Phát thanh xúc cảm của bạn !

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác

2022-12-06 01:55

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Không có gì trên đời là không thay đổi, chỉ là nhanh đến mức không tưởng, hay chậm đến mức không nhận ra.

Năm tháng vô tình, chính mình rồi cũng khác (được gửi từ Đông Anh)

“Thường thì chúng ta thay đổi bản thân vì một trong hai lý do: cảm hứng hoặc tuyệt vọng”, doanh nhân Jim Rohn không cần sử dụng quá nhiều câu chữ cũng nêu được đích danh tiền đề dẫn đến sự thay đổi. Đến giọt nước cũng không chảy hai lần qua cùng một nơi thì con người làm sao giữ cho mình tách bạch khỏi sự thay đổi.

Dù muốn dù không, thời gian vốn là quy luật bất thành văn không phạm trù nào có thể can thiệp. Có những thay đổi nhìn thấy được, cũng có những thay đổi diễn ra trong âm thầm, chung quy ngoại trừ sự thay đổi thì không có gì là không thay đổi.

Người trưởng thành đôi lúc ngồi nhìn lại và ngạc nhiên, chính mình đã là điều gì đó rất khác so với ngày xưa. Và dĩ nhiên, như nhà văn người Anh - Lewis Carroll nói, tôi không thể quay lại ngày hôm qua, bởi vì khi ấy tôi là một con người khác.

Từ khoảnh khắc đầu tiên đến với thế giới chính là đã chấp nhận bị chi phối bởi sự thay đổi. Phôi thai trở thành trẻ sơ sinh, rồi đứa trẻ bắt đầu cao lớn, chẳng bao lâu đã là một người trưởng thành. Vẻ bề ngoài thay đổi là điều ai cũng nhìn thấy, thay đổi tâm lý là điều ai cũng biết nhưng không nhìn thấy được. Dù cho có thể nhìn thấy hay không đi nữa, không ai có thể phủ nhận sự đổi thay tỷ lệ thuận với nhịp chảy thời gian.

Thành phố nơi tôi lớn lên, có người gọi là Sài Gòn hoa lệ, còn với tôi đó là một người bạn đồng hành. Chương trình hòa nhạc sáng cuối tuần ở nhà hát thành phố vẫn diễn ra đều đặn từ lúc tôi còn là học sinh tiểu học, đến giờ tôi đã hơn hai mươi tuổi. Có điều mỗi khi đến nghe, tôi chọn đứng phía xa để nhìn được toàn cảnh nhà hát và đám đông vây quay dàn nhạc thay vì chen chúc và xung phong lên hát khi được MC mời như hồi nhỏ.

blogradio_namthangvotinhchinhminhroicungkhac

Dàn nhạc cũng thay đổi, phong cách ăn mặc thoải mái hơn, các thiết bị chơi nhạc điện tử dần dà áp đảo mấy nhạc cụ cồng kềnh. Đến cả giai điệu ngợi ca thành phố này cũng hiện đại và trẻ trung hơn rất nhiều.

Khu trung tâm náo nhiệt được những bóng đại thụ ôm ấp, nhiều khoảng không gian phục vụ việc đi bộ hình thành. Gần đây nhất là hoạt động đạp xe dạo phố vừa tiết kiệm vừa bảo vệ môi trường, cũng là niềm vui mới với người cũ ở nơi này như tôi chẳng hạn. Có lẽ đối với thế hệ trước tôi nữa, trên mảnh đất này chỉ còn được đôi ba sợi hồi ức. Thời gian giống như cục tẩy, không chỉ xóa những cái cũ dành chỗ cho sự thay đổi, mà còn xóa luôn hình ảnh cũ trong tâm trí con người.

Đến nhận thức còn thay đổi chóng mặt thì sá gì các vật chất khác. Trước đây chúng ta cho rằng Trái đất bằng phẳng, dưới chân là mặt đất còn bầu trời ở trên đầu. Sau này mới biết, hoá ra Trái đất vốn hình cầu. Rồi sau nữa chúng ta khám phá ra hệ Mặt trời là một trong các hệ hành tinh, Trái đất hay Mặt trời chỉ như giọt nước trong đại dương của dải ngân hà rộng lớn. Nhưng rồi lại lần nữa, biết rằng dải ngân hà cũng chỉ bằng hạt bụi trong không gian của các thiên hà.

Có ngoảnh lại mới thấy, con đường mình chọn rốt cuộc đã bước đi được bao xa, người bên cạnh mình đã ở lại được bao lâu, từ những mất mát học được những gì. Thời gian vẫn đi trên con đường thẳng tắp, Sài Gòn đã khác, chính mình cũng khác. Không có gì trên đời là không thay đổi, chỉ là nhanh đến mức không tưởng, hay chậm đến mức không nhận ra.

Bạn vừa lắng nghe lá thư tâm sự được gửi từ Đông Anh. Bạn thân mến, nhiều khi ta băn khoăn tự hỏi không biết tương lai sẽ ra sao? Rồi ta có tìm được một người đồng hành không hay phải cô đơn lẻ bóng đến bao giờ? Tiếp theo mời bạn lắng nghe lá thư:

Ai rồi cũng sẽ được yêu và hạnh phúc thôi (được gửi từ Tran Tuyet)

Có những ngày công việc “sấp mặt” theo đúng nghĩa của nó. Tôi đi làm không biết đến những ánh mặt trời đẹp ngoài kìa. Bắt đầu một ngày dài từ khi mặt trời mới lên và kết thúc khi màn đêm đã buông xuống từ lúc nào. Tôi tự hỏi đã bao lâu rồi mình không thấy hoàng hôn, không biết nó đẹp thế nào. Đó là câu chuyện của những người làm sự kiện, của những ngày chạy sự kiện.

Trở về nơi căn phòng trọ, tôi chỉ muốn nằm lười lướt lướt điện thoại, cảm giác thật bình an và thoải mái. Và rồi tôi có thói quen là cứ tan làm là về nhà. Bởi ban ngày với tôi là quá mệt mỏi. Dân sự kiện mà, nên suốt ngày cứ rong ruổi khắp nơi, có khi trong một ngày mà ta đã đi mấy vòng thành phố. Đi riết rồi cũng ngán, băng băng với những con đường, xe cộ rồi cũng nản. Sài Gòn xô bồ và khói bụi quá khiến lòng ta chỉ thanh thơi khi nằm dài ở nhà.

Rồi tôi bị gán mác “ế thâm niên”. Mình chọn nghề và nghề cũng chọn mình. Ai nói là con gái làm sự kiện là sẽ ế dài dài, bởi công việc, bởi tính cách. Con gái làm sự kiện mạnh mẽ lắm đó nha. Đi sớm về khuya, cũng làm việc chân tay như những chàng trai sự kiện. Thế nên các cô gái sẽ bị gán mác quá mạnh mẽ, quá “manly”. Đôi khi tôi cũng thấy mình như thế. Ai nói nghề sự kiện là ít tiếp xúc với mọi người. Tôi khẳng định lại rằng, nghề sự kiện là một trong những nghề tiếp xúc với nhiều người xa lạ nhất. Khi một chương trình diễn ra, chúng ta sẽ tiếp xúc với đối tác từ phòng marketing, phòng nhân sự, phòng hành chính,... đôi khi là cả các sếp lớn. Chúng ta sẽ phải làm việc với nhân sự bên ngoài như PG/PB, các nhóm trình diễn văn nghệ,... và cả những nghệ sĩ nổi tiếng. Rồi các đối tác về đủ các lĩnh vực để tạo nên một sự kiện hoàn chỉnh. Biết bao nhiêu con người cùng nhau làm việc. Biết bao nhiêu “job” trong một tuần, một ngày, một sự nghiệp làm event. Thế mà tôi vẫn “ê sắc ế” các bạn ạ. Chắc là Sài Gòn tắc đường quá nên duyên chưa kịp tới nhỉ.

hanh_phcu_5

Tôi cũng không hay than vãn về điều này đâu, do tôi đã quen với điều này hay do các yếu tố ngoại cảnh. Ế lâu năm cũng có những cái hấp dẫn của nó, tôi không phải phụ thuộc ai, không phải đi thưa về trình ai hết. Trái tim lúc nào cũng tươi vui và ổn định nhịp. Nhưng đôi khi cũng chạnh lòng lắm các bạn ạ. Tôi đang nói về tấm lòng của một cô gái làm nghề sự kiện. Đôi khi làm việc vất vả, mệt nhọc, ừ có anh em cùng nhau chia sẻ, tôi ổn.

Nhưng, có những đêm về khuya, một mình chạy xe trên đường, bất chợt gặp các đôi đang đi chơi, lại tủi thân nghĩ linh tinh. Nếu mình có người yêu, đi làm về khuya sẽ có ai đó chở về hoặc đơn giản là hỏi thăm: “Em đã về đến nhà chưa, đã ăn gì chưa? Hôm nay làm có vất vả không?”. Vậy đó, chỉ mấy câu đơn giản thôi những cũng đủ để các cô gái mạnh mẽ đến thế nào cũng mềm lòng. Con gái làm sự kiện thì sao, họ cũng yếu đuối lắm đây nha.

Có người yêu thích lắm đúng không các bạn. Người chưa được nếm trải vị yêu thì khao khát, mong chờ. Còn những người đã trải qua cay đắng của tình yêu thì lại khuyên đừng yêu nữa. Nghe có vẻ vô lý những lại rất hợp lý. Con người là vậy mà, khi không có thì sẽ tìm cách để đạt được, khi đã chiếm hữu được rồi thì lại thờ ơ. Vậy thì cứ để trái tim trôi theo dòng nước, khi gặp được bến đỗ thì sẽ là điểm dừng chân. Ai rồi cũng khác, ai rồi cũng sẽ hạnh phúc thôi. Chỉ là mất bao lâu, và đánh đổi bằng những gì. Vậy nên tôi cũng không quá vội, chỉ sợ mình không có kinh nghiệm lại bỏ lỡ người mình thương.

Ừ thì thảnh thơi nên viết đôi ba dòng tâm sự vậy thôi. Đôi khi cảm xúc chỉ là những dòng tâm sự ngắt quãng không hồi kết. Tôi luôn cần học cách chấp nhận quá khứ và hiện thực, để sẵn sàng đón nhận tương lai. Tôi ế vậy thôi nhưng tôi không yếu đuối, tôi mệt vậy thôi chứ tôi vẫn “ham chơi”. Chỉ cần bạn rủ là tôi tới liền. Vì vậy, hay tranh thủ khi tôi còn thảnh thơi, rảnh rỗi lập kèo đi nhé. Tôi luôn sống hết mình và yêu hết lòng. Khi tôi có người yêu thì sợ không sắp xếp được thời gian cho bạn thường xuyên đâu.

Đừng nản lòng nhé các cô gái làm nghề sự kiện. Chúc các nàng luôn mạnh mẽ và hạnh phúc!

Tác giả: Đông Anh, Tran Tuyet

Giọng đọc: Hà Diễm

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top