Thật tuyệt khi có một cậu bạn ở thanh xuân
2021-11-09 01:25
Tác giả:
Đặngg Ivy
blogradio.vn - Cảm ơn tình bạn của chúng tôi gắn kết mấy năm qua, nó không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ để chúng tôi trưởng thành cùng nhau. Đó là câu chuyện tình bạn của tôi và Alex, tôi mong muốn qua câu chuyện này sẽ giúp những đôi bạn thân mãi mãi là bạn thân gắn bó cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
***
Tình bạn là một thứ tình cảm tốt đẹp, trong sáng, ngây ngô mà dường như không thể thiếu trong cuộc sống này. Bạn bè là những người giúp đỡ chúng ta, động viên chúng ta vượt qua những khó khăn trong mọi hoàn cảnh, sẻ chia mọi niềm vui nỗi buồn cùng ta.
Mỗi chúng ta ai cũng có những người bạn để tâm tình và có những phút giây sẻ chia những vui buồn trong cuộc sống. Có những người bạn, người tri kỷ bên cạnh chia sẻ thì niềm vui sẽ được nhân lên gấp đôi, nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa. Những điều đó đã khiến cho cuộc sống của chúng ta có nhiều kỉ niệm và động lực hơn bao giờ hết. Nói đến đây tôi muốn nói đến Alex- Người bạn thân của tôi. Alex là người bạn đã đồng hành cùng tôi từ hồi bé nên hai đứa rất quý mến nhau.
Tôi sinh ra và lớn lên tại Sydney, Úc cùng với cậu bạn thân là Alex. Nhà chúng tôi khá gần nhau nên chúng tôi cũng học cùng trường mầm non với nhau. Khi đi học thì chúng tôi phải mang cơm theo để ăn trưa, nhưng vì ba mẹ tôi rất bận, sáng sớm đã đi làm nên không thể chuẩn bị đồ ăn cho tôi được nên nhờ ba mẹ Alex chuẩn bị giúp. Vì vậy, sáng sớm nào tôi cũng đều qua nhà Alex lấy cơm rồi cả hai cùng nhau đến trường. Có những hôm, cậu còn tự tay làm đồ ăn cho tôi ăn với sự giúp đỡ của mẹ, mặc dù chỉ là một đứa trẻ mầm non năm tuổi. Alex còn rất giỏi, thường hay giúp mẹ dọn nhà.
Alex cao hơn tôi hẳn một cái đầu trong khi cậu ấy bằng tuổi tôi. Cậu có một khuôn mặt khá bầu bĩnh và một đôi mắt biết nói. Đôi mắt bạn to, tròn, như những vì sao đang chiếu sáng lấp lánh trên bầu trời và ánh cười cong cong như vầng trăng khuyết, nó như biết nói biết cười cùng tôi, biết chia sẻ mỗi khi tôi buồn và cổ vũ mỗi khi tôi vui.
Mái tóc Alex vàng óng và xoăn tự nhiên. Giọng nói của cậu trong trẻo như tiếng chim vàng anh hót mỗi sáng, đừng tưởng lầm rằng giọng nói ấy sẽ chua nhé. Giọng nói ấy rất truyền cảm và vô cùng điển trai. Cậu thường kể cho những người bạn cùng tổ nghe những câu chuyện ma mà bạn ấy biết với chất giọng ly kỳ và vô cùng hấp dẫn, nó khiến chúng tôi phải hét toáng lên mỗi khi đến đoạn cao trào. Đối lập với một tiếng cười vang nhí nhảnh là bộ mặt hoảng hốt, sợ hãi của chúng tôi. Lúc nói chuyện với Alex, tôi dường như bị cuốn theo câu chuyện ấy bởi giọng điệu mạnh mẽ pha chút trầm của cậu ấy.
Những năm tiểu học, chúng tôi cũng tiếp tục học chung trường. Cũng như hồi mầm non, sáng nào tôi cũng qua nhà Alex lấy cơm rồi cùng nhau đi học. Mặc dù hai đứa chúng tôi học khác lớp nhưng chiều nào cậu ấy cũng đều luôn đợi tôi ở cổng trường để về cùng.
Mỗi khi tôi bị điểm thấp tôi rất buồn nhưng nhờ có bạn ấy mà mà tôi đã vui trở lại. Tôi nghĩ “Dường như cậu không muốn thấy bộ mặt buồn bã của tôi nên mới làm như vậy.”
“Này trông cứ như tuyết rơi ấy nhỉ?” Chuyện đã bốn năm trước rồi, đó là hồi chúng tôi vừa bước vào lớp sáu, năm cuối cấp. Hai đứa vẫn thường đi bộ dọc khu rừng nhỏ trên đường về nhà, cặp nặng trĩu vai. Dạo ấy là mùa thu, hoa phượng tím đang độ mãn khai. Vô vàn cánh hoa lặng lẽ chao lượn trên không trước khi phủ tím con đường dưới chân. Tạo thành những cơn mưa tím trông rất đẹp. Không khí mát mẻ, trời nhẹ và trông như được màu xanh gột rửa.
Cách đấy không xa là tuyến tàu điện và tuyến đường dành riêng cho tàu cao tốc, nhưng những âm thanh ở đó dường như không thể chạm đến chúng tôi. Cả khu rừng chỉ vọng vang tiếng chim ca hót tạo nên một bầu không khí rất thanh bình, thoải mái.
Ngoài chúng tôi, xung quanh đó gần như không có ai nữa. Thật chẳng khác gì một bức họa tuyệt đẹp. Alex ví những cánh hoa phượng tím như tuyết rơi. Tôi khó lòng hình dung tương tự được. Bởi với tôi, hoa phượng mãi là hoa phượng, tuyết thì chỉ có thể là tuyết thôi.
“Hê” Giọng Alex vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng nãy giờ.
“Sao đấy? Hôm nay hoa rơi đẹp thật nhỉ”. Tôi đáp lại lời cậu.
“Này trông cứ như tuyết rơi ấy nhỉ?”.
“Ừm, thế hả? Giống tuyết thật à?”.
“Mà thôi không có gì đâu”.
“Ừm”.
Tôi bèn ngắt lời Alex, tiến lên phía trước rồi quay phắt người lại. Tà váy tôi tung bay trông cứ như một cô công chúa đứng chơi đùa cùng chàng hoàng tử với nụ cười tươi trên môi. Dưới ánh nắng, mái tóc đen mượt của tôi bắt sáng lấp lánh. Tôi cứ đứng đó ngắm cậu với làn hoa phượng tím, cậu cũng nhìn tôi nhưng hai đứa chẳng nói gì với nhau. Lúc đó tôi chỉ giá như có thể ngưng đọng thời gian để có thể mãi ngắm cậu như thế.
Trời sập tối chúng tôi cũng phải về nhà. Cậu đưa tôi đến tận cửa nhà đợi tôi vô nhà rồi mới về. Khi tôi mở cửa chuẩn bị vào nhà.
“Chúc cậu ngủ ngon”. Giọng Alex vang lên
Tôi quay lại mỉm cười.
“Cậu cũng vậy”.
Alex chơi bóng rổ rất giỏi nên được tuyển vào đội bóng rổ của trường. Những hôm sau giờ về có lịch tập bóng rổ cậu đều kéo tôi theo chung. Tôi hay ngồi trên khán đài để xem cậu chơi. Tôi rất thích cái cảnh mà cậu nhảy lên để thảy bóng vào rổ, lúc đấy nhìn cậu rất điển trai. Tôi thường hay mua nước sẵn trước khi vào sân nên cứ đến giờ giải lao thì lấy ra cho cậu ấy uống. Có những khi được nghỉ sớm, cậu ấy cũng dạy cho tôi chơi nhưng tôi chẳng chơi được gì cả.
“Tớ không chơi được cái môn này chắc vì tớ lùn quá”.
Tôi cũng không quên thêm một gương mặt mếu máo vào.
“Lùn mới dễ thương, mới đáng yêu”.
Thuở đó, những kiến thức thu được từ sách, vở, tivi,...chúng tôi đều coi là quan trọng. Chúng tôi thường trao đổi thông tin trên đường đi học về. Chẳng khác gì hai chú sóc đang ra sức nhặt hạt dẻ để chuẩn bị cho kì nghỉ đông sắp tới. Hay như những nhà du hành dong buồm phiêu lãng khắp thế gian, cặm cụi, chắt chiu mảnh tri thức, thậm chí có thể nhớ được cách đọc tên từng vì sao tinh tú đang tỏa sáng, lấp lánh trên trời đêm.
Chiều hôm đó, lớp tôi ra trễ hơn so với những lớp khác. Vừa nghe cô cho ra, tôi liền chạy như bay xuyên qua hành lang trường rồi chạy thật nhanh xuống cổng trường vì nghĩ Alex vẫn đang đứng chờ tôi. Nhưng không, tôi không thấy cậu đâu, tôi cứ ngó qua ngó lại tìm nhưng vẫn không thấy. Có lẽ cậu đợi tôi lâu quá nên đã về trước rồi. Tôi vội chạy về phía con đường về.
Tôi đã nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, chắc chắn là cậu ấy rồi. Tôi định chạy lên nhưng tôi lại thấy dáng đi của cậu ấy rất thất thiểu và ủ rũ. Khác so với thường ngày hai đứa nhảy nhót vui cười trên con đường về nhà. Ánh chiều xuống phủ cam cả một vùng trời, phản chiếu bóng cậu ấy xuống con đường, cái bóng nhịp nhàng, nhịp nhàng theo từng bước chân của cậu ấy, càng làm cho cậu có vẻ cô đơn, buồn bã hơn nữa.
Hôm nay Alex đi về một mình, dường như tôi thấy cậu ấy như một con người khác, có vẻ trưởng thành hơn, tĩnh lặng hơn và nhiều tâm tư hơn mà không muốn kể ai nghe. Tôi không giận Alex khi cậu ấy không chia sẻ cùng tôi chỉ giấu riêng mình phải buồn vì tôi biết cậu ấy chắc hẳn có lý do riêng mà không thể tâm sự cùng tôi.
Sau một lúc đi đằng sau Alex, tôi cũng tò mò vì sao cậu ấy không đợi tôi ra về cùng mà lại vội vã về trước. Mặc dù thấy cậu ấy không vui, tôi cũng không mấy là vui, nhưng tôi cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi, chạy chân sáo tiến lên phía trước tỏ ra vui vẻ hỏi.
“Sao nay cậu không đợi tớ về cùng?”
Alex đang suy nghĩ điều gì đó rất chăm chú khi nghe thấy tiếng tôi bèn giật mình. Alex gãi đầu nói.
“Ơ xin lỗi nãy cậu nói gì tớ mãi suy nghĩ nên không nghe thấy”.
“À nãy tớ hỏi sao cậu về trước mà không đợi tớ về cùng. Mà cậu đang suy nghĩ gì đấy?”
“Tớ xin lỗi, hôm nay nhà tớ có việc phải về sớm nên không đợi cậu được, tớ quên nói với cậu. Tớ có nghĩ gì đâu. Tớ đang suy nghĩ về mấy cái bài tập thầy cho ở trên lớp ấy mà.
Cậu ấy gượng cười nhưng không thể giấu được nét đượm buồn trong đôi mắt ấy. Tôi cười, không trả lời mà cùng Alex bước đi. Khi về nhà, ba mẹ đã đi vắng nên nhờ cô bán cửa hàng tạp hóa đối diện, nói lại với tôi. Cô gọi vọng ra chỗ tôi từ phía bên kia đường.
“Vy ơi”.
“Dạ, sao vậy cô?”.
“Mẹ con nay có việc ra ngoài chắc tối mới về, mẹ dặn con qua nhà nhóc Alex ăn rồi chơi bên đó rồi tối mẹ qua đón”.
Vì mẹ tôi cũng thân với mẹ Alex nên tôi qua đó chơi cũng không phiền mẹ Alex lắm. Nghe vậy tôi bèn phấn khởi kéo tay Alex chạy như bay qua nhà cậu. Ăn uống xong chúng tôi lên phòng Alex chơi. Phòng cậu rất ngăn nắp, tông chủ đạo là màu trắng và nhấn chút xanh làm cho căn phòng thêm thoáng mát. Phía trên bức tường trắng là những bức tranh rất đẹp, do tự tay cậu vẽ.
Tôi và cậu ấy nằm coi phim một lúc cũng chán, 2 đứa tắt máy ngồi nói chuyện với nhau.
“Sao nãy tớ thấy cậu buồn quá vậy?”.
“Sao lại không buồn cho được chứ? Cậu sắp chuyển về Việt Nam sống mà chẳng nói cho tớ biết, phải đợi mẹ cậu nói đấy”
“Gì chứ, tờ về Việt Nam ư? Cậu đùa tớ đấy à?”.
Bỗng dưng hai hàng lệ trên mặt cậu ấy lăn dài xuống. Lúc này, tôi mới nghĩ là cậu ấy không đùa. Vì mấy tuần nay tôi cứ thấy ba mẹ cứ đóng thùng hết mấy thứ ít dùng trong nhà, tôi cứ nghĩ là đóng để gửi về ngoại cho đỡ chật nhà. Đợi đến lúc mẹ qua đón, tôi hỏi mẹ thì mẹ nói sợ tôi buồn nên chưa dám nói. Tôi cũng hỏi mẹ vì sao phải chuyển nhà thì mẹ nói do ba phải chuyển công tác nên phải chuyển nhà về Việt Nam sống.
Hôm sau, tôi cùng Alex đến trường, trên đường hai đứa không ai nói câu nào, thấy vậy tôi bèn nói.
“Này”.
“Sao ấy?”.
“Tớ xin lỗi”.
“Sao lại xin lỗi?”
“Tớ đã xin lỗi, tớ xin mẹ ở lại nhà dì Susan rồi mà không được, mẹ bảo tớ còn nhỏ lắm không thể xa mẹ được”.
“Không sao đâu”.
Cậu cười cười nhưng lại mang vẻ buồn bã.
“Tuần sau tớ phải đi rồi. Tớ xin lỗi”.
“Sao cứ xin lỗi hoài vậy? Soạn đồ hết chưa chiều nay tớ qua nhà cậu phụ nhé”.
“À thôi được rồi, mai nhiều bài lắm cậu còn phải làm bài nữa. Tớ tự soạn được rồi”.
“Không sao, bài mai tớ làm cũng được. Cậu soạn thiếu đồ lại phiền. Vậy nhé chiều qua nhà cậu”.
Tôi không trả lời coi như đã đồng ý.
Tuần sau, khi chuẩn bị ra sân bay tui có qua nhà Alex chào hỏi ba mẹ cậu. Khi chuẩn bị đi, cậu tiễn tôi ra tới cổng thì thấy không an tâm nên tiễn tôi ra tận sân bay. Lúc này, trời bắt đầu sầm tối lại và mưa rất lớn, dường như ông trời cũng buồn cho cuộc chia ly giữa hai người bạn thân chúng tôi. Cậu nói tôi về phải tập làm quen với mọi người cũng như cách sống thật tốt có gì cứ nhắn tin cho cậu. Tôi chuẩn bị bước vào sảnh để làm thủ tục cùng ba mẹ tôi ngoảnh mặt lại thấy cậu ấy khóc, tôi cũng khóc rồi vội chạy ra ôm cậu trước khi rời xa cậu bạn thân này.
Vệt nắng cuối trời mang yêu thương hòa vào gió. Cậu đứng nơi đó để nước mắt hòa vào mưa. Nhưng rất may là tôi với cậu hiện vẫn liên lạc qua mạng xã hội. Hằng ngày, tôi và cậu vẫn thường nhắn tin kể về chuyện trên trường, ngày hôm đó của hai đứa. Hôm nào rảnh thì 2 đứa chúng tôi lại gọi video. Hè năm nay tôi rất muốn được bay qua Úc để gặp cậu nhưng vì dịch bệnh nên không đi được. Nhưng điều đó không thể nào ngăn cản chúng tôi được, tôi và Alex vẫn nhắn tin, gọi nhau hằng ngày.
Mẹ tôi là người Việt Nam nhưng tôi thì chỉ biết nói lơ lớ vài từ. Ngày đầu đi học ở Việt Nam đối với tôi là một ác mộng. Các bạn ai cũng nói tiếng việt còn tôi thì nghe chẳng hiểu gì nên cũng ít bạn chơi với tôi. Tôi chỉ nói chuyện với vài bạn bằng tiếng anh thôi. Trong giờ học thì thầy cô giảng tôi cũng chẳng hiểu gì, vả lại chương trình bên Úc và Việt Nam có sự khác biệt rất lớn nên tôi không thể tiếp thu được. Chiều hôm ấy đi học về, tôi chạy vào phòng và gọi điện cho Alex vừa khóc vừa kể với cậu ấy một ngày tồi tệ của tôi.
“Các bạn đấy nói gì tớ chẳng hiểu gì cả. Thầy cô giảng bài tớ cũng không hiểu. Tớ chỉ chơi được có vài bạn thôi. Đồ ăn ở đây cũng không hợp khẩu vị với tớ”.
“Cố gắng lên nào. Cậu giỏi mà. Cậu cố gắng giao tiếp với các bạn ấy từ từ rồi cậu cũng sẽ hiểu thôi. Còn đồ ăn cậu cứ ăn hoài sẽ quen thôi, vì khẩu vị các nước cũng khác nhau mà. Phải cố gắng thôi. Nín đi đừng khóc nữa nhé”.
“Nhưng tớ sợ đi học lắm. Chưa bao giờ tôi sợ đi học như thế này”.
“Thôi nào cậu phải cố gắng học chứ. Học giỏi sau này đi làm còn có thể mua vé máy bay qua đây chơi với tớ nữa chứ”.
“Tớ biết rồi. Mà cậu học lớp 8 bên đấy thấy thế nào? Có khó lắm không? Học ở đây khó hơn nhiều, tớ chẳng thể theo kịp các bạn”.
“Cậu sẽ ổn thôi. Cố gắng lên nhé”.
Nhờ lời động viên ấy mà tôi đã cố gắng nói tiếng Việt và chăm học hơn. Dần dần tôi cũng nói tiếng Việt giỏi hơn. Tối nào tôi và cậu cũng nhắn tin với nhau. Tận bây giờ tôi mới nhận ra tôi đã thích cậu từ rất lâu nhưng tiếc là tôi đã không thể nói ra. Tôi tự hứa sau này nếu có cơ hội quay về Úc tôi sẽ nói với cậu, còn bây giờ chúng tôi sẽ chỉ là những người bạn thân nhất với nhau. Hứa sẽ một lần nữa ngồi cạnh cậu ngắm hoa phượng tím rơi.
Cảm ơn tình bạn của chúng tôi gắn kết mấy năm qua, nó không dài cũng không ngắn nhưng cũng đủ để chúng tôi trưởng thành cùng nhau. Đó là câu chuyện tình bạn của tôi và Alex, tôi mong muốn qua câu chuyện này sẽ giúp những đôi bạn thân mãi mãi là bạn thân gắn bó cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
© Đặng Ivy - blogradio.vn
Xem thêm: Đó là một người mà tôi đã từng rất thương | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.





