Phát thanh xúc cảm của bạn !

Từ bao giờ ta chẳng còn khóc khi một người rời đi

2021-08-19 01:30

Tác giả: LYNN


blogradio.vn - Thật đúng khi người ta từng nói, thanh xuân là những cơn mưa rào. Mưa rào, hay chăng là giọt nước mắt thoáng đọng trên khóe mi tuổi ấu thơ, điều mà khi lớn lên, thật khó để ta tìm lại.

***

Tôi vẫn nhớ dòng nước mắt cứ tuôn ra trên hai cái má phúng phính, xinh xinh của con bé Đình khi tôi trở về thành phố. Hôm tiễn tôi ra bến xe, nó mếu máo bảo nó ghét những chuyến xe lắm, chuyến xe chỉ mang người mình thương rời xa mình mà thôi. Rồi nó ôm chầm lấy tôi, bịn rịn dúi vào tay tôi cái ảnh đen trắng được chụp từ chiếc máy mà nó tích góp từ tiền ống heo, nói rằng hè năm sau chị nhất định phải về chơi với em đó. Nhưng đâu phải chỉ có mình nó khóc, tôi cũng thấy lòng mình đang thổn thức với biết bao kỉ niệm vui buồn của hai đứa. 

Suốt hai tháng trời, nó với tôi bày ra bao nhiêu trò chơi mà đến bây giờ tôi vẫn không nhớ hết được, chỉ nhớ rằng những ngày hè đó là những ngày tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời. Cái ảnh đen trắng ấy, tôi vẫn giữ thật kỹ trong ngăn bàn. Lắm lúc thèm được tựa vào vùng kí ức xưa để ủi an tâm hồn những ngày bợt bạt, tôi lại lấy tấm ảnh đen trắng đó ra, ngắm nhìn lại chút sắc màu của tuổi thơ.

Đôi mắt đỏ hoe của Ly vẫn ở mãi trong tâm trí tôi. Ly với tôi học chung lớp học thêm cả năm 11 lẫn 12, nhưng chỉ đến khi lên 12 tôi mới có dịp nói chuyện với nó khi hai đứa tôi ngồi chung một bàn. 

thanh_-_xuan_12

Tôi đã không nghĩ mình sẽ thân với Ly cho đến khi nó thủ thỉ bảo tôi chỉ giúp nó mấy bài Hóa để thi học kì, tôi với nó mới bắt đầu nhắn tin nhiều hơn. Ngờ đâu, môn Hóa lại là sợi dây vô hình liên kết chúng tôi, khiến tôi và Ly ngày một hiểu nhau. 

Cuối năm học ấy, Ly đưa tôi một bức thư kèm gói bánh, bảo tôi hãy cùng nó ôn thi Đại học thật tốt trong hai tháng cuối này nhé. Thế nhưng, tôi không chọn thi Anh Văn nữa, tôi đã chẳng thể cùng Ly đi hết chặng đường cuối cùng của tuổi học trò. Ly nhìn tôi rưng rưng, đôi mắt ngân ngấn nước. Tôi đưa nó quyển sách làm quà chia tay cùng lá thư hồi âm, bối rối quay mặt đi, cố kìm lại giọt nước mắt sắp rơi...

Tôi cũng không quên được những năm tháng đó, bao nhiêu giọt nước mắt của tôi đã hòa cùng cơn mưa mùa hạ trong ngày lễ ra trường. Tôi xao xuyến nhớ về những lần giận hờn vu vơ với bạn thân, những lần cãi nhau chí chóe cùng thằng bạn cùng bàn, để rồi hôm sau vẫn trên môi mỗi đứa là nụ cười hồn nhiên. 

Tôi chỉ ước có thể chậm lại một phút, một giây để tôi được nghe lời giảng thân thuộc của thầy cô, để được những đứa bạn cười hiền từ động viên khi thành công và an ủi khi vấp ngã, để có thêm thời gian mà cảm nhận những yêu thương dưới mái trường này. 

Thế rồi, tôi chợt nghĩ, mai này, trên chặng đường đời lắm chông gai, liệu còn ai sẵn sàng sẻ chia với tôi những niềm vui, nỗi buồn, liệu còn ai quan tâm tôi làm việc tốt hay không tốt, và liệu có còn ai dành cho tôi một tấm chân tình như những người thầy, người cô, người bạn đã dành cho tôi nữa hay không.

thanh_-_xuan_3

Thời gian trôi nhanh, mang thanh xuân ấy lọt qua kẽ tay. Giờ đây, tôi cũng chẳng nhớ mình đã trải qua bao nhiêu lần tạm biệt bạn học vì đổi môn, tạm biệt đồng nghiệp khi chuyển sang công ty mới, tóm lại là đã trải qua bao nhiêu lần phải nói lời chia tay, mình đã buồn vui như thế nào. Tôi chỉ nhớ rằng, chẳng còn ai khóc nữa. 

Những gì mọi người dành cho nhau là những cái bắt tay, những lời chào, thân thiết hơn là một cái ôm. Đã từ bao giờ, đôi mắt của ta ráo hoảnh khi một người rời đi? Là do khi ta trưởng thành, cảm xúc trong lòng tự nhiên không còn mãnh liệt nữa, hay do ta đã trải qua quá nhiều cuộc chia ly như thế nên tâm hồn ta chai sạn đi mất rồi.

Thật đúng khi người ta từng nói, thanh xuân là những cơn mưa rào. Mưa rào, hay chăng là giọt nước mắt thoáng đọng trên khóe mi tuổi ấu thơ, điều mà khi lớn lên, thật khó để ta tìm lại.

© LYNN - blogradio.vn

Xem thêm: Sẽ có người thay anh che chở cho em

LYNN

Mong là những dòng tâm sự của mình sẽ mang lại cho các bạn một chút bình yên ^^

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả.

Em đã không thể giữ lại

Em đã không thể giữ lại

Núi kiến thức khổng lồ mà em được học từ biết bao thầy cô đã không còn vẹn nguyên nữa rồi, chỉ còn là đâu đó ý thức để làm người, chỉ còn là đọng lại sâu sắc trong em những bài học để làm người.

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Đàn ông sở hữu những nét tướng trán sau thường thành đạt trong công việc, có địa vị xã hội.

Tôi quay về với tôi

Tôi quay về với tôi

Dường như tất cả những người phụ nữ dấn thêm một bước nữa trong trái tim mình, cho cuộc đời mình, đều đã trải qua bao dằn vặt khổ đau có lúc không nói nên lời.

Góc cà phê anh đợi

Góc cà phê anh đợi

Gặp nhau em nhé, nơi góc cà phê quen Có nắng và mưa, và bao màu hạ đỏ Em dù không đến dù hạ hóa thu tàn Góc cà phê anh đợi, mặc thu úa đông sang.

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh Chút yêu thương, nỗi niềm hay mong nhớ Hay tình xưa vẫn còn nhưng duyên lỡ Để tim này cứ nhớ mãi không thôi.

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bầu trời năm ấy vẫn vút cao trong miền ký ức, tiếng cười của em vẫn âm vang trong đáy tim này. Tôi bắt gặp mùa hè đậu trên những mái nhà ngói đỏ, chói chang và gay mắt, như khung cảnh của những ngày cùng em đi qua, bánh xe đạp cứ quay đều đều, và tôi đưa em qua tất thảy những miền yêu.

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Người phụ nữ sở hữu những nét tướng này cuộc sống hậu vận không chỉ hưng thịnh, viên mãn mà còn được nhiều quý nhân phù trợ, người người yêu mến.

Sống một đời an nhiên

Sống một đời an nhiên

“Ở ngoài kia, sẽ có một ‘tôi’ khác, cá tính, năng động, bùng nổ một cách bất cần; một ‘tôi’ khác đối lập với tôi đang ngồi đây, dám làm những điều tôi không dám làm; dám sống một cuộc đời tôi không dám sống”.

back to top