Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chênh vênh để hiểu bản thân mình cần gì

2020-01-03 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Sống giữa lòng thành phố, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy cô đơn, mỗi ngày một tệ dần, tôi có cảm giác như nó đang lấn chiếm tâm hồn tôi từng chút một. Người ta thường nói, cô đơn không đáng sợ, đáng sợ nhất là không biết mình cô đơn vì điều gì.

 

***

Tôi là một sinh viên đại học bình thường, không quá giỏi không quá xuất sắc trong mọi lĩnh vực, tôi chỉ là đang cố gắng gồng gánh giữa những khó khăn tôi gặp phải hoặc đơn giản chỉ là cứu lấy sức sống mỗi ngày. Có những lúc thật tệ, thật khó khăn mà tôi nghĩ chẳng ai thèm lắng nghe lấy một lời than vãn từ tôi, bản thân tôi cũng không muốn đem cái năng lượng tiêu cực làm chùng xuống cảm xúc của người khác, vì thế tự bao giờ tôi lại trở thành một kẻ “đùa giỡn với cảm xúc của chính mình”. Thật ra lắm lúc tôi cũng muốn tìm ai đó, thân quen cũng được, xa lạ cũng được, chỉ cần nghe tôi nói, hoặc có thể thở dài một cái cùng tôi, cũng mãn nguyện.

1

Nhưng đó là chuyện của một năm trước, năm đầu tiên tôi chân ướt chân ráo lên thành phố để theo đuổi ước mơ, ước mơ của một kẻ bình thường như tôi cũng chỉ là trở thành một nhân viên gì đó rồi sau đó sẽ có một gia đình ổn định. Tôi lúc đấy nghĩ thế là đủ, không ước gì cao sang, không mơ mộng hão huyền. Tôi muốn sống cho thực tại, lo tốt cho bản thân và gia đình sau này. Rồi mọi chuyện không như tôi đã nghĩ như thế, cuộc sống tôi đầy thứ cám dỗ và sa ngã, đầy những lời mời chào, những thứ mà tôi cảm thấy lạ lẫm hoàn toàn xa lạ đối với một đứa không biết gì như tôi. Tôi bắt đầu sợ, sợ mọi thứ, và bản thân càng thu mình trong chiếc vỏ bọc mà chính mình tạo ra, ngại tiếp xúc, ngại làm quen và ngại có những mối quan hệ mới. Tôi đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao tôi lại sợ đến thế. Suốt ngày tôi chỉ đi học, đi làm, rồi về phòng thu mình với chiếc smartphone xem những thứ vô bổ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn vô định.

Thật ra chênh vênh cũng là một đặc trưng của tuổi trẻ, chẳng có ai không lo lắng về tương lai, nhưng quan trọng bạn đặt bản thân mình vào những vị trí phù hợp, vừa sức, vừa tầm. Chênh vênh để ta hiểu rằng bản thân đang thiếu và cần những gì, để bù đắp thêm, để học hỏi thêm, vì khi lớn hơn một chút bạn sẽ hiểu tuổi trẻ là gì và mỗi người sẽ có cho mình một định nghĩa phù hợp.

2

Tôi của một năm trước rất khác tôi của hiện tại, không lo lắng nhiều về những điều người khác nói gì về mình nữa vì tôi nhận ra người khác không quan tâm về tôi nhiều như là tôi nghĩ. Tôi tìm được chính tôi, tìm ra được khả năng của bản thân, dám liều mình thử những lĩnh vực mình thích. Chỉ cần thay đổi suy nghĩ chúng ta đã thay đổi được cả cuộc đời. Tất nhiên tôi chưa đủ già để nhìn nhận thấu đáo hết tất cả mọi việc nhưng ít ra tôi nhận ra tôi sẽ sống vì mục đích gì và vì tâm hồn tôi muốn gì. Vì tôi biết cuộc sống là những chuỗi ngày phải lo toan vậy nên tôi bớt lo toan đi một ngày, tuổi trẻ là biết làm lại và sửa sai, còn sức trẻ thì cứ yêu cứ làm điều mình muốn. Tuổi trẻ chỉ đến một lần, không thử sức sao biết mình thành hay bại.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày đầu năm tự hỏi bao nhiêu năm rồi làm gì và được gì?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Để anh được yêu em lần nữa

Để anh được yêu em lần nữa

Em à, hãy để anh được yêu em lần nữa, được là bờ vai, là nơi chia sẻ mọi vui, buồn. Và được là người nắm tay em đi qua những mảnh vỡ.

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm

Hãy nghĩ đến hôn nhân khi đủ tình yêu và trách nhiệm, đừng đến vì bất kì một áp lực nào. Và trách nhiệm lớn nhất của mỗi người vẫn là với cuộc đời mình, với cuộc đời người mình yêu thương.

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

Tình bạn là món quà mà chúng ta cần trân trọng

“Tình bạn” chỉ hai tiếng thân thương nhưng lại là một điều may mắn trong cuộc đời mỗi người. Bởi nếu không có những tình bạn ấy ta sẽ không có được người sẻ chia, sẽ không có ai thấu hiểu. Và tình bạn là một món quà mà chúng ta cần trân trọng.

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Chị từng lỡ dở cả thanh xuân nhưng không ngừng bước về nơi hạnh phúc

Trong những lần nhớ quê nhà da diết, chị ngước mặt lên trời đưa mắt hướng về phía xa xôi, nơi ấy có căn nhà của chị, có dáng mẹ già và hơi thở của chị từ lúc chào đời. Đó cũng là động lực luôn nhắc chị phải cố gắng nhiều hơn nữa dù nằm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị lấy tay lau nước mắt rồi lặng lẽ nở nụ cười, nụ cười ấy đẹp như những cánh hoa nở trong vườn xuân.

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Hãy tô điểm cho bức tranh tình yêu của mình thêm đẹp

Tình yêu như một bức tranh, không phải vẽ bằng cọ, màu, mà được vẽ bằng những nụ cười, sự quan tâm, ánh mắt ấm áp, những nhịp đập chân thành. Chẳng cần là họa sĩ, ai cũng có thể tự vẽ nên bức tranh tình yêu của riêng mình.

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng bao giờ hứa suông khi trẻ con luôn đón chờ từ bố mẹ

Đừng nghĩ trẻ con dễ lừa mà năm lần bảy lượt nói dối qua mắt chúng. Sự mong manh của chúng giống như thủy tinh vậy, rất dễ vỡ, vỡ rồi thì rất khó lành. Dù nhỏ hay lớn, già hay trẻ thì con người ta, ai cũng đều có một trái tim nồng ấm thèm khát yêu thương chân thật nhất. Bạn hãy giữ gìn trái tim mình và mọi người cùng đập đúng nhé, đừng để nó đập mạnh vì đau thắt lại.

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

back to top