Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân của tớ là các bạn

2021-09-11 01:20

Tác giả: Beauty


blogradio.vn - Ta đã từng thành công, ta đã từng thất bại nhưng tất cả đều không quan trọng bằng việc ta đã cố gắng như thế nào.

***

Người ta ví thanh xuân như một một tách trà ít ỏi của đời người hay một loại sóng biển cuồn cuộn giữa biển khơi. Thanh xuân là gì hở bạn? Là ánh mặt trời chói chang của mùa hè hay ánh trăng dịu hiền của ngày rằm tháng tám. Thanh xuân của tớ là giây phút đánh đổi, mong chờ và hi vọng. Thanh xuân của cậu là nỗ lực và tình yêu. Mỗi chúng ta trong đời đều có khoảng thanh xuân ngọt ngào, êm dịu hay nhiều sóng gió và khổ đau. Có lẽ các cậu và cả tớ - chúng ta chưa hẳn đã biết thanh xuân là gì bởi chúng ta chỉ vừa trải qua một phần ba hay cũng có thể là chưa tới một phần ba ấy của khúc nhạc thanh xuân. Ấy không phải khoảng thời gian quá dài, quá đủ để ta trưởng thành và lớn lên. Nhưng có lẽ sẽ là hồi ức sâu đậm không thể quên ở độ tuổi mười lăm của cuộc đời. Thanh xuân của tớ gắn liền với mái trường cấp hai thân yêu và các cậu.

Lần đầu tiên bỡ ngỡ bước vào cách cổng trường cấp hai, là ngày tớ biết tớ phải tự bay trên đôi cách của chính mình, tự đi những bước vững chải vào đời. Khoảnh khắc bước vào cánh cổng ấy có lẽ không bỡ ngỡ và sâu đậm như ngày đầu tiên đến trường nhưng nó đặc biệt hơn cả bởi chẳng có đôi tay dịu dàng của mẹ đẩy vào cổng trường, mà phải tự ta đặt chân mình vào thế giới ấy. Thế giới thanh xuân thay đổi và tu dưỡng ta.

Tớ đã từng ghét những ngày tháng ngồi trên chiếc ghế thân thuộc mà giờ đây tớ nhớ. Một môi trường học mới với bạn bè mới. Tớ ghét những áp lực thi cử đã khiến tớ thấy tự ti và nhục nhã. Tớ ghét cảm giác thua cuộc và không còn giành được hạng nhất như ngày trước. Càng ghét hơn cảm giác khi tất cả đều có thể hòa nhập mà tớ thì không. Tớ thường nghĩ về những ngày xưa, ngày mà tớ được vui chơi, được mẹ khen ngợi và âu yếm. Từ ngày lớn lên, cái tuổi dễ nổi loạn đã khiến tớ lúc nào cũng cãi nhau với mẹ. Sự lo lắng, mặc cảm, xấu hổ đã đánh mất đi tớ ngày trước một đứa trẻ hoạt bát, thân thiện. Tớ trở nên ích kỉ hơn với bạn của tớ, dễ nổi giận khi các cậu mượn sách tớ, hỏi bài tớ. Tớ ghét tớ bởi từng gian lận trong thi cử, từng làm tất cả vì điểm số. Tớ càng ghét hơn những phút nông nổi, những lời nói không suy nghĩ đã khiến bạn của tớ buồn. Những lúc vô tâm thờ ơ với các cậu khiến các cậu vì tớ mà rơi nước mắt. Có lẽ tớ là một đứa tệ hại khi mà để điểm số và thành tích làm mờ mắt. Tớ luôn tự cho mình giỏi và nghĩ rằng các cậu chỉ vì may mắn mới có được. Tớ nói xấu đặt điều về những người đã giúp tớ nhặt cục tẩy nhỏ, rủ tớ vui chơi và bên tớ những lần thất vọng trong cuộc sống. Tớ đã từng cho rằng chính môi trường áp lực mà mọi người đè lên tớ đã biến tớ thành một đứa nhỏ nhen, vụn vặt. Nhưng không đó chỉ là một cái cớ, một cái cớ để tớ núp mình. Như ốc sên mượn chiếc vỏ cứng để che mình.

Có những lúc tớ ước tớ chưa bước vào thế giới đã làm tớ buồn, khiến tớ luôn lo nghĩ và khóc thầm hằng đêm. Chẳng có việc gì to tát cả nhưng tâm hồn yếu đuối của tớ không thể chịu được. Không chịu được cảm giác khi bạn thân tớ điểm cao hơn tớ, không chịu được cảm giác nó cười nói với người khác mà bỏ bê mình. Không chấp nhận việc mình yếu kém và hèn nhát khi không dũng cảm theo đuổi ước mơ. Càng ghét những con nhỏ đang để ý đến crush của mình. Tớ cũng ghét khi mà lũ bạn khoe những cái đẹp của chúng rồi tỏ vẻ kênh kiệu. Tớ là thế đấy những cái xấu mà tớ chẳng bao giờ bộc lộ. Mà dùng vẻ thân thiện, hòa nhã để che đậy.

Có lẽ cái trường cấp hai mà tớ từng háo hức bước vào là một nơi xấu xa đã biến tớ thành như vậy chăng? Không! Thế giới mà tớ đến là thế giới khiến tớ bộc lộ những cái xấu nhưng không để tớ một giây nào tha hóa. Những cái khổ của nhân vật văn học đã khiến tớ thấy “tớ thật may mắn”, những câu chuyện của cô GDCN đã cho tớ thấy tớ vẫn là một ngôi sao trong trời đêm - nghĩa là tớ vẫn tốt. Môi trường mà tớ đến đã dạy tớ cách trưởng thành bỏ đi những cái xấu. Trong đôi mắt khoe mẽ của bạn tớ có sự ấm áp và sẻ chia như sẵn sàng cho tớ mượn nếu tớ muốn khiến tớ thấy thật xấu hổ. Những lần ích kỷ của tớ đã bị xua đi vì sự rộng lượng của nó - người bạn đáng yêu. Ngôi trường xinh đẹp đã dạy tớ làm sao trưởng thành. Ngoài những bài học sách vở mà người ta cho là lý thuyết suông tớ được học nhiều hơn về cuộc sống tớ đang trải nghiệm.

Tớ biết cách uốn lưỡi chín lần trước khi nói để không dùng loại ngôn ngữ đanh thép sát muối vào trái tim những con người đáng thương, mỗi lúc muốn nói xấu ai tớ lấy cái xấu của mình mà chê trách rồi nhìn về những cái tốt những cử chỉ thân thiện của bạn tớ mà hổ thẹn không nói nên lời. Tớ học cách chi tiêu tiết kiệm không đòi hỏi hay đua đòi. Nếu trước đây tớ chỉ nghĩ cho mình thì giờ đây tớ chấp nhận về muộn chỉ để tìm giúp bạn một chiếc áo mưa bị mất, sẵn sàng bị nạt để bên cạnh bạn những lúc khó khăn. Tớ trưởng thành hơn khi bên các cậu, khi có những người mẹ người cha sẵn sàng dẫn đường để cùng tớ tìm mặt trời.

Dường như tớ chẳng còn sợ những chiếc gai đã làm xấu hoa hồng, tớ chẳng còn ghét loài sương rồng mà tớ cho là rất xấu. Bởi tớ được biết chúng đã cố gắng để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt nhất. Và tớ cũng muốn như thế, tớ khao khát tự lập; tớ muốn làm một cái gì đó để gia đình tớ hạnh phúc hơn; làm một việc gì đó ý nghĩa cho nơi đã cho tớ nhà để sống và nuôi hộ tớ những giấc mơ. Và chính ngôi trường chỉ bốn năm ngắn ngủi đã dạy cho tớ tất cả những điều ấy. Ta đã từng thành công, ta đã từng thất bại nhưng tất cả đều không quan trọng bằng việc ta đã cố gắng như thế nào. Vào những mùa thi then chốt ta đã quên đi những giấc ngủ để dành thời gian ôn bài, ta quên đi dòng chảy của thời gian để tập trung vào bài giảng. Chúng ta đã miệt mài hằng giờ để chạy đua với thời gian, để một lần không phải hối tiếc, để dù cho không có gì cũng không hối hận. Và điều ấy quan trọng hơn cả ta đã đạt được gì.

Tớ đươc dạy rất nhiều, được học rất nhiều và nhớ rất nhiều. Nhưng khoảng khắc chia tay giờ đây thứ tớ nhớ nhất chính là các cậu. Bạn của tớ chúng ta đã nắm ta nhau thực hiện một cuộc chạy đua đường dài không mệt mỏi. Bạn của tớ chúng ta đã là người quan trọng trong trái tim của nhau. Chúng ta bước vào thé giới này để học tập nhưng thứ chúng ta nhận được đâu chỉ là thứ kiến thức màu mè mà người ta nghĩ. Mà còn là một cái gì khác cơ… một loại tình cảm hơn cả tình thân. Đúng vậy, chúng ta đang chạy đua nhưng không phải chạy đua để tìm người thắng cuộc mà chạy để thể hiện chính mình. Bạn của tớ đã ngã và tất cả chúng ta sẽ cõng bạn ấy tiếp tục chạy, sẽ không để lại bất cứ ai ở phía sau. Chúng ta sẽ chạy đồng đều dù cho có những lúc quả thật chẳng ưa gì nhau. Ở các cậu tớ nhìn thấy những giận hờn vu vơ,những quan điểm bất đồng, những ganh đua, ghen tị. Nhưng tớ nhìn thấy nhiều hơn thế là tình cảm các cậu dành cho nhau. Cãi nhau một giây trước nhưng sẵn sàng đưa băng cá nhận để băng vết thương cho bạn, giận nhau một lúc trước nhưng rồi lại cùng cụng ly chúc mừng sinh nhật bạn. Thứ tình cảm ta giành cho nhau chắc không phải người thân nhưng là một loại tình cảm nhẹ nhàng, chân chất.

Xa các cậu chắc chẳng ai chịu nổi tính tớ, xa các cậu chắc chẳng ai hiểu tớ. Rồi đây một lúc nữa thôi có phải chúng ta sẽ có bạn mới ở trường mới, có phải chúng ta sẽ quên đi nhau và những giây phút tưởng không thể quên. Rồi tớ sẽ chẳng còn thấy được những trò nghịch ngu của bọn con trai, những buổi tám không chán của bọn con gái. Rồi chúng ta sẽ chẳng còn cùng vật tay, chơi oro rồi cãi cọ. Chẳng còn những lời ghép đôi bừa bãi, chẳng còn những phút cẩu lương ngập họng mà tớ ghét. Rồi sẽ còn ai để ý tóc mới của tớ, đôi dép mới mua hay cây bút chì.

Bạn của tớ rồi chúng ta sẽ xa nhau và không nhớ gì về nhau. Rồi chúng ta sẽ bước vào ngôi trường mới, ta sẽ có bạn mới, thầy cô mới, tất cả đều sẽ mới. Ta sẽ tiếp tục theo đuổi ước mơ, thực hiện ước mơ. Chỉ khác rằng chúng ta chẳng còn bên nhau cùng cười. Nên giờ phút này đây tớ long trong thông báo rằng tớ sẽ ôm các cậu mà khóc thật lớn. Tớ sẽ khóc như một lời chúc các cậu luôn vui vẻ và thành công; và cũng khóc như một sự níu giữ xin các cậu đừng quên tớ.

Có lẽ sau này ta sẽ chẳng nắm tay nhau cùng nhau trải qua những ngọt bùi đắng cay của cuộc sống nhưng hãy hứa với mình chúng ta sẽ cùng nhìn thành công mà ta từng vạch, nhìn ước mơ thành hiện thực và nhìn về ánh nắng nhẹ nhàng của buổi mai để nhớ về nhau bạn nhé!

Người ta nói khoảng thời đẹp nhất của thanh xuân là ba năm cấp ba tớ không chắc chắn, không khẳng định, nhưng đối với tớ các cậu khoảng thời gian bên các cậu thật sự rất hoàn mĩ…

Tớ luôn yêu và nhớ các cậu

Bạn của tớ.

© Beauty - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 527: Mảnh ghép cuối cùng của bình yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

Người mang gió

Người mang gió

Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu

Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận

Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.

Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao

Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau

Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.

Bên kia thế giới

Bên kia thế giới

"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.

back to top