Giữa những ngày giãn cách, tôi thèm về nhà...
2021-10-16 01:25
Tác giả:
Nhân Gian Lưu Tình
blogradio.vn - Sau lần này, chúng ta nhận ra nhiều điều. Nhân lúc còn có thể gọi điện nghe tiếng người thân, hãy nghe họ nhiều hơn. Nhân lúc còn có thể ngắm nhìn thế gian, hãy chọn đi nhiều hơn. Nhân lúc sức khỏe còn tốt, hãy chú ý bảo vệ hơn. Nhân lúc còn có thể về nhà, hãy về nhà thường xuyên hơn.
***
Đầu năm nay, Hải Dương là thành phố đầu tiên ốm, các bạn bè lân cận cũng dần có biểu hiện. Sống giữa lòng thủ đô, tôi bắt đầu thấy nôn nao. Sau đó, nghe tin thành phố mang tên Bác cũng đổ bệnh. Hà Nội trụ vững được đến giữa năm, đành ngậm ngùi ra thông báo giãn cách. Nỗi tự trấn an ngày nào không đủ mạnh mẽ, tôi bắt đầu thấy lo sợ, lo cho Hà Nội. Rồi cả nước ít nhiều gần như đều bị ảnh hưởng, thắt chặt chuyện đi lại.

Để bảo vệ lẫn nhau, tôi nghiêm chỉnh thực hiện chỉ thị giãn cách. Giữa những ngày nằm lì trong nhà, hết nấu ăn sẽ tranh thủ làm vài điều mình thích mà ngày trước bận rộn với công việc, khất khứa hết lần này đến lần khác. Giữa những đêm nằm lì trên giường, tôi nghe những tin tức người dân đổ xô ra đường muốn trở về quê. Chuyện ai đúng ai sai, đều không thể nói đôi ba lí lẽ là định đoạt được, vì chúng ta không phải họ nên đâu thể biết họ đang phải gồng gánh những gì trước khi đi đến bước đường đó. Giữa lí lẽ của người trong cuộc và người ngoài cuộc, bạn ở trong tình thế nào thì sẽ đứng về phía người ấy.
Chỉ là, trong những lúc ngắm nhìn mảng trời khi xanh trong khi xám xịt qua ô cửa sổ nhỏ từ căn phòng mình, tôi thấy đường về nhà của mình cũng trở nên xa vời vợi. Tôi thèm về nhà, thèm đi chuyến xe dài mất cả nửa ngày ấy, thèm ngắm nhìn phong cảnh cũ rích, thèm được chạy long nhong ngoài đường khói bụi, thèm được nhìn thấy những con người cũ kĩ, tôi cứ như thế mà thèm…
Đôi khi tôi còn tự nhủ, ngày được về nhà, đêm hôm ấy tôi sẵn sàng thức trắng. Chúng ta thức để bươn chải với cuộc đời thì nhiều chứ để đợi một điều tốt lành như thế có mấy khi. Trên chuyến xe về nhà, tôi sẽ trân trọng từng phân đường, khung cảnh hôm nay sẽ khác ngày hôm qua, làm gì có chuyện cảnh vật mãi không thay đổi. Trong lúc được chạy long nhong ngoài đường, tôi sẽ chạy chậm lại, để ý những phân cảnh ý nghĩa nhưng là trong đời thực, bản thân vô tình vì gánh nặng cơm áo gạo tiền mà cứ thế bỏ lỡ. Khi được tận mắt đứng trước những con người cũ kĩ, tôi sẽ đến ôm họ một lần, hít hà cái mùi đặc trưng, mỗi lần được ngửi lòng tự khắc thấy an toàn và yên bình đến lạ…
Bất giác tôi nghĩ đến những người ùa ra ngoài đường bất chấp lệnh giãn cách, có lẽ họ sợ mình không kịp về nhà lần cuối, không kịp nhìn lí do mà mình đến nơi đất khách quê người. Họ biết mình sai rõ ràng nhưng nỗi sợ ấy cứ ngày một lớn dần khi tin tức về số người nhiễm cứ ngày một tăng cao, số người ra đi mãi mãi cũng ngày một nhiều. Lỡ dở họ cũng không chống chịu nổi nữa thì làm sao.
Tôi xem thấy đường Sài Gòn những ngày này chứng kiến sự im lặng, chỉ ồn ào khi xe cứu thương chạy qua, mang theo nỗi sợ chuyến xe ấy sẽ mang người thân yêu một đi không trở lại. Một thành phố đã từng không ngủ dù khi đêm về, nay mệt mỏi nằm ngủ li bì cả tháng nay rồi...
.jpg)
Chúng ta hình như chính là như vậy. Khi bản thân còn có thể dễ dàng đi đi về về ở cái chốn ấy, lại một mực trốn tránh tự nhủ chỉ về lại lúc bản thân công thành danh toại. Sau lần này, chúng ta nhận ra nhiều điều. Nhân lúc còn có thể gọi điện nghe tiếng người thân, hãy nghe họ nhiều hơn. Nhân lúc còn có thể ngắm nhìn thế gian, hãy chọn đi nhiều hơn. Nhân lúc sức khỏe còn tốt, hãy chú ý bảo vệ hơn. Nhân lúc còn có thể về nhà, hãy về nhà thường xuyên hơn.
Bạn đợi mình mệt rã rời, sức cùng lực kiệt mới chọn buông xuôi muốn về nhà, sợ rằng lúc đó, bạn còn không đủ sức lết về nữa.
Bạn đợi người ta chủ động, nhất quyết không gọi lại, sợ rằng lúc đó, họ cũng không còn muốn gọi cho bạn nữa.
Bạn đợi một thời điểm tốt mới dám nói lời yêu thương, sợ rằng lúc đó, thời điểm đã đến bao lần, cuối cùng bạn vẫn là ngại ngùng mà bỏ lỡ.
Bạn đợi mình thành công mới muốn về nhà, vỗ ngực tự hào, sợ rằng lúc đó, người bạn muốn gặp nhất đã không còn nữa.
Thời gian cùng sự vật, trong hơi thở của con người dần dần đi đến một hình thái khác, vĩnh viễn không duy trì trạng thái ban đầu để đợi bạn lâu đến thế. Chẳng phải bạn thừa biết định lý đồng tiền hôm nay khác với đồng tiền ngày hôm qua hay sao. Nhân lúc đây chưa là lần cuối, hãy kịp thời ngoảnh đầu sửa chữa.
“Đến bao giờ mới được về nhà nhỉ. Tao thèm quá” - Tôi ủ ê với đứa bạn qua zalo.
“Ngày mai…” - nó lạc quan đáp rồi tắt máy. Trước đó, tôi nghe thấy tiếng sụt sùi. Nó cũng đang mắc kẹt giữa lòng thành phố nơi phương Nam... một mình.
© Nhân Gian Lưu Tình - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.













