Chuyến tàu thanh xuân
2021-03-07 01:35
Tác giả:
Hoàng Thúy Vân
blogradio.vn - Cũng chính nơi ấy lần đầu tôi rung động, lần đầu biết lặng lẽ dõi theo một bóng hình mãi chẳng biết mình và lần đầu trái tim biết hát - khúc hát về tình yêu của tuổi trẻ, về những vụn vỡ, tổn thương và cả những chân thành, bâng khuâng một góc đời.
***
Ngoài kia, trời vẫn tối, mưa vẫn rơi tí tách, dai dẳng, cơn mưa đầu mùa dễ khiến lòng người rạo rực những nỗi buồn dĩ vãng. Tôi chợt tỉnh giấc và nằm lặng trên chiếc giường quen thuộc, mặc cho dòng nước trào ra nơi khóe mắt, nóng rực. Đã nhiều lần như thế, thức dậy với một nỗi buồn không tên và để mặc màn đêm nuốt mình trong bóng tối. Tôi lại vừa mơ về giấc mơ của chúng mình, giấc mơ tuổi 18, dưới bóng cây hoàng lan trên nền sơn vàng đã cũ của ngôi trường thời áo trắng. Và nỗi nhớ cứ thế tràn về, thắp sáng ngọn lửa tuổi trẻ cứ âm ỉ cháy khi mùa bằng lăng kéo đến.

Tôi nhớ như in mỗi sớm thức dậy cùng tiếng gà gáy gọi ban mai lên và những hàng liễu im lìm như lũ chim non trong giấc ngủ dưới màn sương mờ của làng quê như tấm khăn lụa mỏng chờ nắng lên hong khô và sưởi ấm. Bên ngoài là những thanh âm rộn ràng của ngày mới, như thường nhật, tôi sửa soạn quần áo và khoác balo ra bến tàu mua vé đến trường. Nhiều lúc ngồi bên cửa sổ, nhìn quang cảnh vụt qua xung quanh, ngắm những đồng ngô, ruộng lúa trải dài miên man, tôi lại mơ mộng về một điều ngây ngô: Được giống như Peter Pan, mãi mãi chỉ là một đứa trẻ, mãi mãi chỉ là tôi của tuổi 18, chẳng lớn lên, chẳng trưởng thành và chẳng biết đến cuộc đời xô bồ. Và hiện thực bao giờ cũng khiến con người đau lòng, thế nên người ta sống trên đời không phải lúc nào cũng chờ đợi những điều kì diệu, đôi khi đau thương mới chính là hạnh phúc đích thực. Tôi quay đầu nhìn lại, ngôi làng nhỏ khuất dần sau những tán bằng lăng tím biếc và bầy tu hú vẫn râm ran nơi góc trời, kéo theo hương thơm của mùa vải chín chốn đồng quê.
Chiếc tàu lao đi chẳng băn khoăn, xập xình như tiếng nhạc rock của những thập niên 90 và dừng lại giữa dòng người nhộn nhịp, ồn ào ở nhà ga. Tôi lao xuống và chạy về phía con đường với những hàng xoài lúc lỉu quả xanh, quả vàng cùng đám hoa dại kiên cường vươn lên trong sỏi đá. Loài hoa ấy đẹp như chính tâm hồn chúng tôi - những tâm hồn nhỏ bé, mong manh như những tinh cầu lấp lánh và trong sáng như những cánh anh đào phất phơ khi gió reo lên, đẹp một cách mạnh mẽ và không hoàn hảo. Tôi vẫn nhớ lần đầu đến nơi này, đôi chân tôi đạp lên từng ngọn cỏ xanh mơn và tôi đứng sững trước cổng trường sơn vàng cổ kính trang nghiêm, chỉ có nắng vẫn mãi miết hát trên những mái ngói đỏ, xuyên qua kẽ lá những chùm hoa sưa trong trẻo, tinh khôi như màu áo trắng.
Và khi lũ ve lại giăng mắc màu đỏ lên từng chùm phượng vĩ rực rỡ như những chiếc ô phủ kín từng tầng lá xanh ngắt như màu tuổi trẻ, cũng chính nơi ấy lần đầu tôi rung động, lần đầu biết lặng lẽ dõi theo một bóng hình mãi chẳng biết mình và lần đầu trái tim biết hát - khúc hát về tình yêu của tuổi trẻ, về những vụn vỡ, tổn thương và cả những chân thành, bâng khuâng một góc đời.
Nhớ những buổi sáng kéo lũ bạn chạy mải miết trên những hành lang lộng gió và thoang thoảng hương hoàng lan. Ở đấy, tôi đã yêu tha thiết những người bạn của mình. Yêu họ, tôi yêu từ tiếng bước chân cho đến tiếng hát, yêu mái trường này, tôi yêu từ những hàng gạch đỏ dát ánh mặt trời khi nắng lên đến những ô cửa sổ phủ bụi lờ mờ, yêu những bức tường với màu sơn vàng cũ kĩ, yêu luôn những hàng cây hát hò khi gió tới và cả những người truyền lửa dịu dàng của mình.
Nhớ những chiều chơi vơi, chúng tôi leo lên những toa tàu sắt chẳng còn dùng đến và hò hét như thể cả thế giới này là của mỗi chúng tôi. Tiếng hét rạo rực của tuổi trẻ vang lên những đồi thông rồi vọng lại và cứ thế, gió kéo đến hôn lên những nỗi buồn, hong khô giọt nước mắt của thời tinh khôi áo trắng, chỉ có bàn tay chúng tôi vẫn siết chặt lấy nhau và tôi nghe thấy trong tiếng gió reo, cả nỗi buồn cũng đong đầy yêu thương. Khoảng khắc ấy, tôi nhận ra tâm hồn tôi ngập mùi hương của những cánh đồng, trái tim tôi căng đầy nắng gió và mạch máu lại phập phồng từng dòng nhiệt huyết máu lửa.
“Dưới ánh trăng xa, trái tim tôi rung động
Hãy cùng nhảy múa lên dải ngân hà kia
Chúng ta không hối tiếc khi hôm nay đã qua đi
Vì vậy, thời gian đó sẽ chẳng thể nào tách rời chúng ta
Và khoảnh khắc ta bên nhau sẽ trở thành vĩnh cửu”
(“Forever young”- Black Pink)
Tôi biết, có thể vào một ngày nào đó, thời gian cũng cuốn tôi đi như cách nó cuốn màu xanh của cây bàng và trả lại nơi ấy một góc sân trường vàng rực màu lá hay như cách nó kéo tôi về hiện tại để tâm trí thôi nghĩ về những hoài niệm đã cũ và tôi cũng biết rằng, tuổi trẻ ấy, dưới mái trường này, tôi đã sống hết mình, chơi hết mình, yêu thương hết mình bên những người bạn cũng đã hết mình vì tôi như thế. Thế nên dù chỉ còn lại một ngày, một phút hay chỉ một giây thôi, tôi vẫn sẽ ôm chặt những bóng hình đã quen thuộc ấy và cười thật to, khóc thật to cho chính khoảnh khắc chúng tôi yêu những chúng tôi của tuổi 18, không phải cho tương lai, cho quá khứ mà cho chính hiện tại này.
Và tôi sẽ không ngừng nhớ nhung, để đêm về, tôi lại ru yêu thương trong những giấc mơ, giấc mơ có nắng, có mưa, có cả những con đường với những con tàu xập xình trên đường ray - nơi tôi về với những buồn vui chưa bao giờ là quá khứ.
© Hoàng Thúy Vân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tuổi trẻ và đôi chuyến tàu đi lạc l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.








