Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương

2020-07-31 01:28

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Dù bạn có đang yêu hay đang bị tổn thương bởi tình yêu, hy vọng bạn sẽ yêu hết mình. Nếu bạn thất bại một lần thì cũng đừng ngần ngại mở lòng lần hai và hãy yêu như chưa từng tổn thương bạn nhé. 

***

Người ta nói tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm, khiến ta luyến tiếc hoặc dằn vặt suốt đời. Đã bao giờ bạn cảm thấy cô đơn khi đi giữa đường phố vào một chiều đông lạnh. Có khi nào bạn nhìn thấy ánh mắt, nụ cười của ai đó khiến bạn nhớ về người ấy, vội vàng chạy theo, cho đến khi nhận ra là không phải, rồi ngồi gục xuống và bật khóc như một đứa trẻ. 

Tôi không biết từ khi nào mà bản thân lại dễ khóc như vậy, nước mắt ấy chứa đựng sự tổn thương, tức giận, cùng niềm hy vọng nhỏ bé.

Có một lần khi trở về phòng sau cơn say, tôi khao khát được nghe giọng chàng trai ấy. Cầm điện thoại lên gọi đến một dãy số quen thuộc nhưng tiếng tút tút ngân dài.

Có một lần nhìn thấy một chàng trai mặc sơ mi trắng, tôi đuổi theo nắm lấy tay người ấy, đến khi thấy rõ khuôn mặt người ấy thì lại ngại ngùng xin lỗi vì nhận nhầm người. Rồi tôi lại đứng bơ vơ giữa biển người tấp nập đó.

Có một lần ngồi bên bờ biển, nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống, nước mắt đột nhiên chảy dài. Có lẽ vì tủi thân, vì cô đơn hoặc vì một điều gì đó.

Chia tay có lẽ là cảm giác tồi tệ nhất khi bạn đang yêu say đắm một người. Đau lòng hơn là khi người ấy đã có người khác ấp ôm, còn bạn thì lạnh lẽo, cô đơn.

f6ff51b0223ec5266714c6b41eef62b9

Chia tay anh được hai năm, xa gia đình được hai năm, hôm nay tôi phải trở về chốn cũ ấy. Tôi từng nghĩ rằng khi gặp lại, anh và tôi sẽ coi nhau như không quen biết hay sẽ coi nhau như những người bạn cũ. Không biết anh còn chờ đợi tôi như tôi chờ anh hay đã vội nắm một bàn tay khác.

Kéo chiếc vali nặng trịch ra khỏi sân bay, bắt vội một chiếc taxi trở về nhà. Đọc địa chỉ cho tài xế xong , tôi đưa mắt nhìn ánh đèn đường. Hai năm không về mà thành phố này đã thay đổi rồi. Tấm biển quảng cáo của cô người mẫu A đã chuyển thành của cô B, lại có thêm những tòa nhà cao tầng chen chúc nhau nhô lên. Giống như cuộc đời vậy, nếu bạn không nỗ lực từng ngày, thì chỉ cần một ngày thôi, thế giới đã bỏ lại bạn phía sau lưng rồi.

Trời nắng nhẹ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào phòng, tôi cựa mình dậy. Hôm nay tôi có hẹn với Duyên, cô bạn thân năm cấp ba của mình đi mua sắm. Đang đi vào cửa hàng nước hoa, Duyên bỗng kéo tay tôi, chỉ về một phía. Tôi đưa mắt nhìn theo, tôi thấy Lâm, mối tình đầu của tôi. Bên cạnh anh là một cô bé tóc xoăn, mắt to tròn đáng yêu. Trái tim tôi lệch đi một nhịp, người tôi yêu anh có người yêu mới rồi. Hình như anh cũng nhìn thấy tôi, anh nhìn hai giây, rồi đưa tầm mắt nhìn xuống cô gái đi bên cạnh anh. Tôi vội vàng kéo Duyên đi.

Đi ra khỏi trung tâm mua sắm, Duyên hỏi tôi:

"Mày có làm sai điều gì đâu? Tại sao phải trốn tránh anh ta?" 

Tôi lắc đầu:

"Chuyện tình cảm phức tạp này mày không cần suy nghĩ đâu".

tho1_(1)

Hai năm trước, là năm tôi 22 tuổi, tôi bỏ rơi anh để theo đuổi ước mơ. Tôi nói với anh rằng “Em yêu tiền”. Đối với tôi, tiền là một thứ gì đó quý giá lắm. Từ nhỏ tôi phải sống trong cảnh cơ cực, bố mẹ ngày đêm tần tảo cũng chẳng đủ miếng ăn. Tôi học được rằng “tiền” đáng quý bao nhiêu. 

Lúc nói lời chia tay, anh nói rằng tôi là người thực dụng, tôi không tin anh, tôi không đáng được yêu thương. Rồi anh quay lưng đi, bỏ mặc tôi giữa dòng người tấp nập. Giờ đây, khi trở lại nơi này, tôi đã đạt được ước mơ, nhưng hình như tôi đã đánh mất anh rồi.

Tôi cùng Duyên bắt taxi trở về nhà, tôi thấy Lâm chạy đến chặn cánh cửa lại. Lâm vừa thở hồng hộc vừa nói 

“Anh muốn nói chuyện”.

Tôi hơi bất ngờ, quay lại bảo Duyên chờ tôi một chút, rồi xuống xe đi cùng anh.

Bóng dáng anh cao gầy đi phía trước, như che chắn cả thế giới cho tôi. Cứ ngỡ rằng chỉ cần khiến bản thân bận bịu hơn một chút thì sẽ quên được anh. Ngỡ rằng tổn thương đủ nhiều sẽ không còn yêu anh nữa. Nhưng ngay giây phút anh xuất hiện trước mặt tôi, trái tim ngốc nghếch này lại đập mạnh vì anh.

Anh dừng lại bất ngờ, làm tôi đâm sầm vào anh. Thấy anh im lặng nhìn tôi, tôi đành nghẹn ngào cất lời 

“Anh và cô ấy chắc hạnh phúc lắm nhỉ? À không cần anh trả lời, em biết mà”

Anh nói  “Em đừng lúc nào cũng tự cho mình là đúng”.

Tôi kìm nén sự đau lòng lại 

“Không phải, nhìn anh cùng cô ấy thật sự rất hợp đôi.”

Anh nhìn tôi đáp lời:

“Đó là em họ của anh.”

Ánh mắt tôi hiện lên sự vui mừng, tôi hỏi anh:

“Chúng ta còn cơ hội không anh?” 

“Em muốn làm tổn thương anh lần nữa sao?”

Anh nói tiếp:

“Em hiểu cảm giác đang yêu sâu đậm, rồi người kia bỏ đi, mình lại bơ vơ không? Ngày em lên máy bay, anh chỉ biết đứng nhìn nó dần lên cao rồi bị mây che khuất. Em ở nơi đó chắc sống tốt lắm, em đã đạt được ước mơ rồi. Còn anh như một thằng điên, ngày ngày ngắm nhìn những bức ảnh cũ của chúng mình, chỉ biết theo dõi em qua những trạng thái em cập nhật trên trang cá nhân. Đến lúc anh gần quên được em, em lại quay về, em nói cho em cơ hội, em xem anh là gì?” 

codon3

Anh quay mặt đi, tôi thấy anh rơi nước mắt.

Tôi nghẹn ngào nắm lấy tay anh, nói 

“Em sai rồi, em hứa sẽ không đi nữa, em ở đây với anh, em sẽ bù đắp lại tất cả cho anh”.

Anh ôm chặt lấy tôi. Anh nói anh nhớ tôi. Chúng tôi lại trở về bên nhau, dường như quãng thời gian xa cách không làm tình cảm của chúng tôi phai nhạt. Nó còn giúp chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, trân trọng nhau hơn. Đoạn tình cảm này, không biết ai yêu ai nhiều hơn, không biết ai nhớ ai nhiều hơn, chúng tôi chỉ cần biết rằng cuối cùng cả hai cũng quay về với nhau.

Tôi từng nghĩ rằng kiếp sau sẽ không thể gặp lại người ấy nên kiếp này tôi nỗ lực đem những điều tốt đẹp nhất dành cho người ấy. 

Dù bạn có đang yêu hay đang bị tổn thương bởi tình yêu, hy vọng bạn sẽ yêu hết mình. Nếu bạn thất bại một lần thì cũng đừng ngần ngại mở lòng lần hai và hãy yêu như chưa từng tổn thương bạn nhé. 

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Xem thêm: Hóa ra người thứ ba, yêu đến mấy vẫn là người đến sau

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Người ta nói, yêu đơn phương thì rất là ngu ngốc. Nhưng tôi lại cảm thấy, dám đơn phương một người đã là một điều vô cùng dũng cảm và đáng khích lệ. Vì ít nhất, đối phương còn biết bạn thích, bạn yêu người ta. Ít nhất bạn đã dũng cảm nói ra thứ cảm xúc chân thật nhất nơi tận đáy lòng.

Chờ nhau nhé

Chờ nhau nhé

Nếu duyên số đã đủ, Trời tự có an bài.

Thấu cảm

Thấu cảm

Đồng cảm có lẽ là dễ, nhưng để thấu cảm được, ta phải gãy chân thì mới hiểu được cảm giác của người từng gãy chân thế nào. Những sự nhức nhói mỗi khi gió chuyển mùa, có lẽ không một từ nào có thể diễn tả được.

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Người hiểu chuyện là ngươi mang chính những trải nghiệm, những mất mát đau thương họ từng nhận lấy ở quá khứ, bởi lẽ quá hiểu cho những nỗi đau ấy, họ sợ mang điều đấy đến những người xung quanh mình.

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

back to top