Người bạn của quá khứ
2021-11-17 01:22
Tác giả:
Vũ Thị Như Quỳnh
blogradio.vn - Xe ngày càng đi nhanh và bóng của Ngốc đã dần dần biến mất. Tôi cầm chặt chiếc dây buộc tóc Ngốc cho tôi khóc nức nở trên xe. Đành phải tự mình an ủi đến năm sau được gặp lại chú.
***
Con người mà, lớn rồi mới nhận ra được thứ trân quý nhất mà bạn muốn tìm lại là cảm giác hồn nhiên, ấm áp đã cùng một ai đó trải qua những giây phút êm đềm không lo nghĩ về thế giới ngày mai vẫn luôn vận hành và khắc nghiệt như nào. Thứ mà giờ đây con người ta thấy đau lòng nhất có lẽ là kỉ niệm.
Ngày tôi còn bé, cứ mỗi lần được về quê ngoại là tay trong tay xách nặng trĩu những món quà mà bản thân cho rằng đẹp nhất quý nhất về cho những người thấy quan trọng không thể sống thiếu họ được. Lúc về đến cổng làng, bố mẹ thường giúp tôi xách những món quà tôi muốn tặng cho ai đến tận nhà những người đó và theo như thường lệ, lẽ ra tôi sẽ chạy vào đình làng cùng chơi với những người bạn hàng xóm nhưng hôm đó tôi lại không đi chơi mà về nhà ông ngoại lấy chiếc xe đạp con ông mua sẵn cho tôi đạp quanh làng tận hưởng sự mát mẻ mà nàng thơ gió như thoắt ẩn thoắt hiện hòa quyện vào mái tóc tôi.
Đạp đến khi chiều muộn đi qua bãi ruộng bỗng một tiếng kêu đã thu hút sự chú ý của tôi.Tôi rón rén đạp xe lại gần thì phát hiện ra một con chó không biết đã bị ai bỏ rơi đang nằm co ro bên bãi rơm vàng sự sống như đang dần bị hao mòn do đói và lạnh. Tôi không biết phải làm thế nào chỉ dám đứng từ xa, chạy vội vào nhà hàng xóm gần đó xin chút nước ấm mới từ từ dám lại gần chú chó.
Nhận thấy được hơi thở lạ tiến vào, chú chó gồng mình lên sủa, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm tôi nhưng chưa được mấy giây nó đã gục xuống. Tôi khá sợ hãi nhưng vẫn tiến lại gần, để bát nước ấm trước mặt chú chó rồi lấy trong túi ra hai chiếc bánh đậu xanh cùng với một mẩu bánh mì nhỏ. Đánh hơi được mùi thức ăn, chú ta đã lại gần tôi, ngồi sát ngay cạnh tôi như tỏ ý muốn tôi đút cho chú. Đút cho con chó lạ ăn uống xong xuôi, nó đã dần hồi được lại sức vẫy đuôi đi quanh người tôi, cái đầu nó cứ dúi vào tay tôi như muốn tôi xoa đầu chú. Tôi không nghĩ gì nhiều, hai tay dang ra ôm lấy chú chó thì bất ngờ không sao hiểu được bị nó cào xước nhẹ chút vào tay. Ấm ức và đau tôi đã khóc òa vừa ra lấy xe đạp đi về nhà vừa thút thít.
"Chó con xấu lắm, vừa ăn vừa uống của bé xong rồi không cho bé ôm mà cào bé. Không thèm chơi chó con nữa".
Vừa dứt lời ra được chỗ để xe đạp, tôi đã đạp xe một mạch về nhà không để ý đến chú chó ở đằng sau. Đến nhà, khi thấy vết thương trên tay tôi, ông bà đã vội vàng sát khuẩn bôi thuốc cho tôi xót đến mức chảy nước mắt.
Sáng hôm sai, khi tất cả người lớn trong nhà ra đồng làm việc, tôi lủi thủi một mình chơi ở sân thì bất chợt không biết chú chó con tôi đã cứu từ ngày hôm qua xông thẳng vào chỗ tôi đang chơi nhảy vào người tôi làm tôi ngã ngửa ra đằng sau. Tức giận vô cùng, ngồi dậy đang muốn mắng chú thì tôi thấy trên miệng chú đang ngậm một quả bóng nhỏ cũ kỹ nhả ra trước mặt tôi. Tôi cầm bóng lên ném được một quãng ngắn thì chú chạy ra ngậm bóng đưa về chỗ tôi đang đứng. Thấy cái này chơi khá hay nên tôi đã cùng chú chó chơi với nhau hết buổi sáng cho đến lúc ông bà đi đồng về, tôi đã xin ông bà nhận nuôi chú và ông bà đã đồng ý. Tôi dắt chú chó vào trong nhà tắm rửa sạch sẽ và thoa thuốc diệt bọ trên người cho chú rồi chạy vào tủ lấy một chiếc áo khá to mặc vào người chú ta. Xong xuôi, tôi dắt chú lên phòng ngủ tôi rồi tuyên bố.
"Bây giờ bé sẽ là đại ca, cún phải nghe lời bé không thì bé không chơi với cún nữa. Chó tên là Ngốc nha."
Cũng từ ngày nhận nuôi chó, tôi ít ra ngoài chơi với bạn bè hơn chỉ ở nhà chơi đùa học bài cùng cún. Ngốc cũng lớn lên, chỉ trong một tháng mà chú đã nặng hơn 7 cân khiến cho tôi không thể ôm trọn người chú được như trước. Có một lần không biết nghe được ai nói là nhà tôi có chó dữ khiến cho bạn bè ít sang rủ tôi đi chơi làm tôi vô cùng tức giận. Nguyên một ngày trời làm tôi không thèm chơi với cún mà chỉ ngồi trong phòng khóa trái cửa mặc kệ Ngốc sủa bên ngoài tôi cũng không cho chú vào. Đến buổi chiều, tôi mới ra khỏi nhà chạy đi chơi khóa cổng không cho chú đi ra ngoài cùng tôi. Ra đình làng như thường lệ để chơi nhảy dây thì một đám bạn đã chế giễu tôi suốt ngày chơi với chó làm cho tôi tức giận nhảy vào đánh nhau với chúng. Do một mình phải đánh mấy người lên tôi đã thua, tiếng khóc của tôi vang lên khi đánh nhau với lũ bạn thì không biết Ngốc đã từ đâu chạy ra đứng trước mặt tôi sủa ầm ĩ khiến lũ bạn tôi chạy tán nạn. Chú còn nhảy lên ngậm vào áo tôi kéo tôi về nhà, không biết lúc ý bản thân tôi nghĩ thế nào mà đã đẩy chú ra trách chú.
"Tại Ngốc hết đấy, bé không có bạn chơi cùng bé ghét Ngốc không thèm chơi với Ngốc nữa"
Tôi chạy về nhà bỏ mặc Ngốc đứng đó nhìn tôi. Tối đến khi tôi ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện thấy bản thân mình đã sai lên đã chạy đi tìm chú chó xin lỗi. Chạy ra đến sân, thấy chú đang nằm một mình giữa sân cùng với quả bóng cũ mà ngày đầu chú đã mang đến nhà tôi làm mắt tôi đỏ hoe. Tôi chạy đến ôm Ngốc, nó nhìn tôi bằng ánh mắt ấm ức nhưng hai chân nó vẫn đưa bên vai tôi.
"Xin lỗi Ngốc nha, bé sai rồi. Sau này bé sẽ không chơi với đám bạn đó nữa mà chơi với Ngốc, bé cũng không mắng Ngốc nữa."
Từ lúc đó, không biết có một sợi dây tình cảm nào đã khiến tôi gần gũi với ngốc hơn. Sau gần 3 tháng nghỉ hè dưới quê, tôi phải trở về nhà, lúc về tôi muốn đem chú chó lên nhưng bố mẹ tôi không đồng ý buộc phải dứt lòng để chú ở lại. Ngày về nhà, tôi khóc sướt mướt ôm Ngốc và dường như tôi cũng cảm nhận được một nỗi buồn trên mặt của chú. Lúc tôi lên xe về nhà, Ngốc không biết lấy ở đây ra một sợi dây buộc tóc nhả vào tay tôi, đầu nó cứ dụi vào người tôi hay chân trước ôm chặt lấy chân tôi như muốn níu kéo tôi lại. Xe chạy, tôi thấy khuất bóng nhà của ông bà nhưng vẫn thấy hình dáng của chú, thật bất ngờ là chú chạy phía sau xe của nhà tôi miệng không ngừng sủa. Thấy tình hình không ổn, tôi đã hét lên.
"Về đi Ngốc, năm sau bé sẽ về quê mang quà cho Ngốc. Cẩn thận đừng để bị ai bắt nạt nha"
Xe ngày càng đi nhanh và bóng của Ngốc đã dần dần biến mất. Tôi cầm chặt chiếc dây buộc tóc Ngốc cho tôi khóc nức nở trên xe. Đành phải tự mình an ủi đến năm sau được gặp lại chú.
***
Năm sau đã về, khi vừa kết thúc một năm học mệt mỏi, tôi đã đòi mẹ cho về quê thăm Ngốc. Mới chỉ đến cổng nhà ông bà thôi nhưng dường như có một linh cảm nào đó Ngốc đã nhận ra tôi và lao đến ôm chầm lấy tôi. Nghe ông bà kể lại những chiến công của Ngốc, tôi thấy vô cùng vui vẻ. Ngốc giúp ông bà trong việc trông nhà, ra đồng thì giúp lượm rơm vào bao... Vẫn là quả bóng năm nào, Ngốc ngậm lấy quả bóng kéo tôi ra sân chơi cùng chú cho tới lúc mệt hai đứa mới kéo nhau vào nhà. Tôi ôm Ngốc lên giường, thập thụt lấy trong người ra một gói kẹo nhỏ và hai cái bánh bông lan ngồi chia ăn say mê với Ngốc.
.jpg)
Cứ nghĩ rằng năm tháng tốt đẹp như vậy sẽ êm đềm trải qua thì một tai nạn bất ngờ đã xảy ra. Trong lúc tôi đang cùng chơi đuổi bắt với đám bạn trên đường, chú chó ngồi nhìn chúng tôi chơi thì không biết ở đâu một chiếc xe taxi lao nhanh tới khiến tôi đứng hình không biết làm thế nào thì Ngốc đã chạy tới đẩy mạnh tôi vào lề đường và... chú nằm im tại nơi đó máu chảy ra rất nhiều. Tôi hoảng sợ bật khóc ôm lấy chú chó trên đường vừa chạy vừa kêu gào làm hàng xóm chạy ra bắt lấy người trên xe taxi rồi vội vàng đưa Ngốc đến trạm y tế gần nhất.
Ôm chú trên tay, tôi cảm nhận được thân nhiệt của chú đã lạnh dần, hơi thở đồ dập mắt không mở ra nhìn tôi. Tôi ôm chặt lấy chú miệng lẩm bẩm.
"Ngốc gắng lên, sau này bé chỉ chơi với mình Ngốc, có đồ ăn ngon cũng nhường Ngốc không bắt nạt Ngốc nữa."
Nhưng ông trời thật sự rất tàn nhẫn mà cướp mất Ngốc của tôi đi. Không chấp nhận sự thật tôi đã ôm chặt Ngốc một lúc rất lâu không nghe thấy những gì mọi người nói xung quanh mà chỉ thấy tiếng kêu của Ngốc. Ngày chôn cất chú chó, tôi mang hết tất cả quần áo mà tôi đã tặng cho chú vào chiếc hòm chú đang nằm và lặng người một lúc lâu nhìn quá trình Ngốc được chôn cất tử tế rồi mới về nhà. Tôi nhặt quả bóng cũ cùng với chiếc dây buộc tóc chú tặng cho tôi rồi thu dọn đồ đạc về nhà sớm tạm thời rời xa nơi này để quên đi nơi đây tôi đã đánh mất đi một người bạn quan trọng như sinh mệnh.
Câu chuyện đã rất lâu rồi nhưng khi nhớ lại tôi vẫn thấy xót trong lòng. Quả bóng cũ kỉ niệm của hai đứa hiện tại vẫn được tôi đặt trên bàn học và chiếc dây buộc tóc kia tôi đã thắt bút cho nó thành một chiếc móc khóa treo trên cặp sách đồng hành cùng tôi đi học mỗi ngày. Từ ngày Ngốc ra đi, tôi đã không nuôi thêm một chú chó nào nữa bởi tôi sợ rằng một ngày nào đó tôi lại phải trải qua nỗi đau chia ly cạn nước mắt một lần như trong quá khứ. Nhìn lại tấm ảnh hai đứa chụp chung tôi chỉ muốn nói rằng.
"Ngốc đúng là ngốc, nếu nhóc thông minh lên chút thì giờ em vẫn có một cuộc sống hạnh phúc. Xin lỗi nhé Ngốc nhé."
© Vũ Thị Như Quỳnh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 463: Chúng ta, ai cũng có câu chuyện của riêng mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

















