Loài hoa mang màu cô đơn
2019-12-22 01:20
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Tôi vẫn không quên những dáng người phụ nữ một đời tảo tần vá lưới. Đôi mắt sâu hom vì đợi chờ những đoàn tàu cập bến để mong gặp lại người thương sau một cuộc hành trình nhiều may rủi. Có ánh mắt lai láng niềm vui và cũng có những đôi mắt đỏ ngầu như buổi chiều hoàng hôn ráng đỏ vì một nỗi mất mát đến vô cùng. Và sau nhiều năm đôi mắt ấy vẫn đau đáu một nỗi buồn hướng biển.
***
Quê tôi là làng chài nhỏ ở vùng đất cuối trời Tổ quốc. Quanh năm, người dân nơi đây cần mẫn bám biển, đánh cá, tìm tôm. Mang tiếng là ven miền sông nước phương Nam, nhưng làng tôi chẳng có màu tím man mác buồn của lục bình trôi lênh đênh thương nhớ như kiếp sống thương hồ mà văn thơ hay ca ngợi. Nơi đây, đất đai mặn chát, chỉ toàn là cát, là nước biển, là hang cua, hang còng... Cây cối thưa thớt và hiếm hoi đến lạ, đến cỏ còn khó mọc, chứ đừng nói là hoa hay cây ăn trái. Tới lui, trên dưới, trái phải, chỉ toàn là sú, vẹt, tràm, những loài cây ngập mặn có thể cam được nền đất “tốt” nơi này.
Vậy nhưng, lạ thay, trên mảnh đất cằn cỗi quê tôi lại thấp thoáng có những triền hoa muống biển nối dài xa tít. Không hương thơm, không màu sắc rực rõ, cũng chẳng kiêu sa như hoa hồng, hoa huệ, hoa lan, những bông hoa muống biển quê nhà chỉ dịu dàng và giản dị cùng cát, cùng đất một màu tim tím với những cánh hoa mỏng manh, nhẹ nhàng. Trên những thân muống dài sọc, nhỏ nhoi, không cần chăm bón hay tưới tắm gì cả, nhưng những bông hoa nhỏ, tím màu vẫn đâm bông, vẫn hiền lành khoe sắc, tựa như những người dân quê tôi, có nghèo khó, có gian khổ nhưng vẫn một lòng bám đất, bám nghề quê hương.

Bình thường thì có thể ít người để ý, nhưng vào những buổi chiều nhạt nắng mới thấy triền hoa muống biển tim tím ấy đẹp đến dường nào. Lúc đó, những tia nắng cuối ngày thả xuống những bông hoa màu tím biếc trải dài thứ ánh nắng vàng không còn gay gắt mà rất đỗi nhẹ nhàng, làm triền hoa rung rinh lay động trong làn gió, tựa như một dải lụa tím mà ai đó lỡ bỏ quên trong ráng chiều vàng.
Nhìn những nụ hoa mỏng manh tím biếc, tôi bỗng thương cuộc tình trong một lời ca:
Em đến thăm anh, mùa vui bên biển
Nụ hoa muống biển, rung rinh rung rinh
Chao sóng vỗ về, chào em chào em
Làn gió mát ru, triền sóng hát ca
Hải âu tung trời đùa, cá tôm theo thuyền về
Anh kể chuyện tình về biển em nghe…
Phải chăng có một mùa hoa muống biển chứng nhân cho tình yêu đôi lứa, với những chiếc bóng đơn côi lặng lẽ giữa trời chiều gửi nỗi buồn theo cánh gió và không ít giọt nước mắt mặn tình gửi vào lòng biển cả dịu êm. Tôi vẫn không quên những dáng người phụ nữ một đời tảo tần vá lưới. Đôi mắt sâu hom vì đợi chờ những đoàn tàu cập bến để mong gặp lại người thương sau một cuộc hành trình nhiều may rủi. Có ánh mắt lai láng niềm vui và cũng có những đôi mắt đỏ ngầu như buổi chiều hoàng hôn ráng đỏ vì một nỗi mất mát đến vô cùng. Và sau nhiều năm đôi mắt ấy vẫn đau đáu một nỗi buồn hướng biển.

Tôi vừa mới chào đời đã bắt gặp ánh mắt ấy nhìn tôi, mãi đến khi tôi trưởng thành vẫn ánh mắt sâu hom nằng nặng nỗi buồn sâu thẳm ấy nhìn tôi. Và tôi gọi người phụ nữ ấy là “má”. Cũng vì ba tôi chưa về trong mùa bão biển năm xưa nên má không gật đầu cho tôi lấy chàng trai xóm biển. Tôi vừa lớn một chút, má đã gửi tôi về phố sống với dì Út, song lòng tôi đã trót vấn vương với miền biển quê nghèo.
Dẫu cuộc sống hôm nay với nhiều bộn bề và hối hả nhưng tôi vẫn nhớ mãi chưa nguôi màu hoa buồn tim tím ấy như nhớ mãi về một thời tuổi nhỏ, nhớ những lần dang dở cuộc chơi, chỉ kịp cài vội lên mái tóc thề nụ hoa màu tím. Nhớ chiếc vòng hoa đội đầu ngày ấy ai đó tặng mà tôi nở bỏ quên. Giờ đây, dẫu khung trời tuổi mộng xưa đành khép vào những trang ký ức, nhưng bãi bồi xưa vẫn mênh mang một sắc tím dịu dàng như còn hướng vọng người xa...
© Khánh An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Người mà tôi đã từng rất thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.















