Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi chàng trai song ngư tớ mến (CXAN 165)

2013-08-24 11:05

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Na Ngố

Mình mất nhau bao giờ? Mà chắc gì mình đã có cậu để mà mất???

Sáng nay, khi những hạt mưa mùa hạ ghé qua cũng là lúc mình bước chân tới cổng trường. Cậu biết không, mình đã bằng ngang qua con đường tình yêu, con đường mà không ít lần mình tự nhủ sẽ không đặt chân lên một lần nào nữa, để mình sẽ không nhìn thấy những đôi lứa tay trong tay hạnh phúc trong khi mình lạc lõng bơ vơ lúc hình ảnh cậu ùa về.

Hôm nay thì khác, mình đã quên điều đó, là vì đây là con đường ngắn nhất dẫn đến thư viện để trú mưa và mình chỉ bước đi như một phản xạ như bao người, hay còn vì một duyên cớ nào nữa chăng?


Tình như treo đầu ngõ

Một sáng mùa xuân chim gọi gió

Tình đã vội vàng bay....




Là nhạc chuông riêng mình dành cho cậu, sao hôm nay, vào lúc này nó lại kêu nhỉ??? có lẽ nào... mình đứng sững lại, mặc cho những hạt mưa đang đua nhau rơi rớt. Nhưng cậu biết không, mình thực sự hụt hẫng, sao mình hoang tưởng vậy? Chỉ là tiếng chuông báo: "sinh nhật tiểu ngư" Phải rồi, hôm nay là sinh nhật cậu mà. (Phải chăng mình đang dần quên cậu và đâu tiên là quên sinh nhật cậu??? ). Không! Làm sao mình đã quên được chứ? Chỉ là trong giây phút ấy mình không đủ lý trí nhận ra rằng những gì thuộc về cậu, với mình nó đều gắn với bài hát này. Cũng như mỗi lần nhớ cậu mình cũng nghe vậy.

Ngồi trong thư viện, nhìn mưa rơi mà tim đau nhói, cảm xúc hỗn độn lại trào dâng sau khoảng thời gian cứ ngỡ đã quên. Trong vô thức, mình khẽ gọi tên cậu, nghe như khoé mắt cay cay. Cũng không rõ từ lúc nào mình đã cắm tai nghe và lẩm nhẩm theo lời bài hát.

.. mộng lòng tan vì ai?

để môi hồng nhạt phai!

Để tim buồn tê tái

Buồn hắt hiu đêm dài.

Tình đã cho nhiều cay đẵng

Biết người đi sao lòng vẫn đợi chờ?...




Chúng mình trở nên thân nhau từ bao giờ nhỉ? chắc là từ khi hai đứa thi trượt đại học rồi. Hồi ấy mình thực sự suy sụp. Là người vốn lạnh lùng, ít nói nên có́ nhiều tâm sự mà không biết chia sẻ với ai, cậu đã đến, như một người đồng cảnh, cậu đã giúp mình vượt qua. Sau đó, cả hai quyết định nộp nguyện vọng 2 học tiếp. Mình nhớ như in cái ngày cậu đỗ vào một trường ở Hà Nội. cậu đã khoe mình, lúc ấy mình thấy cậu chẳng khác gì đứa trẻ được cho kẹo. Và trong lúc vui nhất, cậu đã không quên mình. Mình đã nghĩ chúng mình sẽ là bạn và là những người bạn thân thực sự.

Trong những ngày tháng theo học trên Vĩnh Phúc cậu vẫn thường xuyên nói chuyện với mình, giúp mình vượt qua nỗi cô đơn của đứa con gái lần đầu sống xa gia đính bằng những câu chuyện cười ngắn hay đôi lời về cuộc sống sinh viên. cậu không chỉ giúp mình vượt qua mặc cảm mà còn giúp mình tự tin hơn với cái quyết định thi lại đại học. Bây giờ, khi hai đứa cùng chung một phố, mình mới nhận ra rằng có lẽ với bạn bè, ai cậu cũng quan tâm như vậy, không phải riêng gì mình.

Mình đã hoang tưởng và cũng vì thế mà mình đã bước qua giới hạn bạn thân. Mình xin lỗi vì lần này mình đã không hỏi ý kiến cậu và mình cũng đã biết là mình sai rồi, mình đã quá ngây thơ, ảo tưởng về những điều chẳng bao giờ đến. Và có lẽ quyết đinh im lặng của mình sẽ không sai. Mình sẽ mãi nhớ những kỉ niệm đẹp, và chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ hối hận vì đã tin và yêu cậu như vậy.


CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

óa ra, ngay từ ban đầu mình đã chỉ là một người thay thế. Nhưng nếu có thể quay ngược về quá khứ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu mình có phải mang danh phận người đến sau trong cuộc đời ai đó?

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy người không yêu mình mà chỉ yêu tiền của mình khổ lắm. Nhưng khi đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, được hàng tá những cô gái xinh đẹp theo đuổi, mấy ai nhận ra điều này.

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Có đôi lúc đau dài chi bằng đau ngắn. Dũng cảm cắt đứt đoạn tình cảm cũ, dũng cảm đối diện với vết thương lòng, cuối cùng tôi cũng đã nhận ra rằng, thì ra, phía sau vị đắng của đau khổ là dư âm của sự trưởng thành.

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Khi đắm say trong một mối tình, ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào sống được nếu không có người đó. Để rồi bỗng một ngày nhận ra, vắng anh bầu trời vẫn thật đẹp. Chẳng ai là không thể sống nổi chỉ vì mất đi một người.

Giá như anh đừng xuất hiện

Giá như anh đừng xuất hiện

5 năm hạnh phúc, 5 năm khổ đau cuối cùng cũng kết thúc bằng một tờ giấy mỏng. Chị quyết định ly hôn, sau 5 năm trời dày vò lẫn nhau, oán hận vì sự phản bội của người đàn ông, vì sự đắc ý của kẻ thứ 3, chua xót cho những dòng nước mắt của hai đứa con. Đến cuối cùng chị đã lựa chọn ly hôn, chỉ đơn giản vì chị cảm thấy mệt rồi, một mình chị không còn đủ sức để cố gắng nữa. Khi cầm trên tay tờ “Đơn Ly Hôn” chị vẫn lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng chị đã tự động viên mình “không sao, mình được giải thoát rồi!”

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Cái gì cũng có thời điểm, sớm không được, muộn cũng không được. Cho nên ta phải tùy duyên mà thuận theo dòng chảy cuộc đời.

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Ai cũng mong có một tình yêu bình yên dù ngoài kia cuộc đời nhiều sóng gió, nhưng một tình yêu sẽ đẹp hơn khi nó gắn chặt với trách nhiệm với cộng đồng, xã hội.

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ngọn đồi bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ xíu cuối đường chân trời môi ngân nga một giai điệu mà mình yêu thích: “Chẳng phải không, chỉ là chưa thôi! Ở đâu đó chắc chắn có người đang đợi bạn!”

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, đi qua những ngày mưa, ta lại yêu thêm những ngày nắng. Sao chúng ta phải chọn nỗi buồn khi mình hoàn toàn có thể sống khác đi?

Duyên duyên số số

Duyên duyên số số

Nếu tình yêu lận đận, xin đừng đổ lỗi cho duyên phận, hãy đổ lỗi cho quyết định của mình ngày hôm đó. Đừng bao giờ đem cách yêu của mình áp đặt lên đối phương và nghĩ họ cũng yêu lại mình theo cách tương tự. Nếu như ở đời cái gì cũng cần phải học thì yêu là thứ bạn chắc chắn cần phải học rất nhiều.

back to top