Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng Mười Hai trở lại (CXAN 181)

2013-12-14 10:54

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Na Ngố

Đèn đường như sao mờ nhòe vì sương giăng phủ, hay là mờ vì đôi mắt ai kia ướt vì nhớ một người nào đó đang đi sống ở một nơi nào đó xa xôi. Hay một anh chàng, một cô nàng nhìn những cặp đôi đi tung tăng trên phố lộng giăng đèn mà lòng hờ hững, mà trái tim quặn lại: "Sao mùa Đông này tôi chưa có người để thương?" Rồi thì bất giác mỉm cười và ước ra một cuộc găp gỡ tình cờ...
...

Sáng nay cũng như những sáng đầu Đông chớm nở khác. Ngủ dậy thấy lòng sao se lạnh, vùi trong chăn ấm mà không tin rằng: "Tháng Mười Hai đã trở lại rồi ư?". Tháng Mười Hai trong tôi là hương thoang thoảng của cà phê mỗi sáng. Nhắm mắt hà hít hương thơm vương vấn trong gió bay trong từng nốt nhạc của bản nhạc Trịnh đang vang vọng. Miệng mỉm cười nhìn chuông gió trước khung cửa long lanh dưới cái lạnh nhẹ của Sài Gòn. Sài Gòn cũng bắt đầu ngủ Đông rồi nhỉ? Có những cảm xúc trong cuộc đời vẫn mãi quen thuộc, vẫn nhớ lại vẫn mãi thấy quen...

Tháng Mười Hai trở lại (CXAN 181)

Để rồi dòng người sao cứ mãi trôi, trôi hoài trên con đường ấy. Và đâu là những gương mặt người thân quen trên dòng xe tấp nập. Ta như muốn buông mình thả trôi, như muốn biến dòng đường đầy cây cối thành một tấm vải đa màu để đẩy trôi tất cả. Đẩy trôi những dòng xúc cảm ùa về. Trên những con đường dài và rộng trong thành phố phồn hoa, mùa Đông như đang len lõi trong ánh đèn mỗi độ đêm về. Đèn đường như sao mờ nhòe vì sương giăng phủ, hay là mờ vì đôi mắt ai kia ướt vì nhớ một người nào đó đang đi sống ở một nơi nào đó xa xôi. Hay một anh chàng, một cô nàng nhìn những cặp đôi đi tung tăng trên phố lộng giăng đèn mà lòng hờ hững, mà trái tim quặn lại: "Sao mùa Đông này tôi chưa có người để thương?" Rồi thì bất giác mỉm cười và ước ra một cuộc găp gỡ tình cờ...

Tình cờ quá, thời gian cứ mãi trôi thật nhanh, khiến lòng ngổn ngang, khiến tâm trí như chậm lại, trôi tuột như mảng sương sáng bị nắng cuốn đi. Nghe ai gọi tên mình giữa đường phố xa lạ mà cứ ngỡ là mơ. Đông trở lại khiến ta chỉ muốn trùm chăn kín đầu, muốn trốn trong nhà chỉ để giữ mình một khoảnh khắc. Ta vẫn luôn tự hỏi mình sao phải sống cần cho và nhận? Nhưng cuộc đời cứ mãi lấy đi những ta mong có được và cho ta những thứ ta có. Để cân bằng thế giới, cân bằng cảm xúc ta dĩ nhiên buộc lòng phải chấp nhận. Ừ thì ta đâu thể dối được lòng mình... Chỉ dối những người xung quanh để làm nền mà vững chãi...

Sương Đông giăng giăng phủ che lớp kính mờ dần. Ta vẽ cho mình một trái tim chỉ mình ta được biết và nở một nụ cười xa lạ với một người xa lạ. Tháng Mười Hai này có lẽ khác với những tháng Mười Hai đã từng đi qua ngõ cuộc đời ta. Tiếng còi xe trong sáng sớm đánh thức giấc ngủ vùi, xóa tan đi cái tĩnh lặng trong đêm, đánh tan mớ bụi đường hằng ngày cây cối phải gánh chịu. Đầu Đông này, nước mắt sao nhanh nhòe đi thế? Sao nhanh rơi thế? Và sao nhanh té ngã thế. Trong giấc mơ, tôi vẫn luôn nhìn thấy mình, một cô gái đi trong cái lạnh đầu Đông với dòng người ngược xuôi, bản thân thì vẫn tự nhủ mình phải cười nhưng sao nước mắt cứ rơi. Tôi lại mơ Sài Gòn hóa thành một chàng trai với chiếc áo ấm dày đi trên con đường mờ nhạt, xung quanh phủ đầy tuyết trắng, đang đứng từ xa nhìn tôi đầy trách móc và khóe miệng thì vẫn cười lung linh...

Sài Gòn tháng Mười Hai sao lạnh lùng như một tình yêu cần được vun tròn. Tôi vẫn sẽ phải đi tìm một sớm đầu Đông chớm nở của những mùa khác để thấy mình vẫn còn là người được sống trọn vẹn. Sài Gòn trong tôi mùa này sao đẹp thế. Tan trường đi trên cung đường quen thuộc, tôi vẫn ước mình là chiếc lá khô đầu mùa bay thật lâu trước khi chạm mặt đất. Gió ơi cuốn thật chậm nhé...

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top