Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những ký ức đẹp gắn liền cùng một chiếc bàn đôi

2021-07-15 01:20

Tác giả: LYNN


blogradio.vn - Chiếc máy bay cất cánh. Bên khung cửa sổ, những dãy nhà san sát vụt qua, những ánh đèn đường bợt bạt hắt vào mắt một gam màu buồn. Tất cả cứ thế dần dần rời xa. Chiếc bàn đôi thân thuộc thuở nào luôn có hai đứa trẻ cùng nhau chuyện trò, cũng dần tan biến theo từng đám mây, chỉ có hình ảnh của An là vẫn đọng mãi trong ký ức tôi.

***

“Năm sau Liên ngồi cạnh An nữa nhé”.

An lém lỉnh nháy mắt với tôi trong ngày bế giảng.

Tôi vẫn chẳng thể quên được ngày đầu tiên gặp An. Đó là một buổi sáng mùa thu của những năm đầu cấp Ba, khi tôi bước từng bước chân rụt rè qua cửa lớp. Trường mới, bạn mới, tất cả sao mà xa lạ quá. Tôi sợ sệt thu người lại, đôi mắt chỉ dám đăm đăm nhìn xuống từng bước chân nặng nề đang cố gắng nhấc lên. 

“Ê! Ngồi đây với mình đi, còn chỗ trống nè”.

Tôi giật mình quay sang khi nghe tiếng gọi giật từ bên phải vọng qua. Một cậu bạn đang ngồi ở chiếc bàn nâu cũ kĩ cạnh bên cửa sổ, mặt bàn nhuộm vàng những tia nắng ban mai. Cậu bạn có dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen hơi bù xù với đôi mắt toát ra vẻ lanh lợi và đáng mến. Người bạn mới nhoẻn miệng cười với tôi, vỗ nhẹ lên mặt bàn phía chỗ ngồi còn trống bên cạnh cậu.  

Đang trong tâm trạng hồi hộp và lo lắng, bỗng dưng được một người xa lạ vui vẻ mời mình ngồi chung, tôi mừng ơi là mừng, liền lót tót ôm cặp lại ngồi cạnh An. Có lẽ vì thấy tôi vẫn còn ngại ngùng, An vui vẻ bắt chuyện.

“Chào bạn, mình là An, bạn tên gì?”.

“Mình tên Liên”.

“Giờ An với Liên là bạn cùng bàn nhé”.

Vậy là những năm cấp Ba của tôi gắn liền với An. 

“Ê! Nói chuyện xíu đi, chán quá”.

An vui vẻ gọi tôi.

“Nhưng cô đang giảng mà?”.

“Lo gì, mấy bài này dễ lắm, tới lúc kiểm tra tao làm một phát là xong, tao sẽ cho mày “tham khảo” bài làm của tao”.

ban_than

Những cuộc trò chuyện phiếm giữa An và tôi cứ thế mà bắt đầu. Ban đầu, tôi cứ nghĩ An là một cậu bé ngây thơ, trong sáng, không ngờ cậu cũng “nghịch ngầm” ra phết. Nhưng nhờ đó mà bàn của hai đứa tôi chẳng bao giờ vắng đi tiếng cười. Mặc dù việc nói chuyện riêng trong giờ học là sai trái vô cùng, nhưng đối với tôi, nếu không có những câu chuyện ấy thì sẽ buồn chán lắm.

Lâu lâu, An còn cố tình chọc tôi nữa. Có lần, An bị cô phạt vì nói chuyện riêng trong giờ học, đến khi nào bắt được một bạn khác đang nói chuyện thì mới được ngồi. Thấy An đứng hoài tội nghiệp quá, tôi bèn len lén bảo An.

“Ê mày bắt tao đi. Tao đứng phụ mày cho”.

“Thôi, bạn bè ai làm vậy”.

“Không sao đâu, mình là bạn mà”.

“Thôi, tao đứng được rồi”.

“Mày thật là tốt”.

Tôi cảm động khen An một cách trìu mến.

“Cô ơi, bạn Liên nói chuyện nè cô”.

“Rồi, Liên đứng nha, em ngồi xuống đi!”.

“Ở đấy mà tin người! Đứng vui vẻ nghen”.

An khoái chí thủ thỉ vào tai tôi. 

“A ha. Vậy là tình bạn của tụi mình không bằng mấy phút đứng phạt. Không có cô là mày biết tay tao à”.

Tôi nói thầm trong bụng với ánh mắt như lửa đốt liếc nhìn An, trong khi nó thì đang bụm miệng cười giễu tôi.

Thích phá tôi là vậy, nhưng khi tôi không biết làm bài, An đều tận tình hướng dẫn, mặc dù cậu vẫn cố tình nói cái giọng “khinh người” để chọc tôi tức lên cơ!

“Sao? Mày bí rồi hả?”

An khinh khỉnh hỏi tôi khi thấy tôi nghĩ hoài không ra bài tập Toán.

“Ờ, bài này khó quá”.

“Ngốc thế”.

“Kệ tao, từ từ tao nghĩ cũng ra”.

“Thôi đưa đây tao chỉ cho”.

“Ê, giúp tao câu này với, An ơi, hôm nay đề khó quá”.

“Hừ, đây nè”.

ban-than

Và tuổi học trò của tôi dập dìu trôi qua như thế. Là những ngày huyên thuyên về những câu chuyện bé tí ti, là chung nhau từng đoạn Văn, bài Toán, là mỗi ngày đến lớp đều cùng nhau chia sẻ những nỗi buồn, niềm vui. 

“Nè An, tao với mày viết tên lên bàn để “đánh dấu” tụi mình từng ngồi đây không?” 

Tôi hí hửng rủ An khi đang cầm cây viết trên tay.

“Thôi, phá hoại của công quá nha”.

“Viết nhỏ xíu à, ở góc này nè, không ai để ý đâu. Tao viết tên “Liên” rồi, mày viết tiếp tên “An” đi.

An phì cười rồi cầm lấy cây viết tôi đưa, hí húi viết chữ “An” bên cạnh. Tôi mỉm cười theo An, cố siết chặt tấm giấy báo đã duyệt hồ sơ du học trong lòng bàn tay, giấu đi những giọt nước mắt đang chực tuôn trào.

neu-duoc-chon-lua-ban-than_(1)

Tôi biết được hồ sơ du học của mình đã được duyệt gần một tuần nay. Tôi chẳng thể đồng hành cùng An hết ba năm cấp Ba như cậu từng hẹn nữa. Năm sau, năm học cuối cấp, chỉ còn mình An ngồi lại ở chiếc bàn đôi cũ kĩ ấy mà thôi. Tôi không báo An. Tôi không muốn cả hai đứa tôi đều sẽ bật khóc. Có lẽ, tôi muốn lưu giữ mãi hình ảnh cậu bé chẳng khi nào bi quan, buồn bã, về một An luôn vô tư và hồn nhiên trong ngăn kéo tuổi học trò của tôi.

Chiếc máy bay cất cánh. Bên khung cửa sổ, những dãy nhà san sát vụt qua, những ánh đèn đường bợt bạt hắt vào mắt một gam màu buồn. Tất cả cứ thế dần dần rời xa. Chiếc bàn đôi thân thuộc thuở nào luôn có hai đứa trẻ cùng nhau chuyện trò, cũng dần tan biến theo từng đám mây, chỉ có hình ảnh của An là vẫn đọng mãi trong ký ức tôi.

©  LYNN - blogradio.vn

Xem thêm: Bỏ lại thanh xuân

LYNN

Mong là những dòng tâm sự của mình sẽ mang lại cho các bạn một chút bình yên ^^

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn cậu đã xuất hiện để tôi luôn cố gắng tiến về phía trước

Cảm ơn cậu đã xuất hiện để tôi luôn cố gắng tiến về phía trước

Tận đáy lòng tôi, tôi thầm cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong khoảng thời gian đó để tôi biết rằng chỉ cần tôi cố gắng thì không gì là không thể. Con đường phía trước còn dài lắm, tôi mong cậu luôn bình an và cảm ơn những ngày đơn phương thật đẹp của tôi nữa.

Đầu năm khó khăn bao nhiêu thì cuối năm nay 5 cung hoàng đạo bất ngờ đổi vận, mọi việc 'xuôi chèo mát mái'

Đầu năm khó khăn bao nhiêu thì cuối năm nay 5 cung hoàng đạo bất ngờ đổi vận, mọi việc 'xuôi chèo mát mái'

Cuối năm 2021, 5 cung hoàng đạo có công việc thuận lợi, cuộc sống an nhàn, suôn sẻ hơn thời gian trước rất nhiều.

Người trưởng thành, hãy học cách tự che ô cho chính mình

Người trưởng thành, hãy học cách tự che ô cho chính mình

Trong cuộc sống, nếu bạn nhút nhát sẽ không có ai dũng cảm thay bạn, nếu bạn yếu đuối sẽ không có ai mạnh mẽ thay bạn.

Những lá bài tứ sắc và giấc mơ về một mái nhà

Những lá bài tứ sắc và giấc mơ về một mái nhà

Có lẽ không riêng gì bà cô vô gia cư này, mà chắc hẳn mỗi chúng ta, những mảnh ghép xa xứ tựu họp về cái đất này cũng phải mang ơn nhiều lắm, vì dường như Sài Gòn hổng có bỏ mặc bất kì ai…

Một kiếp người

Một kiếp người

Họ đóng rất tài vai diễn lạnh lùng Họ lừa dối cả những người yêu thương họ nhất Rồi một ngày khi ánh hào quang vụt tắt Khép cánh màn nhung là trơ trọi một kiếp người.

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên

Có một cuộc tình đã lỗi nhịp do duyên Bởi không nợ nên đường đời rẽ lối Nếu thương nhau người ơi xin hãy đợi Đủ duyên lành ta tiếp nối yêu thương.

Thương anh

Thương anh

Có những điều làm sao anh hiểu nổi Khi anh yêu thương tha thiết một người Dù anh hạnh phúc, buồn phiền hay mệt mỏi Nhưng trong lòng chỉ thương mãi vậy thôi.

Em muốn nỗi nhớ bay đi

Em muốn nỗi nhớ bay đi

Em từng nói anh đừng thương nhiều quá Đừng nhớ nhiều mỗi lúc cách xa em

Hãy sống và yêu thương cuộc sống

Hãy sống và yêu thương cuộc sống

Đừng bận tâm ta được gì hay mất Bởi cuối cuộc đời cũng chẳng thể mang theo Có mang chăng là những nghiệp đã gieo Xin hãy sống và yêu thương cuộc sống.

Hồi ức núi Bà Đen

Hồi ức núi Bà Đen

Núi Bà Đen thật đẹp vì được bao phủ bởi những lớp sương mù xung quanh. Cảm xúc khi ngắm nhìn núi Bà Đen từ xa khá giống với cảm xúc khi mình ngắm nhìn núi Phú Sĩ của Nhật Bản vào đầu năm.

back to top