Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hộp thư mùa thu

2025-12-10 20:05

Tác giả: Nguyễn Sen


blogradio.vn - Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.

***

Một ngày chớm thu, mẹ đi dạo tối cầm về cho tôi một nhánh hoa sữa. Loài hoa thân thuộc của mùa, khiến người ta dẫu đang tất bật lo toan, cũng thoáng chút thư thái, ngẫm nghĩ. Một năm có bốn mùa, và có lẽ thu sang là lời nhắc rằng, mùa sẽ trôi nhanh, cũng như thời gian còn lại trong năm đang vơi dần quá nửa.

Tôi yêu mùa thu. Mùa thu có nét hoài cổ. Có lẽ vì thế mà mỗi mùa sang, tôi luôn muốn tìm lại chút hồi ức cũ, để như ôn lại, nhắc nhớ bản thân rằng mình đã sống vội, đã bỏ qua một điều gì đó đặc biệt lắm.

Thu của những năm trước, thường có người nhắn gọi nhắc tôi về mùa đã sang. Tôi có thể sẽ háo hức mở tung cửa sổ cạnh ban công tầng hai, hít căng một lồng ngực - cái không khí trong lành của buổi tối, để khe khẽ cười khi nhận ra người nói đúng, trong luồng khí trong lành ấy có chút hương hoa sữa kín đáo gửi từ miền xa. Không khí đêm cũng sẽ phảng phất cái cảm giác hơi se se, dẫu những ngày oi ả của mùa hạ chỉ vừa mới bỏ đi, để nhường chỗ đến cho mùa thu sang.

Tôi thích nói chuyện với người về mùa thu như thế. Người ấy cũng thích mùa thu, và thích thao thao nói về những điều mà mùa thu ai cũng biết. Rằng mùa thu có cảm giác như thế nào, thích được cùng người thương tay trong tay rảo bước trên lối đi bộ ven hàng cây cổ thụ ra sao, rồi cả cái cảm giác lắm khi cứ buồn ngơ ngác khi nhớ về ngày xưa nào xa xôi lắm. Tôi chưa gặp người, và có lẽ cả đời này cũng sẽ không gặp được. Giữa chúng tôi chỉ là đều có những nốt đơn điệu trong dòng chảy cuộc sống, cần lắm một người để sẻ chia. Là những cuộc trò chuyện bí mật và hồi hộp. Tôi quen người vào mùa thu, và có lẽ vì là một ngày thu, người ta thèm được ôn lại chuyện cũ, tôi và người vô tình chạm đến những cảm xúc ở một nốt cao hơn so với những cuộc trò chuyện mặt đối mặt đời thường. Và tôi mến người, mến luôn mùa thu ấy.

“Này, hoa sữa chỗ mình nở rồi đấy, bạn có muốn cùng mình đi dạo phố không?”

“Sang thu rồi, công ty mình bận chạy deadline cuối năm rồi đấy, bạn biết không, tối nào về mình cũng chỉ muốn quên cái công ty X của mình ra khỏi đầu thôi (icon mặt bí xị).

“Vậy nếu một ngày vô tình chạm mặt nhau, liệu chúng ta sẽ nhận ra nhau chứ. Hay sẽ bước qua như chưa từng quen nhỉ (icon mặt suy tư)”.

Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.

Tôi không biết mình đã cùng người đi qua bao mùa trong năm với những dòng tin trật lất như thế. Đôi khi chẳng cần người ở màn hình bên kia trả lời lại. Chỉ cần gửi tin, và suy tư, tưởng tưởng những cảm xúc lướt qua trong đầu. Tôi không biết người đó rốt cuộc là người như thế nào, nhưng nếu chỉ qua cảm nhận thì đó là người vô cùng lý tưởng để tâm giao. Nhưng nhiêu đó cũng chỉ là những khắc hoạ nguyên sơ về một người ở xa. Cô ấy cũng chỉ là một người trong số hơn 7 tỉ người trên trái đất. Có vô vàn người trong số đó cũng cùng lứa tuổi tôi, cũng sử dụng mạng xã hội hay những group tâm sự như một cách giải khuây. Và như bao cuộc trò chuyện bí mật trên mạng xã hội hàng ngày vẫn diễn ra, tôi và người ấy cũng thế. Cả hai đạt được những cảm xúc và những tới hạn cao đẹp hơn những gì một cuộc trò chuyện online hướng đến, vậy là đủ.

Nhưng rốt cuộc, mùa thu mơ mộng của tôi như tất yếu cũng trở thành kỷ niệm, khi người ấy nhắn tin báo sắp cưới vào mùa thu năm tôi 25 tuổi. Những mộng tưởng về một mùa thu hão huyền trong tôi bỗng tan biến sạch, nhường chỗ cho nỗi lo cơm áo gạo tiền. Khi mà tính từ thời điểm ra trường, số lần tham gia chạy deadline cuối năm cho các công ty bằng sức trẻ của mình đã đếm được dăm con số. Và khi mà tôi nhận ra, mùa thu không phải chỉ là một thời điểm trong năm để nhìn lại và mơ mộng về tuổi trẻ đã qua. Mình cần nhìn thẳng vào trực diện rằng không nhanh cũng chóng, một năm lại sắp trôi qua, và độ tuổi để sống và đi làm không chỉ để trải nghiệm và tìm niềm vui. Cái cảm giác háo hức khi được đi làm và cống hiến cũng không phải tất cả. Đã đến lúc tôi cần nhận ra mình là ai, phải trở thành người như thế nào, mức lương và vị thế của mình ra sao. Đó cũng là lúc thu sang không phải chỉ để mơ mộng, mà còn là lời nhắc để hoạch định và cần vội vã hơn để hoàn tất các dự định của năm cũ.

Thu năm nay, hộp thư tin nhắn thoại trống rỗng. Không có ai mảy may để ý nhắc tôi rằng mùa này nên đi đâu chơi, nên tận hưởng nó như thế nào. Và những âm thanh xốn sang của một mùa thu đậm đà nhưng cũng ấm áp tình người ở một nơi nào xa xa, cách chỗ tôi hơn một nghìn kilomet cũng không hề được ai đó nhắc đến. Năm nay, hộp thư của mùa xuân, mùa hạ và cho tới bây giờ, khi thu đã chớm, cũng chỉ toàn những lời nhắc công việc, và các vấn đề khác có liên quan đến nó. Mùa thu của độ tuổi sắp trình làng – tôi không nghĩ nó lại buồn bi ai đến thế này.

Này, nếu thu sang rồi, ai đó có thể dừng chút công việc lại, lục tìm lại một một món đồ cũ, như quyển sổ lưu bút thời còn đi học, hộp chat năm xưa, tập album thời thơ ấu,… Để xem mình đã sống, đã suy nghĩ và đã vui vẻ, tinh nghịch bao nhiêu, trước khi là chúng ta của hiện tại – trầm buồn trong tâm hồn, trăn trở với bao nỗi lo, mệt nhoài với bao toan tính thiệt hơn. Cũng chỉ vì ta đã là người lớn, phải sống với một mớ trách nhiệm và thủ tục của thời đại. Nhưng đừng trách thời gian, cũng đừng trách số phận, chúng ta của hiện tại – chỉ là vẫn cứ tiếp tục phải bước đi, và tiến lên. Cả tôi, bạn, cả cô ấy trong những mùa thu mơ mộng năm xưa, chắc chắn đều phải chấp nhận và bước tiếp như thế…

© Nguyễn Sen - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Học Cách Buông Bỏ Để Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự

Nguyễn Sen

Ước mơ được sống trong một thành phố không có sự bon chen

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

back to top