Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường, phần 20

2013-08-19 14:17

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Lãnh địa của Ngài John Marchman, Bá tước Canford, là một lãnh địa rộng mênh mông, còn nguyên sơ, nhấp nhô không bằng phẳng làm Elizabeth quên mất mục đích mà nàng đến đây khi nàng nhìn ra ngoài ra ngoài cửa sổ, một phong cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.

Một ngôi nhà rộng lớn nhất mà Elizabeth từng thấy – một ngôi nhà trải dài theo kiến trúc thời Tudor – nhưng phong cảnh xung quanh mới thực sự thu hút nàng. Những hàng liễu rũ soi bóng dọc theo bờ suối bao phủ lấy một công viên tuyệt đẹp đằng trước ngôi nhà và công viên ngập tràn hoa tử đinh hương đang hồi nở rộ, tím ngắt một vùng, mọc một cách tự nhiên bên cạnh những cây liễu rũ, ngoài còn có những cây huệ tây màu xanh hoang dã.


Trước khi xe ngựa của họ dừng lại trước thềm nhà, thì cửa trước bật mạnh ra và một người đàn ông cao lớn, chắc nịch nhảy những bước dài xuống thềm.

“Có vẻ việc chào đón sự xuất hiện của chúng ta ở đây nhiệt tình hơn là những gì mà chúng ta nhận được ở lần trước,” Elizabeth nói với một giọng nói cương quyết rồi nàng lắc mạnh với vẻ lo lắng khi nàng tháo găng tay ra, cố gắng dũng cảm đối mặt với cuộc gặp mặt này và chống lại trở ngại tiếp theo trên con đường tiến tới hạnh phúc và độc lập của nàng.



Cửa xe của họ chỉ vừa mở đủ cho một người, thì một gương mặt đàn ông ló vào. “Qúy cô Elizabeth” Ngài Marchman ồn ào kêu lên, gương mặt anh ta xúc động đỏ ửng như người say rượu. Elizabeth chưa sẵn sàng. “Thật là quá ngạc nhiên,” và rồi, thay vì chết lặng vì câu nhận xét hơi khiếm nhã của mình, anh ta lắc đầu và vội vàng nói “Rất vui vì điều đó. Chỉ là tôi hơi ngạc nhiên vì cô đã đến đây sớm.”

Elizabeth kiên quyết kiềm chế sự trào dâng lòng trắc ẩn đối với sự ngượng ngịu rõ ràng của anh ta, cùng với suy nghĩ rằng anh ta có vẻ hơi đáng yêu, “Tôi hy vọng chúng tôi không làm phiền anh quá nhiều,” nàng nói.

“Không nhiều đâu.” anh ta đính chính, liếc nhìn đôi mắt sâu thẳm của nàng và cảm thấy bản thân mình chìm ngập trong đó, “không một chút nào.”

Elizabeth mỉm cười và giới thiệu “Dì tôi Berta,” rồi cho phép ông chủ nhà đang dào dạt tình cảm hộ tống họ vào nhà. Bên cạnh nàng Berta thì thần với vẻ hài lòng, “tôi nghĩ anh ta còn hồi hộp hơn cả tôi.”

Bên trong ngôi nhà có vẻ xám xịt và khá ảm đạm so với ánh sáng mặt trời rực rỡ và phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài. Ông chủ nhà của họ đưa họ vào một phòng khách – trang bị đầy những đồ nội thất bằng ra thuộc màu nâu sẫm, Ngài Marchman, người quan sát nàng rất chăm chú và đầy vẻ hy vọng. Cố gắng thanh minh vì sự không cân xứng trong trang bị nội thất của anh ta, anh ta vội vàng nói, “ngôi nhà này cần bàn tay của phụ nữ.”

Đưa họ ra ngoài đại sảnh Ngài Marchman quay lại nhìn Berta và Elizabeth “các vị có muốn giải trí không hay là đi thẳng đến phòng ngủ?”.

Elizabeth muốn nghỉ ngơi và nàng đặc biệt muốn càng ít tiếp xúc với anh ta càng tốt nếu có thể. “Cho phép chúng tôi nghỉ ngơi nếu anh vui lòng.”

“Trong trường hợp này.” anh ta nói chỉ tay về phía cầu thang. “chúng ta đi thôi”

Sau một giấc ngủ dài, Elizabeth miễn cưỡng mở mắt và lật mình trở người. ánh sáng tràn ngập căn phòng và nụ cười nhẹ nở trên môi nàng khi nàng nhớ đến buổi tối hôm qua. Ngài Marchman vụng về nhưng hăm hở và đáng yêu khi nói rằng anh ta đã rất chờ đợi chuyến viếng thăm của họ.

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc:
Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật: Nhím Xù


Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

back to top