. Với tay lấy chiếc áo khoác nhẹ, ngó nhìn mình qua gương bất chợt nhớ câu anh nói " Cái gì cũng tròn' khi mô tả về cô.

Trời cuối tháng 8, về khuya gió hơi lạnh, Cô trùm mũ lên đầu đi đi lại lại trước cửa siêu thị vữa nãy giờ thì đã đóng cửa lẩm bẩm "Có phải đơi lâu không đây". Cô 26 tuổi chưa có gia đình, không biết cho một đứa trẻ con ngủ thì mất bao lâu nữa.

(...)

Tác giả: Khôi Nguyên

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top