Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 37)

2013-12-18 14:48

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Ian chắc chắn là chẳng nghe thấy gì cả. Tâm trí của chàng tậm trung hoàn toàn vào Elizabeth, người đã phải phó mặc cuộc đời trong tay người chú ghê tưởm ấy trong hai năm qua. Người đã không ngần ngại bán người ruột thịt của mình và Ian là người mua. Tất nhiên, điều đó là không đúng, nhưng chàng lo lắng không yên, có cảm giác là Elizabeth sẽ phản ứng cực đoan nếu mà nàng khám phá ra là chàng đã làm việc đó mà không có sự đồng ý của nàng.
...

8h30 tối Ian đứng bên ngoài ngôi nhà ở thành phố của chú Elizabeth, cố kìm nén ước muốn giết ngay người quản gia của Elizabeth, người có vẻ như sẵn sàng xông lên tấn công Ian bất cứ lúc nào.
 
“Tôi hỏi ông một lần nữa, đề phòng trường hợp ông lần trước ông không hiểu ý tôi.” Ian nói với giọng ngọt xớt đáng ngại mà hẳn sẽ làm những người đàn ông bình thường trắng bệch đi. “Cô chủ của ông ở đâu?”

Bentner không hề thay đổi nét mặt. “Ra ngoài” ông nói với người đàn ông kẻ đã huỷ hoại cuộc đời của cô chủ ông và bây giờ lại xuất hiện trước cửa nhà, đột ngột và không được mời, không nghi ngờ gì nữa đang cố gắng phá huỷ mọi thứ một lần nữa, khi mà cô chủ đang có ý định trở lại trong buổi khiêu vũ đầu tiên sau hai năm và cố gắng dũng cảm làm dịu đi những đồn đại mà hắn ta là nguyên nhân.

“Cô ấy ra ngoài, nhưng ông có biết cô ấy đi đâu không?”

“Tôi sẽ không nói cho ông biết.”

Trong những ngày qua Ian đã bị bắt buộc phải làm một số việc cực kỳ khó chịu, bao gồm cả việc vượt qua gần như một nửa nước Anh, thoả thuận với người cha giận dữ của Christina, và cuối cùng là thoả thuận với người chú đáng ghê tởm của Elizabeth, kẻ đã không ngần ngại mặc cả với chàng đến giờ vẫn làm chàng tức điên lên. Ian đã hào hiệp từ chối hồi môn của nàng ngay khi cuộc thảo luận mới bắt đầu. Tuy vậy, chú nàng đã bài mòn sự tế nhị của chàng bằng việc mặc cả như một kẻ buôn bán lạc đà, ông ta ngay lập tức nhận thấy quyết tâm của chàng trong việc có thể làm bất cứ điều gì cần thiết đề đề tên ông ta trong hợp đồng đính hôn. Cuối cùng, Ian đã trở thành người đàn ông đầu tiên mà chàng biết phải bỏ số tiền chuộc là 150,000 bảng để mua vị trí là chồng tương lai của nàng.

Ngay sau khi kết thúc thoả thuận ghê tưởm đó chàng đã phi như điên về Montmayne, nơi mà chàng chỉ dừng lại đủ lâu để đổi ngựa. Rồi chàng đi ngay London, dừng lại ở ngôi nhà trong thành phố của chàng tắm táp một chút và thay đồ, và đi thẳng đến địa chỉ mà Julius Cameron đưa cho chàng. Bây giờ, sau tất cả, Ian không những chỉ phải đối mặt với sự vắng mặt của Elizabeth, chàng còn phải đối mặt với tên gia nhân láo xược nhất mà chàng không may gặp phải. Im lặng giận dữ chàng quay người và bước đi. Sau chàng cánh cửa đóng sầm lại không thương tiếc, và Ian dừng lại trong giây lát và quay người trở lại, tự nhủ với vẻ thích thú những gì chàng sẽ làm khi chàng tống cổ viên quản gia ngày mai.

Chàng trèo lên xe và ra lệnh cho người lái xe trở lại ngôi nhà của chàng trên đường Brook. Người quản gia của chàng mở cửa với vẻ cực kỳ tôn kính, Ian vượt qua ông ta với vẻ bồn chồn, cau có. Chàng đi lên cầu thang và rồi quyết định buổi tối của chàng sẽ qua nhanh hơn nếu chàng ở đâu đó trừ ở đây, suy nghẫm về cuộc đương đầu hầu như chắc chắn ngày mai với Elizabeth.

20 phút sau chàng rời khỏi nhà, và ra lệnh cho người đánh xe đưa chàng đến Blackmore. Chàng vẫn còn cau có khi chàng bước vào câu lạc bộ dành riêng cho các quý ông nơi mà chàng đã đánh bạc trong nhiều năm. “Buổi tối tốt lành, thưa ngài,” người hầu chính nói và Ian gật đầu cộc lốc, cố kìm nén sự ghê tởm về cái cách khúm núm, xum xoe gọi chàng là ngài.

Như cõi thiên đường (Phần 37)

Dừng lại trước lối vào phòng đánh bài, Ian đang quan sát thì một tiếng cười cất lên, “Đối với một người vừa mới thừa hưởng hẳn một đế chế nhỏ, Ian, cậu có vẻ mặt thật cau có không thích hợp chút nào cả. Cậu có muốn uống vài chén với tớ và làm một vài ván không, thưa ngài?”

Một nụ cười châm biếm nở trên môi Ian khi chàng quay lại nhìn người hiếm hoi trong số những quý tộc mà chàng kính trọng và coi như là một người bạn.

“Sẵn sàng,” chàng chế nhạo, “Thưa Đức ông.”

Jordan Townsende cười lớn. “Thật là chán ngắt đúng không?”

Cười toe toét, hai người đàn ông bắt tay nhau và ngồi xuống. Cả hai cùng uống với nhau và kể cho nhau nghe những sự kiện một năm rưỡi qua, và rồi bắt đầu nghiêm túc chơi bài.

Thường thì chơi bài là một trò thích thú, nhưng tối nay Ian đầy những lo lắng và tất cả mọi người đi qua cảm thấy có bổn phận phải dừng lại và nói vài cầu với một hoặc cả hai người họ.

“Sự vắng mặt lâu ngày của chúng ta làm chúng ta thêm nổi tiếng thì phải.” Jordan đùa.

Ian chắc chắn là chẳng nghe thấy gì cả. Tâm trí của chàng tậm trung hoàn toàn vào Elizabeth, người đã phải phó mặc cuộc đời trong tay người chú ghê tưởm ấy trong hai năm qua. Người đã không ngần ngại bán người ruột thịt của mình và Ian là người mua. Tất nhiên, điều đó là không đúng, nhưng chàng lo lắng không yên, có cảm giác là Elizabeth sẽ phản ứng cực đoan nếu mà nàng khám phá ra là chàng đã làm việc đó mà không có sự đồng ý của nàng. ở Scotland nàng đã chĩa súng vào chàng. ở London bây giờ chàng sẽ chẳng trách nàng nếu nàng bắn. Chàng nghịch ngơm nghĩ đến ý tưởng chàng sẽ ve vãn nàng vài ngày trước khi chàng nói cho nàng biết họ đã đính hôn, và đồng thời lại giật mình nghĩ nàng sẽ ghét ý nghĩ sẽ phải lấy chàng. Belhaven có thể là một kẻ đáng ghét, nhưng Ian cũng đã nhiều lần có lỗi nghiêm trọng đối với nàng. “Tôi không có ý phê phán chiến lược của cậu, bạn của tôi” Jordan kéo dài để đánh thức sự lang thang của Ian “nhưng cậu đã mất 1,000 bảng rồi đấy.”

“Tớ có một số vấn đề trong ý nghĩ.” Chàng giải thích.

“Bất kể đó là gì, tớ đảm bảo là không phải về bài bạc rồi.”

“Chắc là vậy.” Ian trả lời lơ đãng.

“Cậu có muốn chơi ván khác không?”

“Tớ không nghĩ là tớ có đủ sức,” Ian đùa yếu ớt. Jordan liền vẫy người phục vụ mang tới hai ly rượu, cả hai ểu oải cùng uống rượu và trò chuyện thân thiết. “Tớ chỉ có thời gian cho một ly rượu nữa thôi,” Jordan nói, liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.

“Tớ đã hứa với Alexandra là sẽ ở bên ủng hộ cô ấy ở buổi khiêu vũ tối nay và giúp đỡ một người bạn của cô ấy.”

Bất cứ khi nào Jordan nhắc đến tên vợ mình, Ian thích thú nhận thấy là toàn bộ khuôn mặt của bạn trở nên dịu lại.

“Cậu có muốn gia nhập cùng chúng tớ không?” Ian lắc đầu. “Nghe có vẻ buồn chán như địa ngục vậy.”

“Tớ nghĩ chắc chắn là sẽ không buồn chán tí nào cả. Vợ tớ bất chấp cả giới thượng lưu để bảo trợ cho một cô gái trở lại vị thế của mình. Dựa theo những gì mà Alexandra viết trong thư thì sẽ mất rất nhiều công sức đấy.

“Tại sao lại như vậy?” Ian hỏi vì lịch sự hơn là thấy thú vị.

Jordan thở dài và ngả ra sau ghế, cảm thấy mệt lử vì những giờ làm việc căng thẳng trong vài tuần qua và chẳng thấy thích thú gì viễn cảnh tham dự một buổi khiêu vũ vì một cô gái đang gặp nạn – một người mà anh chưa bao giờ gặp gỡ. “Một cô gái rơi vào nanh vuốt của một gẫ trai nào đó hai năm trước, và một vụ scandal xấu xa đã xảy ra.”

Nghĩ đến Elizabeth và bản thân mình, Ian tình cờ hỏi, “hiển nhiên đó không phải là một việc hiếm xảy ra.”

“Theo những gì mà Alex viết cho tớ thì có vẻ như trường hợp này khá phức tạp.”

“Như thế nào cơ?”

“Đầu tiên là cô ta bị tẩy chay khá nặng và rất khó khăn để có thể chấp nhận cô ấy trở lại, cô ấy có nguy cơ bị xúc phạm nặng nề. Alex đã trả đũa bằng cách viện đến những khẩu súng hạng nặng, đó là bà tớ, chính xác là như vậy, Tony và cả tớ nữa, ở mức độ thấp hơn một chút. Mục tiêu là bất chấp những lời dị nghị, nhưng tớ chẳng thèm đố kỵ với cô gái, cô ấy sẽ bị lột da bởi những kẻ độc ác tối nay cho mà xem. Bất kể gã con hoang đó đã làm gì. Cô gái người được cho là xinh đẹp khó tin, cũng đã bị xã hội ruồng bỏ gần hai năm qua”

Ian cứng đờ người, ly rượu dừng lại trước miệng, đôi mắt sắc nhọn của chàng nhìn Jordan, người đã chuẩn bị đứng dậy. “Cô gái ấy là ai?” chàng hỏi một cách căng thẳng.
“Elizabeth Cameron.”

“Ôi chúa ơi.” Ian giật mình, bật dậy khỏi ghế và vồ lấy áo khoác. “Họ ở đâu?”

....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

back to top