Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày khai trường trong mơ ( Phần 1 )

2013-08-20 14:13

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Quân nắm tay em len lỏi vào giữa đám đông đang đứng lố nhố trên bãi biển.Toàn những người quen trong làng chài.Tất cả đều ngóng nhìn ra ngoài khơi tít xa. Từ nơi ấy ,các con sóng theo nhau hăm hở vào bờ.Sóng sủi bọt trắng đầy mặt biển. Bầu trời vẫn nhờ nhờ một màu buồn bã. Không ai nói với ai câu nào,trừ một vài tiếng khóc dỗi của mấy đứa bé còn bú mẹ.

- Anh Hai, chưa có ghe về. Em đói bụng.

Thằng Quân nhìn em, giọng nó run rẩy, đắng ngắt:

- Ừ , đợi tí chút.Có khi ba về …

Trời sẫm tối dần.Gió nổi mạnh. Biển đen hơn như có một màn mây xám trải trên mặt nước che lấp cả những đợt sóng. Mọi người lặng lẽ ra về.Chỉ còn hai ông lão,tóc bạc trắng đang loay hoay nhóm lửa.

- Về đi.

Một ông lão nói với Quân như ra lệnh.Quân dắt tay em,vừa đi vừa ngoái nhìn. Một nấm khói cuồn cuộn bay lẩn khuất với ánh lửa nhảy múa. Trái tim Quân thắt lại.



Căn nhà nhỏ của hai anh em ở tận cuối xóm chài.Mọi ngày,nơi đây chẳng thiếu tiếng cười. Nhưng hôm nay,nhà nhà đều lặng lẽ. Những đoàn thuyền đánh cá ra khơi,quá ngày hạn định mà vẫn chưa về bến.Tin báo bão đưa về cùng với vài con thuyền lẻ tẻ,xơ xác ,ngơ ngẩn tiến vào bãi vắng. Đó là những gia đình may mắn.

Quân cũng giống như mọi người,chờ đợi trong tuyệt vọng. Có điều hai anh em Quân chỉ là hai đứa trẻ. Quân 14 và bé Ba mới tròn 5 tuổi. Mất mẹ, chỉ còn cha.Quân thay cả cha lẫn mẹ chăm nom em vào những đợt đi biển dài ngày của cha mình. Giờ đây, sự hoang mang, lo lắng ,tuyệt vọng như một gánh nặng mới mẽ oằn lên vai Quân mà chẳng biết chia sớt cùng ai. Bé Ba còn bé ,quá ngây thơ và cũng quá quen với sự vắng mặt của hai người cha lẫn mẹ. Cạnh nó chỉ có Quân,và nếu có Quân bên cạnh,thế là đủ.Vì vậy con bé vẫn líu lo,vui vẻ nói,kể luôn mồm.

- Anh Hai à , ba nói hết hè nầy ba cho em đi học,

- Ừa …

- Học ở trường đàng hoàng …

- Ừa …

- Chỗ con Dĩnh, thằng Sún , thằng Bí học đó anh Hai.

- Ừa …

- Em sẽ học chữ anh Hai hén? mà mới đầu cô dạy mình chữ gì hở anh Hai?

- Ừa …



Bé Ba ngừng nói trố mắt nhìn anh:

- Ủa , anh Hai , sao anh ừa hoài vậy?

- Ừa …

Bởi Quân vừa nấu cơm vừa trả lời em mà đầu suy nghĩ đến chuyện khác. Không lẽ bất hạnh lại đến với hai anh em Quân? Quân chẳng mong, chẳng cầu như vậy. Phải cố gắng nghĩ đến điều vui. Ngày mai, có thể ghe lại về, hai anh em Quân sẽ tha hồ lục lọi tìm trong đống lưới rối những con cá nhỏ,dồn đống,rồi đem bán cho bà Dĩ cháo trắng. Mấy đồng bạc nhỏ bé ít nhiều cũng đổi được nắm kẹo hoặc mấy cái bánh qui ngọt lịm cho bé Ba.

Tác giả: Kim Hài

Được thể hiện qua giọng đọc: Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù, Hằng Nga


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top