Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 36)

2013-12-16 17:39

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Trời đã chạng vạng khi Ian trở về và ngôi nhà dường như im lặng một cách bất thường. Chú của chàng đang ngồi cạnh lò sưởi, quan sát chàng với một vẻ mặt kỳ lạ nửa giận dữ, nửa suy đoán. Lờ ông đi Ian quan sát khắp gian phòng, hy vọng sẽ nhìn thấy mái tóc lấp lánh và gương mặt tuyệt đẹp của Elizabeth. Khi không nhìn thấy, chàng đặt súng xuống và hỏi vẻ tình cờ, “Mọi người đi đâu hết rồi?”

“Nếu cháu hỏi Jake,” vị mục sư nói, giận dữ vì cái cách mà Ian rõ ràng là cố ý tránh nhắc tới Elizabeth, “anh ta mang theo một chai rượu theo và ra nhà kho rồi, anh ta nói anh ta có ý định uống ít nhất là hai ngày cho đến khi có thể quên hết ký ức.”

“Vậy là họ đã trở lại rồi à?”

“Jake đã trở lại,” vị mục sư chữa lại trong khi Ian bước về phía bàn và rót một ly rượu. “Những người phụ nữ dọn dẹp sẽ đến. Còn Elizabeth và Cô Throckmorton-Jones đi rồi.”

Nghĩ là Duncan có ý muốn nói họ đi dạo, Ian ném một cái nhìn ra phía cửa trước. “Họ đi đâu vào giờ này?”

“Trở lại Anh.”

Chiếc ly trên tay Ian dừng lại. “Tại sao?” chàng gầm lên.

“Bởi vì chú của Cô Cameron vừa chấp nhận một lời cầu hôn cô ấy.”

Vị mục sư hài lòng nhìn In dốc ngược ly rượu vào miệng như thể để rửa sạch sự đắng gắt của tin tức vừa rồi. Khi chàng nói trở lại, giọng chàng lạnh lùng, mỉa mai. “Ai là chú rể may mắn đó vậy?”
“Ngài Belhaven ta tin là như vậy.”

Môi Ian mím lại vẻ chán ghét.

“Cháu không ưa ông ta, chú cho là vậy?”

Ian nhún vai. “Belhaven là một lão già dâm đãng. Lão ta gấp ba lần tuổi cô ta.”

“Thật là tội nghiệp,” vị mục sư nói, cố gắng không thành công trong việc tỏ ra lãnh đạm khi ngả người ra sau ghế và nói tiếp. “Bởi vì đứa bé xinh đẹp, vô tội đó không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải lấy một lão gì dâm đãng. Nếu cô ấy không làm thế chú của cô ấy sẽ cắt hết mọi sự hỗ trợ tài chính và cô bé sẽ phải mất ngôi nhà mà cô ấy rất yêu quý. Ông ta hoàn toàn hài lòng với Belhaven, vì ông ta có tước hiệu và tài sản là điều kiện kiên quyết. Cô gái đáng yêu ấy sẽ phải cưới một ông già, cô bé không có cách nào để tránh cả.”

“Thật là vớ vẩn,” Ian gầm lên, “Elizabeth Cameron đã được cho là có thành công lớn nhất từ trước đến nay khi cô ta ra mắt hai năm trước. Tất cả đều biết cô ta có nhiều hơn một tá lời cầu hôn. Nếu ông ta quan tâm đến, ông ta có thể chọn những kẻ khác trong số họ.”

Giọng của Duncan đầy mỉa mai:

“đó là trước khi cô ấy chạm trán với cháu.”

“Chú có ý quái quỷ gì thế?”

Vị mục sư cố kiềm chế:

“Ta nghe được một câu chuyện từ Cô Throckmorton-Jones hai lần. Lần đầu cô ta nói khi cô ta còn bị ảnh hưởng của tai nạn. Ngày hôm nay khi cô nói dưới một cơn giận dữ mà ta chỉ có thể mô tả là khủng khiếp nhất mà ta từng thấy. Tuy vậy, mặc dù ta chưa hoàn toàn hiểu được câu chuyện, ta vẫn có thể nắm được những ý chính. Và nếu chỉ một nửa những gì mà ta nghe thấy là sự thật, thì rõ ràng là cháu hoàn toàn không có trái tim, không có lương tâm. Trái tim của ta như vỡ ra khi tưởng tượng những gì mà Elizabeth phải chịu đựng trong hai năm qua. Và khi ta nghĩ đến cái cách mà cô bé đã tha thứ cho cháu-”

“Người đàn bà đó đã nói gì với chú” Ian ngắt lời ông, quay lại và đi về phía cửa sổ.

Biểu hiện thiếu quan tâm của chàng làm cho vị mục sư nổi giận, ông bật dậy và giận dữ nhìn chằm chằm Ian.

“Cô ta nói với ta là cháu đã phá hoại danh tiếng của Elizabeth mà không thể hồi phục lại được,” ông gầm lên chua chát. “Cô ta nói với ta là cháu đã tin chắc là cô gái vô tội đó, người chưa bao giờ đi xa khỏi ngôi nhà nơi thôn quê của cô ấy cho đến vài tuần trước cuộc gặp gỡ với cháu - là cô ấy cố tình đến gặp cháu trong rừng và rồi trong nhà kính. Cô ta nói với ta là những cảnh đó được những người chứng kiến vội vã tạo ra một scandal và tất cả xã hội đều biết. Cô ta nói với ta rằng vị hôn thê của Elizabeth nghe thấy điều đó và liền huỷ bỏ lời cầu hôn bởi vì cháu. Khi anh ta làm điều đó, cả xã hội cho rằng tư cách của Elizabeth tự nhiên đã rất tồi tệ và cô ấy bị tẩy chay. Cô ta nói với ta là vài ngày sau đó anh trai của Elizabeth biến mất để lại những chủ nợ, những người sẽ được thanh toán hết nếu Elizabeth tìm được một cuộc hôn nhân tốt và anh ta không bao giờ quay lại.”

Như cõi thiên đường (Phần 36)

Vị mục sư hài lòng khi quan sát thấy những cơ bắp nơi cằm của Ian bắt đầu giật giật.

“Cô ta nói với ta rằng Elizabeth bắt buộc phải đi London lần đầu tiên để tìm kiếm một cuộc hôn nhân tốt – và rằng cháu đã phá huỷ nó làm cho cô ấy cơ hội có một cuộc hôn nhân như vậy đã không bao giờ còn có thể xảy ra nữa. Tại sao đứa bé tội nghiệp đó lại phải cưới một kẻ mà cháu mô tả là một tên già dâm đãng gấp ba lần tuổi cô ấy.”

Hài lòng vì những viên đạn bằng lời nói của mình đã tìm đúng mục tiêu, vị mục sư quyết định bắn viên cuối cùng, giết chết luôn.

“Kết quả của tất cả những điều cháu đã làm là cô gái dũng cảm, xinh đẹp đó đã sống ẩn dật trong hổ thẹn, ô nhục gần hai năm. Ngôi nhà của cô ấy, ngôi nhà mà cô bé luôn nói với vẻ âu yếm, yêu thương đã trơ trụi, trống rỗng, không còn thứ gì giá trị vì nợ nần. Chúc mừng cháu, Ian. Cháu đã làm cho một cô gái vô tội, trong trắng trở thành một con hủi nghèo khổ, kiệt quệ. Và tất cả chỉ bởi vì cô ấy yêu cháu bất chấp những tật xấu của cháu, tha thứ cho cháu, chỉ tự mình gặm nhấm bất hạnh của mình.”

Những bắp thịt nơi cổ họng Ian giật giật, nhưng chàng không có bất cứ nỗ lực nào để bảo vệ mình trước người chú đang nổi giận của mình. Đè mạnh tay lên cửa sổ, chàng nhìn ra ngoài đêm tối, tiết lộ của chú chàng như nện hàng ngàn nhát búa vào đầu chàng, kết hợp với những đối sự tàn bạo và đau khổ mà chàng đã gây ra cho Elizabeth những ngày vừa qua làm chàng mê muội.
Chàng nhớ lại nàng khi ở Anh, dũng cảm và đáng yêu, đầy đam mê ngây thơ trong vòng tay chàng và chàng như nghe thấy những lời nói của nàng ngày hôm qua” “anh đã nói với anh trai tôi là không có gì ngoài một sự yêu đương lăng nhăng vô nghĩa.”

Trào dâng trong lòng sự ăn năn khi chàng nhớ lại nàng sự dịu dàng, đáng yêu không thể tin được và đam mê không ích kỷ của nàng trong vòng tay chàng tối hôm qua. Nàng đã khiến chàng điên lên vì khao khát và sau đấy chàng lại nói, ““Tôi không có ý định ngỏ lời cầu hôn như lần cuối cùng chúng ta gặp nhau trước. Việc kết hôn sẽ nằm ngoài chương trình nghị sự. Tôi đã tiêu tốn hết các viên rubi và lông thú đắt tiền cho mùa này rồi.”

Chàng nhớ lại những điều khác chàng nói trước đây. “Cái quái quỷ gì làm chú cô nghĩ là tôi có mong muốn cưới cô?” “Quý cô Cameron là một quý cô trẻ giàu có, Duncan.” “Không nghi ngờ gì nữa tất cả những căn phòng của Havenhurst treo đầy lông thú và chất đầy nữ trang.”

....

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Câu chuyện về một cô gái đã quay ngược về quá khứ để trở thành tình đầu của người yêu hiện tại, để không còn phải đóng vai người đến sau và là thế thân của ai đó. Nhưng liệu đường tình có rẽ lối theo hướng mà cô ấy muốn?

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

óa ra, ngay từ ban đầu mình đã chỉ là một người thay thế. Nhưng nếu có thể quay ngược về quá khứ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu mình có phải mang danh phận người đến sau trong cuộc đời ai đó?

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy người không yêu mình mà chỉ yêu tiền của mình khổ lắm. Nhưng khi đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, được hàng tá những cô gái xinh đẹp theo đuổi, mấy ai nhận ra điều này.

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Có đôi lúc đau dài chi bằng đau ngắn. Dũng cảm cắt đứt đoạn tình cảm cũ, dũng cảm đối diện với vết thương lòng, cuối cùng tôi cũng đã nhận ra rằng, thì ra, phía sau vị đắng của đau khổ là dư âm của sự trưởng thành.

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Khi đắm say trong một mối tình, ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào sống được nếu không có người đó. Để rồi bỗng một ngày nhận ra, vắng anh bầu trời vẫn thật đẹp. Chẳng ai là không thể sống nổi chỉ vì mất đi một người.

Giá như anh đừng xuất hiện

Giá như anh đừng xuất hiện

5 năm hạnh phúc, 5 năm khổ đau cuối cùng cũng kết thúc bằng một tờ giấy mỏng. Chị quyết định ly hôn, sau 5 năm trời dày vò lẫn nhau, oán hận vì sự phản bội của người đàn ông, vì sự đắc ý của kẻ thứ 3, chua xót cho những dòng nước mắt của hai đứa con. Đến cuối cùng chị đã lựa chọn ly hôn, chỉ đơn giản vì chị cảm thấy mệt rồi, một mình chị không còn đủ sức để cố gắng nữa. Khi cầm trên tay tờ “Đơn Ly Hôn” chị vẫn lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng chị đã tự động viên mình “không sao, mình được giải thoát rồi!”

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Cái gì cũng có thời điểm, sớm không được, muộn cũng không được. Cho nên ta phải tùy duyên mà thuận theo dòng chảy cuộc đời.

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Ai cũng mong có một tình yêu bình yên dù ngoài kia cuộc đời nhiều sóng gió, nhưng một tình yêu sẽ đẹp hơn khi nó gắn chặt với trách nhiệm với cộng đồng, xã hội.

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ngọn đồi bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ xíu cuối đường chân trời môi ngân nga một giai điệu mà mình yêu thích: “Chẳng phải không, chỉ là chưa thôi! Ở đâu đó chắc chắn có người đang đợi bạn!”

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, đi qua những ngày mưa, ta lại yêu thêm những ngày nắng. Sao chúng ta phải chọn nỗi buồn khi mình hoàn toàn có thể sống khác đi?

back to top