Mối quan hệ của chúng ta có được gọi bằng hai từ bạn thân?
2021-11-06 01:25
Tác giả:
Songie
blogradio.vn - Chúng ta có đang lầm tưởng không nhỉ? Mối quan hệ của chúng ta liệu có được gọi bằng hai từ bạn thân?
***
Chúng ta đã ở bên nhau khá lâu, một phần ba đời người, một khoảng thời gian đủ dài để có thể lầm tưởng về mối quan hệ này. Chúng ta cứ mãi cố gắng níu giữ nó cũng chỉ vì khoảng thời gian hơn 20 năm ấy. Suốt hơn 20 năm qua, chúng ta cùng nhau lớn lên cùng nhau đến trường cùng nhau trưởng thành thế nhưng chỉ duy nhất một điều chúng ta chưa từng làm cùng nhau đó là chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.
Tôi thật sự không hiểu, tôi và bạn luôn tồn tại trong cuộc sống của nhau thế nhưng những khi vấp ngã người mà chúng ta nghĩ đến đầu tiên lại không phải là đối phương. Có thể chúng ta chưa đủ tin tưởng, có thể chúng ta sợ làm phiền nhau hoặc có thể chúng ta nghĩ rằng đối phương không phải là người mà mình có thể chia sẻ vì cơ bản giữa chúng ta chỉ tồn tại cái gọi là thời gian mà thôi.
Cậu trách tôi sao không quan tâm những lúc cậu khó khăn nhưng lại chưa từng mở lời nói với tôi cậu khó khăn như thế nào. Cậu trách tôi lúc nào cũng kiếm chuyện dẫn đến những mâu thuẫn không đáng có nhưng cậu không hề để ý rằng cậu luôn là người bắt đầu và tôi chưa bao giờ thắng cậu trong những lần cãi vã để rồi sau những lần ấy cho dù đúng dù sai tôi vẫn luôn là người xin lỗi.
Có lẽ khi người khác nhìn vào sẽ nói rằng mối quan hệ của chúng ta thật hiếm có, cùng nhau trải qua cả hơn một phần ba đời người chắc là đã thấu hiểu mọi ngóc ngách trong tâm tư của nhau, chỉ cần nhìn cũng có thể hiểu đối phương đang nghĩ gì, một mối quan hệ mà có lẽ hai từ "tình bạn'' không đủ để diễn tả hết mọi thứ dành cho nhau.
Thế nhưng đâu ai biết được bên trong cái vỏ bọc 20 năm ấy là một khoảng không trống rỗng, không sự thấu hiểu không sự sẽ chia mà chỉ đơn giản là sự tồn tại cùng nhau của hai cá thể trong một khoảng thời gian dài mà thôi.
Chúng ta luôn không ngừng cố gắng để duy trì mối quan hệ này trong suốt những năm qua, nhưng đôi khi dừng chân lại tôi suy nghĩ liệu rằng việc chúng ta cố gắng như vậy có đáng không?
Chúng ta như đang giữ trong tay những chiếc bong bóng bay vậy, bên trong chẳng có gì khác ngoài khí, bên ngoài thì lại nhiều màu sắc sặc sỡ. Nếu buông tay những chiếc bong bóng sẽ bay đi mất thế nhưng nếu cứ giữ mãi chẳng phải rất mỏi tay hay sao? Chi bằng thả chúng bay lên bầu trời xanh thẳm để mọi người chỉ nhìn thấy chúng thật đẹp và tự do, còn hơn cứ như thế đi hết nơi này đến nơi khác vô tình vướng phải một nhành cây nhọn như vậy chẳng phải hình ảnh đẹp ban đầu sẽ nhanh chóng theo đó mà biến mất hay sao?
Chúng ta có đang lầm tưởng không nhỉ? Mối quan hệ của chúng ta liệu có được gọi bằng hai từ bạn thân?
© Songie - blogradio.vn
Xem thêm: Anh đi đi em không đợi anh được nữa! | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.








