Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

2022-11-15 00:05

Tác giả: Sahara Giọng đọc: Bạch Dương

blogradio.vn - Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

***

Anh và tôi quen nhau tính đến nay cũng đã hơn hai năm, ấy thế mà tôi không thể định hình được mối quan hệ của chính mình. Hai năm, chúng tôi cư xử với nhau không khác gì người yêu, từ những cử chỉ, hành động, mỗi phút giây được quan tâm không khỏi khiến tôi động lòng. Thế nhưng, anh và tôi chưa từng xác nhận mối quan hệ yêu đương.

Tôi vẫn nhớ như in những kỉ niệm ngày đầu chúng tôi quen biết nhau, dẫu chỉ là tình cờ - giống như khởi điểm tình yêu của bao người, càng lãng mạn càng say đắm. Đó là khoảng thời gian tôi còn là sinh viên năm 2 còn non nớt trong cái nhìn đời, nhìn người, về tình yêu mà mình sắp dấn thân vào. Chiều hôm đó sau tiết học cuối cùng lẽ ra tôi nên về thẳng nhà nhưng không hiểu sao hôm đó lại là một ngoại lệ, tôi bước ra khỏi lớp đứng hồi lâu ở dãy hành lang chỉ để ngắm nhìn ánh hoàng hôn cuối ngày.

Từng vệt nắng cuối chiều như hiểu thấu những suy tư trong lòng tôi “Tại sao cậu còn chưa về nhà? Về nhà ư? Đâu mới là nhà tớ? Tớ ở đâu cũng thế thôi!”. Sinh viên rời quê lên thành phố như tôi đều tất bật với việc học, việc làm, sống giữa những bộn bề, náo nhiệt để đổi lấy tương lai ngày mai một vị trí nhất định trong xã hội này. Nhưng khoảnh khắc hoàng hôn này khiến tôi xao lòng, tôi muốn rời đi thật nhanh để trở về nơi tôi gọi là nhà, nơi có hơi ấm và có đặc quyền được yêu thương, được bé lại trong vòng tay của cha mẹ, bỏ đi nhưng toan tính, mơ ước chất chứa đầy trong thành phố này.

Sau những phút thẫn thờ tôi đã quyết định không về phòng trọ, tôi thư giãn bằng cách lang thang quán xá thử vài thức ăn đồ uống vặt ở lề đường nơi được coi là thiên đường ăn uống dành cho sinh viên. Nhưng điều đó đối với tôi không bao giờ là đủ. Với tôi, đủ là khi được nhâm nhi ly cafe ít nhất một lần trong ngày bất kể là thời gian nào.

Hương vị cafe làm tôi thích thú. Nhâm nhi đến nửa ly sao tôi lại càng thấy cô đơn, tâm tư càng trĩu nặng. Bởi, những điều tôi cần còn hơn thế nữa, tôi cần một người để yêu thương như chính người nhà, cần một người ngồi thưởng thức chung ly cafe chứ không muốn một mình thưởng thức hương vị của sự cô đơn. Phải chăng! ông trời đã động lòng thương thân cô bé nhỏ nhắn như tôi nên đã sắp đặt để tôi gặp được anh ngay chính nơi này - nơi mở ra kỉ niệm ngày đầu tôi và người ấy quen nhau.

Anh một người luôn thấu hiểu những nỗi buồn của tôi, anh biết tôi cần gì, vào những lúc nào. Cạnh anh, tôi có thể nói hết những điều bí mật - điều mà tôi không bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Từ chuyện gia đình, bạn bè ở trường, hay những buổi liên hoan với bạn cùng phòng tôi đều bất chấp mà kể cho anh nghe mà không cần biết anh sẽ nghĩ gì, anh có phiền hay không. Tôi thấy mình hạnh phúc khi được anh lắng nghe, được anh an ủi và chia sẻ.

blogradio_khitahieutamtucuanguoi

Anh luôn giải đáp những khúc mắc trong lòng tôi nên tôi có cảm giác nhẹ lòng chưa từng thấy. Tôi thích dáng vẻ nghiêm túc, biểu cảm trưởng thành của anh. Có lần, tôi đùa gọi anh là “chú” mà anh cũng không hề tỏ vẻ gì miễn là tôi thấy vui, thấy hạnh phúc. Đối với tôi đó là sự yêu thương, chiều chuộng của người yêu. Anh lớn hơn tôi nhiều tuổi nhưng tôi vẫn có đặc quyền trả lời anh bằng cách “À, em biết mà”.

Còn đối với anh, tôi thực sự không hiểu gì, không thể nắm bắt những suy nghĩ của anh, hay những điều anh đang muốn. Chính vì anh không bày tỏ nên tôi càng không thể giải mã những nỗi niềm sâu thẳm trong anh. Tôi thấy mình như một tấm gương trong đang phản chiếu rõ nét từng chi tiết những biểu cảm của mình đối với anh, nhưng anh thì lại khác, anh là tấm gương không phản chiếu, một loại kính nào đó che chắn mà chỉ người bên trong mới nhìn được ra được ngoài còn ngược lại thì không.

Nói theo kiểu ngôn tình thì có lẽ anh như một nhân vật quyền lực nào đó ngồi đằng sau cửa kính tô ô, anh có thể nhìn rõ mọi chuyển động của cuộc sống bên ngoài, và tất nhiên cũng nhìn thấu tôi, còn tôi thì không hề biết gì về ai đó đang nhìn vào mình.

Không hiểu sao tôi lại động lòng một người đến như thế! Cứ ngỡ là người yêu mình nhưng hóa ra là bản thân tự cảm thấy được yêu. Vì tôi không che giấu bất cứ điều gì nên chắc anh đã biết tôi yêu anh từ lâu rồi! Nhưng anh cứ mãi như thế, quan tâm tôi, chiều chuộng tôi, lắng nghe tôi,...và mãi cũng không cho tôi biết tôi là gì trong lòng anh.

Anh càng im lặng trái tim tôi càng đau đớn. Anh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất đối với tôi, là mối tình đầu thẳm sâu mà tôi khó có thể mở lời. Yêu đơn phương một người quả là không dễ dàng nhất là khi giữ kín nó đến tận ngần ấy năm.

Tôi luôn tìm mọi cơ hội để nói, nhưng càng muốn nói thì càng nhận lại sự lạnh nhạt phũ phàng. Anh nói, “người như anh không đáng để yêu, em cứ xem anh là cuộc vui cũng đủ rồi”. Tôi ngỡ ngàng trước câu nói đó, càng suy nghĩ càng đắm chìm trong kí ức khi ở cạnh anh. Làm sao tôi có thể vui khi biết cuộc sống của mình sau này sẽ thiếu anh. Thì ra sau ngần ấy thời gian vun đắp hạnh phúc chẳng đổi lại được gì? Hơn hai năm, tôi luôn tự hỏi “Tại sao? Tại sao cảm xúc của con người lại đi ngược thời gian một cách trớ trêu như thế?” thật ngốc nghếch khi tự thân chất vấn mình vì câu trả lời đã nằm sẵn trong câu hỏi rồi cảm xúc.

Không phải tôi đang nhắc đến con người đó sao? Chính bởi vì người ta chưa bao giờ yêu tôi. Lúc đó, thời gian đó chung tôi quen nhau cuối cùng cũng chỉ là khoảnh khắc của những con người cô đơn gặp nhau, cùng nhau trải qua nỗi cô đơn nhưng không thể chữa lành nỗi cô đơn ấy. Phải chăng chính tôi đã sai từ đầu, ngộ nhận rằng đó là tình yêu?

Không. Tôi biết rõ trái tim anh chưa bao giờ dành cho tôi, anh chỉ bên cạnh tôi như vị tiền bối, dạy tôi yêu thương, dạy tôi vững vàng trước cuộc đời...Cho đến tận bây giờ, trong lòng tôi vẫn yêu anh, yêu những khoảng thời gian ấy. Tôi chưa bao giờ oán trách anh phũ phàng, chẳng qua vì tôi quá tham lam muốn anh là người che chở cả cuộc đời mới bất chấp yêu anh để rồi nhận lại điều không mấy bất ngờ. 

Tình yêu vốn dĩ không thể cưỡng cầu nên tình cảm càng nên dứt khoát. Bây giờ tôi mới hiểu được hương vị cafe của ngày hôm đó dẫu đắng nhưng vẫn khiến người ta say mê thưởng thức. Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Sau bao năm cố gắng nơi phố thị xa hoa, dòng người tấp nập để khẳng định vị trí của mình giữa xã hội này nhưng cũng chẳng thể bằng một ví trí nhất định trong lòng người ấy. Nhưng cũng thật may mắn khi tôi được gặp người và nhờ người mà trưởng thành. Bây giờ không còn là người ấy luôn thấu hiểu tôi mà chính tôi cũng đã thấu hiểu anh “anh không muốn em chìm đắm trong suy nghĩ đó nữa, em sẽ lại càng tổn  thương”. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Tác giả: Sahara

Giọng đọc: Bạch Dương

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

 

Sahara

"Tình yêu là cách duy nhất để thấu hiểu đến tận cùng một con người. Không ai có thể nhận thức đầy đủ về bản chất của một con người trừ khi đã đem lòng yêu thương người ấy".

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top