Có những ký ức đẹp gắn liền cùng một chiếc bàn đôi
2021-07-15 01:20
Tác giả:
Mèo Con Yêu Văn
blogradio.vn - Chiếc máy bay cất cánh. Bên khung cửa sổ, những dãy nhà san sát vụt qua, những ánh đèn đường bợt bạt hắt vào mắt một gam màu buồn. Tất cả cứ thế dần dần rời xa. Chiếc bàn đôi thân thuộc thuở nào luôn có hai đứa trẻ cùng nhau chuyện trò, cũng dần tan biến theo từng đám mây, chỉ có hình ảnh của An là vẫn đọng mãi trong ký ức tôi.
***
“Năm sau Liên ngồi cạnh An nữa nhé”.
An lém lỉnh nháy mắt với tôi trong ngày bế giảng.
Tôi vẫn chẳng thể quên được ngày đầu tiên gặp An. Đó là một buổi sáng mùa thu của những năm đầu cấp Ba, khi tôi bước từng bước chân rụt rè qua cửa lớp. Trường mới, bạn mới, tất cả sao mà xa lạ quá. Tôi sợ sệt thu người lại, đôi mắt chỉ dám đăm đăm nhìn xuống từng bước chân nặng nề đang cố gắng nhấc lên.
“Ê! Ngồi đây với mình đi, còn chỗ trống nè”.
Tôi giật mình quay sang khi nghe tiếng gọi giật từ bên phải vọng qua. Một cậu bạn đang ngồi ở chiếc bàn nâu cũ kĩ cạnh bên cửa sổ, mặt bàn nhuộm vàng những tia nắng ban mai. Cậu bạn có dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen hơi bù xù với đôi mắt toát ra vẻ lanh lợi và đáng mến. Người bạn mới nhoẻn miệng cười với tôi, vỗ nhẹ lên mặt bàn phía chỗ ngồi còn trống bên cạnh cậu.
Đang trong tâm trạng hồi hộp và lo lắng, bỗng dưng được một người xa lạ vui vẻ mời mình ngồi chung, tôi mừng ơi là mừng, liền lót tót ôm cặp lại ngồi cạnh An. Có lẽ vì thấy tôi vẫn còn ngại ngùng, An vui vẻ bắt chuyện.
“Chào bạn, mình là An, bạn tên gì?”.
“Mình tên Liên”.
“Giờ An với Liên là bạn cùng bàn nhé”.
Vậy là những năm cấp Ba của tôi gắn liền với An.
“Ê! Nói chuyện xíu đi, chán quá”.
An vui vẻ gọi tôi.
“Nhưng cô đang giảng mà?”.
“Lo gì, mấy bài này dễ lắm, tới lúc kiểm tra tao làm một phát là xong, tao sẽ cho mày “tham khảo” bài làm của tao”.
Những cuộc trò chuyện phiếm giữa An và tôi cứ thế mà bắt đầu. Ban đầu, tôi cứ nghĩ An là một cậu bé ngây thơ, trong sáng, không ngờ cậu cũng “nghịch ngầm” ra phết. Nhưng nhờ đó mà bàn của hai đứa tôi chẳng bao giờ vắng đi tiếng cười. Mặc dù việc nói chuyện riêng trong giờ học là sai trái vô cùng, nhưng đối với tôi, nếu không có những câu chuyện ấy thì sẽ buồn chán lắm.
Lâu lâu, An còn cố tình chọc tôi nữa. Có lần, An bị cô phạt vì nói chuyện riêng trong giờ học, đến khi nào bắt được một bạn khác đang nói chuyện thì mới được ngồi. Thấy An đứng hoài tội nghiệp quá, tôi bèn len lén bảo An.
“Ê mày bắt tao đi. Tao đứng phụ mày cho”.
“Thôi, bạn bè ai làm vậy”.
“Không sao đâu, mình là bạn mà”.
“Thôi, tao đứng được rồi”.
“Mày thật là tốt”.
Tôi cảm động khen An một cách trìu mến.
“Cô ơi, bạn Liên nói chuyện nè cô”.
“Rồi, Liên đứng nha, em ngồi xuống đi!”.
“Ở đấy mà tin người! Đứng vui vẻ nghen”.
An khoái chí thủ thỉ vào tai tôi.
“A ha. Vậy là tình bạn của tụi mình không bằng mấy phút đứng phạt. Không có cô là mày biết tay tao à”.
Tôi nói thầm trong bụng với ánh mắt như lửa đốt liếc nhìn An, trong khi nó thì đang bụm miệng cười giễu tôi.
Thích phá tôi là vậy, nhưng khi tôi không biết làm bài, An đều tận tình hướng dẫn, mặc dù cậu vẫn cố tình nói cái giọng “khinh người” để chọc tôi tức lên cơ!
“Sao? Mày bí rồi hả?”
An khinh khỉnh hỏi tôi khi thấy tôi nghĩ hoài không ra bài tập Toán.
“Ờ, bài này khó quá”.
“Ngốc thế”.
“Kệ tao, từ từ tao nghĩ cũng ra”.
“Thôi đưa đây tao chỉ cho”.
…
“Ê, giúp tao câu này với, An ơi, hôm nay đề khó quá”.
“Hừ, đây nè”.
Và tuổi học trò của tôi dập dìu trôi qua như thế. Là những ngày huyên thuyên về những câu chuyện bé tí ti, là chung nhau từng đoạn Văn, bài Toán, là mỗi ngày đến lớp đều cùng nhau chia sẻ những nỗi buồn, niềm vui.
“Nè An, tao với mày viết tên lên bàn để “đánh dấu” tụi mình từng ngồi đây không?”
Tôi hí hửng rủ An khi đang cầm cây viết trên tay.
“Thôi, phá hoại của công quá nha”.
“Viết nhỏ xíu à, ở góc này nè, không ai để ý đâu. Tao viết tên “Liên” rồi, mày viết tiếp tên “An” đi.
An phì cười rồi cầm lấy cây viết tôi đưa, hí húi viết chữ “An” bên cạnh. Tôi mỉm cười theo An, cố siết chặt tấm giấy báo đã duyệt hồ sơ du học trong lòng bàn tay, giấu đi những giọt nước mắt đang chực tuôn trào.
Tôi biết được hồ sơ du học của mình đã được duyệt gần một tuần nay. Tôi chẳng thể đồng hành cùng An hết ba năm cấp Ba như cậu từng hẹn nữa. Năm sau, năm học cuối cấp, chỉ còn mình An ngồi lại ở chiếc bàn đôi cũ kĩ ấy mà thôi. Tôi không báo An. Tôi không muốn cả hai đứa tôi đều sẽ bật khóc. Có lẽ, tôi muốn lưu giữ mãi hình ảnh cậu bé chẳng khi nào bi quan, buồn bã, về một An luôn vô tư và hồn nhiên trong ngăn kéo tuổi học trò của tôi.
Chiếc máy bay cất cánh. Bên khung cửa sổ, những dãy nhà san sát vụt qua, những ánh đèn đường bợt bạt hắt vào mắt một gam màu buồn. Tất cả cứ thế dần dần rời xa. Chiếc bàn đôi thân thuộc thuở nào luôn có hai đứa trẻ cùng nhau chuyện trò, cũng dần tan biến theo từng đám mây, chỉ có hình ảnh của An là vẫn đọng mãi trong ký ức tôi.
© LYNN - blogradio.vn
Xem thêm: Bỏ lại thanh xuân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.















