Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều ước dưới nắp chai

2013-08-21 14:59

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Căng tin của trường có một loại nước ngọt có ga đặc biệt. Học sinh trong trường đồn rằng :" Nếu ai mua được chai nước ngọt, nắp chai có miệng đệm cao su bên dưới màu hồng người đó sẽ có một điều ước trở thành hiện thực".

Thật kỳ diệu, lúc này tôi đang sở hữu miếng đệm cao su màu hồng may mắn ấy. Tôi đặt nó trong lòng bàn tay, không tin vào mắt mình.

"Em gặp may đấy!!! Số nắp chai có miệng đệm màu hồng rất ít. Trong hàng vạn chai may ra mới có một chai".-Một giọng nói vui vẻ kéo tôi về thực tại. Tôi ngẩng lên, anh chàng giao hàng mặc đồng phục đang cười toe nhìn tôi.

Tôi tròn xoe mắt, giọng hồi hộp:

-Hóa ra là thật hả anh? Em tưởng chỉ là lời đồn thế thôi...

-Thật chứ, tỉ lệ cực hiếm đấy. Anh ta lại ngoác cái cười đến tận mang tai:"Cho nên, đúng thực cô bé là một người may mắn..."



Tôi cúi đầu, ngắm ngía cái đệm nắp chai hồi lâu. Thế nào là một tỉ lệ cực hiếm nhỉ? Liệu việc có một người bạn cùng họ, cùng ngày sinh tháng đẻ, lại học cùng lớp, cùng chơi thân từ hồi mẫu giáo lên, mỗi tội là con trai, có được coi là tỷ lệ cực hiếm không nhỉ? Mà cậu bạn đó lại thích đúng đứa bạn gái thân nhất của mình. Như thế có được coi là cực hiếm không?

- Tao vẫn thấy kỳ quặc, chả hiểu sao ngày nào mày cũng mua loại nước ngọt này. Một tiếng nói lanh lảnh cắt ngang những suy tư vớ vẩn của tôi, kèm theo một bàn tay đập nhẹ vào vai từ phía sau.

- Mỗi ngày đều mua một chai. Cứ tưởng mày mê muội loại nước ngọt đầy nguy cơ tăng cân ấy. Hóa ra là đang nhắm vào báu vật truyền thuyết hử?

- Cái gì mà báu vật truyền thuyết. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Cái Linh đang đứng đằng sau lưng. Nếu tôi quay lại, nó sẽ đễ dàng phát hiện ra hai cái tai đỏ dừ của tôi :" ai chả biết đấy là chiêu tiếp thị của nhà sản xuất".

Linh nhảy xổ ra trước mặt tôi, giongh hí ha hí hoét:

- Biết đâu đấy, mà sắp đến sinh nhật mày rồi còn gì. Vớ được cái này, có khi là dấu hiệu của ông trời sắp cho điều ước của mày trở thành hiện thực thì sao?

Tôi đã lấy lại vẻ bình thản:

- Ôi dào...

- Này, hôm qua tan học, tao và Long đã đi mua quà sinh nhật cho mày rùi đấy!...

Thảo nào, hôm qua, Lúc trống trường vừa vang lên, chưa kịp thu dọn sách vở, ngoảnh đi ngoảnh lại đã không thấy bóng dáng 2 đứa đâu. Cái Linh chả thèm nghe tôi ừ hử, vẫn liến thoắng rộn ràng:

- Quà sinh nhật lần này cực, cực kool nhá, đảm bảo mày...

- Thôi nhá, lại sắp sửa tiết lộ hết bí mật rùi...Một giọng con trai vô cùng thân thuộc xen vào.

Tôi ngoảnh lại đằng sau. Long đang ôm quả bóng rổ đi lại phía 2 chúng tôi. Khuôn mặt còn đỏ phừng phừng sau trận bóng tưng bừng giờ ra chơi. Không cần nhìn, tôi cũng biết cái răng khểnh siêu dễ thương của cậu ấy lại đang hé ra tinh nghịch kể cả khi úp mặt vào một cái gối to đùng ở nhà, tôi vẫn có thể mường tượng rõ từng nét mặt trên khuôn mặt cậu ấy.



Long là bạn thân nhất với tôi từ những ngày lớp 1, khi cô giáo xếp hai đứa ngồi cạnh nhau ngay bàn đầu. Và mới nhất, cách đây 3 hôm, cậu ấy đã tiết lộ với tôi một bí mật. LONG THÍCH LINH.

Việc này không có gì ngạc nhiên. Linh là một cô bạn xinh xắn và dễ thương. Nó là đứa đầu tiên bắt chuyện với tôi những ngày đầu lớ ngớ vào cấp ba, là đứa kỳ cạch đạp xe chở tôi về trong khi tôi luống cuống lấy tay níu chặt đường chỉ vì bục bên sườn áo dài, là đứa hì hụi giữa trưa nắng chạy đi mua thuốc cảm mang đến nhà cho tôi... Linh chính là đứa bạn thân duy nhất mà tôi có thể cộp mác tự hào rằng:" MỘT TÔI KHÁC TRÊN ĐỜI ".

Thế mà... trong một tích tắc, khi khuôn mặt của Long vẫn còn đang đỏ nhừ vì bí mật vừa tiết lộ, Tôi cảm thấy chới với như muốn ngã. Sao không phải là ai khác, mà lại chính là Linh???

Tác giả :  Diệu Phúc

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun


Click nghe truyện teen Cảm động nhất : Sài Gòn nắng, và nhớ lắm

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top