Hộp thư mùa thu
2025-12-10 20:05
Tác giả:
Nguyễn Sen
blogradio.vn - Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
***
Một ngày chớm thu, mẹ đi dạo tối cầm về cho tôi một nhánh hoa sữa. Loài hoa thân thuộc của mùa, khiến người ta dẫu đang tất bật lo toan, cũng thoáng chút thư thái, ngẫm nghĩ. Một năm có bốn mùa, và có lẽ thu sang là lời nhắc rằng, mùa sẽ trôi nhanh, cũng như thời gian còn lại trong năm đang vơi dần quá nửa.
Tôi yêu mùa thu. Mùa thu có nét hoài cổ. Có lẽ vì thế mà mỗi mùa sang, tôi luôn muốn tìm lại chút hồi ức cũ, để như ôn lại, nhắc nhớ bản thân rằng mình đã sống vội, đã bỏ qua một điều gì đó đặc biệt lắm.
Thu của những năm trước, thường có người nhắn gọi nhắc tôi về mùa đã sang. Tôi có thể sẽ háo hức mở tung cửa sổ cạnh ban công tầng hai, hít căng một lồng ngực - cái không khí trong lành của buổi tối, để khe khẽ cười khi nhận ra người nói đúng, trong luồng khí trong lành ấy có chút hương hoa sữa kín đáo gửi từ miền xa. Không khí đêm cũng sẽ phảng phất cái cảm giác hơi se se, dẫu những ngày oi ả của mùa hạ chỉ vừa mới bỏ đi, để nhường chỗ đến cho mùa thu sang.
Tôi thích nói chuyện với người về mùa thu như thế. Người ấy cũng thích mùa thu, và thích thao thao nói về những điều mà mùa thu ai cũng biết. Rằng mùa thu có cảm giác như thế nào, thích được cùng người thương tay trong tay rảo bước trên lối đi bộ ven hàng cây cổ thụ ra sao, rồi cả cái cảm giác lắm khi cứ buồn ngơ ngác khi nhớ về ngày xưa nào xa xôi lắm. Tôi chưa gặp người, và có lẽ cả đời này cũng sẽ không gặp được. Giữa chúng tôi chỉ là đều có những nốt đơn điệu trong dòng chảy cuộc sống, cần lắm một người để sẻ chia. Là những cuộc trò chuyện bí mật và hồi hộp. Tôi quen người vào mùa thu, và có lẽ vì là một ngày thu, người ta thèm được ôn lại chuyện cũ, tôi và người vô tình chạm đến những cảm xúc ở một nốt cao hơn so với những cuộc trò chuyện mặt đối mặt đời thường. Và tôi mến người, mến luôn mùa thu ấy.

“Này, hoa sữa chỗ mình nở rồi đấy, bạn có muốn cùng mình đi dạo phố không?”
“Sang thu rồi, công ty mình bận chạy deadline cuối năm rồi đấy, bạn biết không, tối nào về mình cũng chỉ muốn quên cái công ty X của mình ra khỏi đầu thôi (icon mặt bí xị).
“Vậy nếu một ngày vô tình chạm mặt nhau, liệu chúng ta sẽ nhận ra nhau chứ. Hay sẽ bước qua như chưa từng quen nhỉ (icon mặt suy tư)”.
Chỉ là những dòng tin cũ đơn điệu, nhưng với tôi lại là những kỷ niệm vô cùng sâu sắc. Tôi của lúc ấy đã thư giãn như thế nào, cảm giác lúc ấy đã vui sướng bao nhiêu khi được một người ở xa lắng nghe và chia sẻ. Giờ thì chạm vào dòng tin nào tôi cũng sợ mất. Có lẽ ở hiện tại chẳng còn mấy người cổ hủ như tôi.
Tôi không biết mình đã cùng người đi qua bao mùa trong năm với những dòng tin trật lất như thế. Đôi khi chẳng cần người ở màn hình bên kia trả lời lại. Chỉ cần gửi tin, và suy tư, tưởng tưởng những cảm xúc lướt qua trong đầu. Tôi không biết người đó rốt cuộc là người như thế nào, nhưng nếu chỉ qua cảm nhận thì đó là người vô cùng lý tưởng để tâm giao. Nhưng nhiêu đó cũng chỉ là những khắc hoạ nguyên sơ về một người ở xa. Cô ấy cũng chỉ là một người trong số hơn 7 tỉ người trên trái đất. Có vô vàn người trong số đó cũng cùng lứa tuổi tôi, cũng sử dụng mạng xã hội hay những group tâm sự như một cách giải khuây. Và như bao cuộc trò chuyện bí mật trên mạng xã hội hàng ngày vẫn diễn ra, tôi và người ấy cũng thế. Cả hai đạt được những cảm xúc và những tới hạn cao đẹp hơn những gì một cuộc trò chuyện online hướng đến, vậy là đủ.
Nhưng rốt cuộc, mùa thu mơ mộng của tôi như tất yếu cũng trở thành kỷ niệm, khi người ấy nhắn tin báo sắp cưới vào mùa thu năm tôi 25 tuổi. Những mộng tưởng về một mùa thu hão huyền trong tôi bỗng tan biến sạch, nhường chỗ cho nỗi lo cơm áo gạo tiền. Khi mà tính từ thời điểm ra trường, số lần tham gia chạy deadline cuối năm cho các công ty bằng sức trẻ của mình đã đếm được dăm con số. Và khi mà tôi nhận ra, mùa thu không phải chỉ là một thời điểm trong năm để nhìn lại và mơ mộng về tuổi trẻ đã qua. Mình cần nhìn thẳng vào trực diện rằng không nhanh cũng chóng, một năm lại sắp trôi qua, và độ tuổi để sống và đi làm không chỉ để trải nghiệm và tìm niềm vui. Cái cảm giác háo hức khi được đi làm và cống hiến cũng không phải tất cả. Đã đến lúc tôi cần nhận ra mình là ai, phải trở thành người như thế nào, mức lương và vị thế của mình ra sao. Đó cũng là lúc thu sang không phải chỉ để mơ mộng, mà còn là lời nhắc để hoạch định và cần vội vã hơn để hoàn tất các dự định của năm cũ.
Thu năm nay, hộp thư tin nhắn thoại trống rỗng. Không có ai mảy may để ý nhắc tôi rằng mùa này nên đi đâu chơi, nên tận hưởng nó như thế nào. Và những âm thanh xốn sang của một mùa thu đậm đà nhưng cũng ấm áp tình người ở một nơi nào xa xa, cách chỗ tôi hơn một nghìn kilomet cũng không hề được ai đó nhắc đến. Năm nay, hộp thư của mùa xuân, mùa hạ và cho tới bây giờ, khi thu đã chớm, cũng chỉ toàn những lời nhắc công việc, và các vấn đề khác có liên quan đến nó. Mùa thu của độ tuổi sắp trình làng – tôi không nghĩ nó lại buồn bi ai đến thế này.
Này, nếu thu sang rồi, ai đó có thể dừng chút công việc lại, lục tìm lại một một món đồ cũ, như quyển sổ lưu bút thời còn đi học, hộp chat năm xưa, tập album thời thơ ấu,… Để xem mình đã sống, đã suy nghĩ và đã vui vẻ, tinh nghịch bao nhiêu, trước khi là chúng ta của hiện tại – trầm buồn trong tâm hồn, trăn trở với bao nỗi lo, mệt nhoài với bao toan tính thiệt hơn. Cũng chỉ vì ta đã là người lớn, phải sống với một mớ trách nhiệm và thủ tục của thời đại. Nhưng đừng trách thời gian, cũng đừng trách số phận, chúng ta của hiện tại – chỉ là vẫn cứ tiếp tục phải bước đi, và tiến lên. Cả tôi, bạn, cả cô ấy trong những mùa thu mơ mộng năm xưa, chắc chắn đều phải chấp nhận và bước tiếp như thế…
© Nguyễn Sen - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Học Cách Buông Bỏ Để Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
















