Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơ duyên (Người yêu hoàn mỹ, Phần 19)

2013-12-11 09:56

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Ngủ đến nửa đêm bỗng nhiên bị Đường Dịch trở mình làm rơi chăn, Đường Thần Duệ cực kỳ khó chịu, chui vào trong chăn ngủ quyết tâm không thèm để‎ ý đến cậu ta nữa, nhưng khi nghe thấy cậu ta nói những lời này, lòng anh không hiểu sao bất chợt mềm đi, cảm giác có chút dịu dàng.

Bất đắc dĩ thở dài, anh xoay người đứng lên, đi rót một chén nước trắng rồi nhét vào trong tay Đường Dịch, giọng nói nhàn nhạt: “Nửa đêm canh ba, không ngủ đi, còn suy nghĩ lung tung cái gì?”

“Cậu nói nghe đơn giản quá…” Trong giọng nói của Đường Dịch có vài phần ý xấu: “Tôi đang chờ đến ngày nhìn cậu bị chiếm đóng đấy!”

Đường Thần Duệ khẽ cười một tiếng, lơ đễnh cho qua, ngay cả cãi lại cũng lười.

Cả cuộc đời người, nhấp nhô lên xuống nhiều hơn nữa chẳng qua cũng chỉ là vội vã yêu thương một vài người, rồi rời xa một vài người khác mà thôi, nghĩ đến điều này, một chút động lực để yêu đương trong Đường Thần Duệ liền vụt tắt.

Cuối cùng, trời cao cũng phải đố kỵ anh tài.

Ông trời bất ngờ để Đường Thần Duệ gặp được Tịch Hướng Vãn, một lần sơ sẩy, anh liền gục ngã trước số phận đổi thay của cô, con người trước nay luôn sống trong bóng tối, cẩn thận đến mấy như anh vẫn phải để lộ chút dịu dàng chỉ trong chốc lát của mình.

Anh đối với chuyện tình cảm quá mức lãnh đạm, nhưng cho dù có cẩn trọng đến đâu vẫn có lúc sơ sót.

Thật ra, lúc ví dụ máu chảy đầm đìa của Đường Dịch hiện ra trước mắt, anh nên sớm nghĩ tới mình sẽ có ngày này.

Cho dù có thêm nhiều cao nhân chỉ điểm hơn đi chăng nữa, một người sau khi biết yêu vẫn sẽ phải rơi vào đường cùng.



Cho đến ngày hôm nay, anh ôm cô đặt ở dưới thân, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô lúc đối diện với mình, trong mắt là vẻ không sao tưởng tượng nổi rất rõ ràng. Vẻ mặt này vô cùng quen thuộc, Đường Thần Duệ nhớ trước kia đã từng có rất nhiều người nói với anh như thế, biểu tình của anh lúc lên cao trào thật sự rất mê người, khi đó, anh chỉ mỉm cười lơ đễnh cho qua, nhưng giờ khắc này đứng trước mặt cô, anh không hề để ý cho bản thân phóng túng một lần.

“Ôm lấy anh…”

Anh cúi đầu, ngậm chặt môi dưới của cô, đáy mắt đen thẳm, mí mắt khép hờ, trong chốc lát hiện lên vẻ mơ màng đến mị hoặc.

Hướng Vãn nhìn anh chăm chú, cảm thấy cổ họng mình trở nên khô lại.

Cơ duyên (Người yêu hoàn mỹ, Phần 19)

Đường Thần Duệ lúc này cùng với Đường Thần Duệ thờ ơ lãnh đạm của ngày thường giống như hai kẻ hoàn toàn khác nhau, anh khiến cô không sao phân rõ được phương hướng, thật giả nữa rồi. Thế nên cô chỉ có thể nghe lời ôm lấy anh, hơi giơ chân lên để tới gần anh hơn nữa, trong nháy mắt hai người hợp lại làm một, khăng khít thân mật, cứ như vậy duy trì liên tục đến phút cuối cùng.

Đường Thần Duệ dừng lại bên trong cơ thể cô một lúc lâu, ôm cô bình an ngủ, nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt của cô từ từ hòa hoãn xuống, anh mới chậm rãi lui ra.

“Vẫn khỏe chứ?”

Lấy cá tính tùy tâm sở dục của bạn học Thần nhà chúng ta, lúc này đây anh thật ra rất muốn hỏi một câu: “Anh có làm cho em thoải mái hay không?”, nhưng chỉ sợ nếu thốt ra những lời ấy, cả kiếp này đừng nghĩ đến việc ôm cô lên giường thêm lần thứ hai, thế là chỉ còn cách khiêm tốn một chút, văn minh một chút, giả trang nhã nhặn một chút…

Hướng Vãn nói quá nhiều, sức lực chẳng còn nữa, thở phì phò một lúc thật lâu, cuối cùng giơ chân lên đạp đạp anh: “Em khát, anh mau đi rót nước.”

Đường Thần Duệ thở dài, nghĩ thầm: cô nàng tiểu thư này thực sự càng lúc càng to gan mà.

Mặc dù oán thầm trong lòng như thế, anh vẫn hôn nhẹ lên khóe môi cô rồi đứng dậy mặc áo ngủ vào, đi ra ngoài rót nước.

Hướng Vãn nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, nhịp tim dần bình ổn như thường nhưng cả người vẫn như đang trôi dạt giữa sóng to biển rộng, không chút nào tĩnh lặng.

Trước đây cô muốn tuân thủ theo đạo nghĩa giang hồ, nghĩ rằng nếu Đường Thần Duệ thích mình thì cô nhất định sẽ tận lực thích anh, nếu như anh lại đần độn vô vị thì cô chỉ cần vung tay lên nói hẹn gặp lại là được rồi. Loại đạo nghĩa ấy, giờ nghĩ tới mới thấy quá đơn thuần.

Đã gặp được anh rồi, sau đó lại tách ra, sao có thể dễ dàng trở lại cảnh giới tâm trong như nước giống lúc ban đầu.

Chỉ cần nhớ tới dáng vẻ của Đường Thần Duệ ban nãy, cô liền kinh hãi không thôi. Tịch Hướng Vãn chưa từng nhìn thấy ai trong lúc ân ái đẹp đến mức dụ hoặc như thế, ngày thường vẻ ngoài của anh luôn sạch sẽ, réo rắt, du dương, mang theo một tia lạnh lùng không quá rõ, như gần như xa, cũng không thể tính là quá quyến rũ được. Cô có dự cảm, anh đang che giấu một bộ mặt khác của mình, chỉ ở đúng tình huống mới có thể bộc lộ ra, hôm nay anh để cô nhìn thấy, nếu như sau này anh lại để cho nhiều người khác thấy nữa, có lẽ, cô sẽ không thể tránh được việc đau lòng.

Tình yêu, quả nhiên ở trong hư cấu và thế giới hiện thực hoàn toàn khác biệt.

Cô nhớ những lúc mình chơi game online, sắm vai hiệp nữ giang hồ, mặc dù nhân vật cô điều khiển không tồn tại mấy cái gọi là tự tôn, chí khí hào hùng gì hết, nhưng mỗi lần được các nhân vật nam qua đường tỏ lòng quan tâm, đại loại như “MMMM*, ta thích nàng, hãy làm thê tử của ta đi”, vẫn phảng phất có chút xúc động xông thẳng tới đỉnh đầu.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top