Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày chông chênh

2020-12-08 01:28

Tác giả: Hoàng Thúy Vân


blogradio.vn - Tôi lại rảo bước về phía con đường nhỏ, mặc dù chẳng biết mình đang đi đâu nữa, từ đây về lại nhà nghỉ chắc cũng xa lắm rồi nhưng sợ gì chứ, dù có lạc lối thì vẫn có cách để quay đầu mà.

***

Tôi bỏ lại sau lưng những ngày chông chênh, nặng trĩu và bắt đầu hành trình với những mênh mang. Ngồi trên xe bus, tôi nghe nhạc và gặm nhấm chút lo sợ đang dâng lên trong lòng mình, nhưng rồi tôi thầm nghĩ: Mình thích thì cứ đi thôi, sao cứ phải vướng bận cuộc đời, thanh xuân của mình còn xanh lắm, sao cứ phải sống cuộc đời của những người khác, nếu chỉ là chính mình thôi thì sẽ hạnh phúc biết bao nhiêu.

Và khi tôi đứng đấy, giữa một vùng đất xa lạ với những con người xa lạ cùng với thứ nắng gió xa lạ ấy, tôi chợt thấy vui vì bản thân mình cũng đã thành xa lạ với tất cả những gì xung quanh kia. Tôi nghĩ về cuộc sống cách đây vài ba giờ đồng hồ - hiện thực xô bồ với những gói mì dang dở, đống bản thảo lộn xộn trong căn nhà trọ tí hon và cả cái mối tình dở hơi của chính mình... Rồi tôi biết, mình phải đi thôi, ít ra là cho đến khi những ngày lơ lửng ấy trôi đi.

Tôi đến Hội An, cùng những tia nắng đầu mùa, gió cứ chạy tung tăng trên những mái ngói đỏ và những bức tường cứ loang lỗ rêu phong. Thành phố này cổ kính và thật yêu, nó gõ nhẹ trong tôi rung rinh bóng dáng của những mái đình xưa nơi quê nhà, chợt thấy lòng cứ hoang hoải nỗi nhớ, vậy mà rặng mây xanh vẫn thơ thẩn đạp xe nơi góc trời và nỗi buồn cứ thế cũng lững lờ trôi theo.

Tôi hòa mình vào dòng người nhộn nhịp suốt cả ngày trời, chiếc Iphone vẫn đều đều rót vào tai tiếng hát ngọt như vị cafe. Bên lề đường, có cô thím đầu xoăn đang ngồi cặm cụi nướng thịt, hương thơm tan vào không gian và vấn vương nơi cánh mũi, có cả những gánh hàng rong đung đưa trên đôi vai gầy những cô bác chắc khoảng tứ tuần và những chiếc xích lô lững thững thả từng tiếng kêu cọc cạch. Ở cuối góc phố còn có cụ già đang mỉm cười với hàm răng đen nhánh ngồi bán bánh tráng, rồi thấy nhớ đau đáu cái món bánh tráng mặn đắng mình từng làm cho cả nhà rồi hỏi mọi người có thấy ngon không? Kí ức ùa về làm hương nỗi nhớ cay xè trên đôi mắt, nơi sống mũi, chợt thương thật thương bóng cha mẹ đang lầm lũi giữa ruộng nương, lòng thiết nghĩ: Biết thế về nhà cho xong nhưng lại lo lắng vì thể nào bố mẹ cũng sẽ phiền lòng, thôi thì mình cứ đi cái đã.

Tôi lại rảo bước về phía con đường nhỏ, mặc dù chẳng biết mình đang đi đâu nữa, từ đây về lại nhà nghỉ chắc cũng xa lắm rồi nhưng sợ gì chứ, dù có lạc lối thì vẫn có cách để quay đầu mà, cuộc đời này vốn dĩ đã là một mê cung chứ đâu phải chỉ những con đường mới mông lung như vậy. Thế gian này buồn phiền chẳng bao giờ là đủ và tôi chợt hối tiếc vì đã không dũng cảm bỏ đi sớm hơn hoặc ít nhất cũng phải một lần liều lĩnh hét vào mặt những kẻ lâu nay vẫn chỉ trích tôi rằng: Ai dám cấm tôi làm những điều mình thích chứ, bận tâm đến tôi làm gì, tôi chỉ đang sống cuộc đời của chính tôi mà thôi.

Và giữa những suy tư bất chợt ấy, giai điệu này vang lên, chẳng quá gay gắt, dồn dập, cũng không phải dịu êm, sâu lắng chỉ đơn giản là có thể hòa tan những mông lung của những trái tim buồn. Giai điệu có vị đắng của một tách cafe đen, có vị chát của hương chanh và cả vị thanh trong của một ly matcha thơm nồng:

“Một câu chuyện mà tôi từng nghe đâu đó

Trước khi là thiên nga, em đã từng là một cô vịt xấu xí

Người đời không ai hay biết về đôi cánh của em

Thế giới mới mà em sắp trải qua toàn những đắng cay

Nhưng cô gái mạnh mẽ à, em sinh ra là để cất cao đôi cánh

Những giọt nước mắt của em, những vết thương em phải chịu

Đó là sự chuẩn bị cho ngày mà em có thể bay cao như một chú bướm

Rồi mọi người, ai cũng sẽ nhìn thấy em”

Tôi bất giác mỉm cười rồi cảm nhận nhịp đập nơi ngực trái trở nên rộn ràng, chợt thấy tâm hồn mình như vừa được năng hong khô và trái tim lại lồng lộng từng cơn gió. Phía cuối con đường, giữa hai bức tường rêu phong cổ kính, giữa đống đất đá bị vùi trong ngõ cụt, đám hoa dại đang mỉm cười, chúng cười như những nụ hoa cũng đang nảy nở trong chính tâm hồn tôi vậy.

“Ánh sáng ngập tràn bầu trời

Phía dưới là con người tôi

Bay lượn như thể mình đang mơ

Cuộc sống của tôi là một điều đẹp đẽ”

Tôi quyết định ở lại đây thêm một ngày nữa. Và chờ khi đêm về, tôi đi dạo và nghe lại bài hát ấy, một mình. Nhưng giờ thì tôi không còn cảm thấy cô đơn giữa dòng người đông đúc ấy, trong tim tôi còn có rất nhiều người và vốn dĩ chẳng còn chỗ cho phiền muộn hay mông lung nữa.

Thật may mắn vì tôi đang đứng ở đây vào thời điểm này, người ta bắt đầu thắp nến và thả hoa đăng. Những bông hoa đủ màu sắc với ánh nến lập lòe giữa sóng nước như những chú đom đóm đang trôi. Tôi cũng thả một bông và sẵn tiện, tôi thả luôn những hòn đá tảng đè nặng trong lòng mình bấy lâu nay.

Bầu trời đêm ở Hội An thật đẹp, sâu hun hút, có cả trăng sao và không gian mát rượi mùi gió, chúng thổi tung mái tóc lòa xòa của tôi, rồi tôi nghĩ, mình có nên đi cắt tóc không nhỉ, cho chúng ngắn lại và nhẹ nhàng hơn, một mái tóc mới sẽ là bước đầu tiên cho một khởi đầu mới.

Nghĩ thế, tôi mỉm cười trở về, trong lòng thầm chắc rằng ngày mai nắng sẽ đẹp lắm.

© Thúy Vân Hoàng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày chông chênh giữa cô đơn | Radio Tâm Sự

Hoàng Thúy Vân

Hòn đá nếu không lăn thì phải chịu để rêu xanh che lấp...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top