Gió của yêu thương
2022-06-10 01:30
Tác giả:
Vũ Thị Như Quỳnh
blogradio.vn - Gió lại nổi lên rồi, có lẽ giờ đây con bé đó đang cảm nhận tình yêu thương ở một nơi nào đó mà nơi này con bé không cảm nhận được. Hẹn gặp lại nhóc vào một ngày nào đó không xa nhé. Tạm biệt em.
***
Con bé hàng xóm mất rồi. Lạ thật đấy rõ ràng không hề thân thiết với nhau nhưng khi nghe được tin dữ này nước mắt ở khóe mi tôi không hiểu sao cứ tự dưng chảy dài xuống. Có lẽ là xót thương cho số phận của con bé nhưng cũng có lẽ là vui mừng vì nó không phải chịu những tổn thương về mặt thể xác và tinh thần trong thời gian như quá khứ.
Ngày chôn cất nhỏ đó xong, tôi về nhà với tâm trạng mệt mỏi, toàn thân ê ẩm tiến vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong mơ tôi thấy mình đang ngồi giữa làn cả xanh mát trong đình làng, con bé ngồi cạnh bên vừa nói vừa cười kể lại những câu chuyện cũ. Tôi không tiếp lời cho đến khi không nghe được lời nó nữa mà thay vào đó là tiếng khóc. Con bé nắm chặt lấy tay tôi khóc nấc nghẹn ngào nói với tôi.
“Em thấy mệt quá, đau quá em cứ nghĩ mình được giải thoát rồi nhưng vẫn thấy bất lực em không biết phải làm sao. Chị giúp em với."
“Em có tâm nguyện nào chưa hoàn thành sao?". Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng nó.
“Em không biết chỉ là em thấy trong lòng rất khó chịu rất đau, em muốn đến nơi có toàn niềm vui mà vẫn chưa tìm thấy được chị tìm giúp em với."
Chưa kịp đáp lại con bé, tôi đã giật mình tỉnh dậy. Màn đêm tăm tối hòa quyện với tiếng gió xào xạc lác đác vài giọt mưa tựa như tâm trạng u buồn nghẹn khuất của nhỏ đó. Tôi không ngủ được cầm điện thoại đi ra ban công ngồi hóng gió để bản thân bình tĩnh lại. Mở điện thoại nên là lúc 4 giờ 21 sáng nhưng thứ làm tôi chú ý không phải là thời gian mà là hình ảnh chụp cảnh đêm tại sân bay nội bài Hà Nội với dòng người chen chúc tấp nập. Tôi cứ ngồi nhìn bức ảnh đó một lúc lâu, lâu đến mức khi ánh bình minh yếu ớt chiếu thẳng vào điện thoại tôi, tôi mới bừng tỉnh đứng dậy sửa soạn đồ đi học.
Trưa về, ăn qua loa vài miếng cơm tôi lên giường bấm điện thoại. Hình ảnh, tiêu đề sân bay ấy dường như vẫn không biến mất mà hiện lên đầu trang báo tôi đang đọc. Vô thức tôi lại bấm vào ngắm bức ảnh mà trầm ngâm suy nghĩ. Có lẽ dù không thân thiết nhưng đã chơi với nhỏ đó được 5 năm tôi cũng phần nào hiểu được tính cách của nó. Ước mơ của nó là muốn làm tiếp viên hàng không nhưng gia đình ngăn cản mà bắt nó học kinh doanh.
Dăm ba ngày tôi lại thấy nó cãi nhau với gia đình và mỗi lúc cãi nhau tôi thường ra trước đình làng ngồi xuống bãi cỏ nhìn xa xăm đợi nó đến với vài vết thương trên mặt để giãi bày tâm sự. Nó đã thành thói quen của hai đứa và dường như dù không nói lời nào nhưng chỉ cần ngồi đây nửa tiếng lắng nghe âm thanh của tự nhiên nó tự bình phục lại rồi vui cười kể cho tôi những điều thú vị về ước mơ mà nó chọn.
Nhìn lại bức ảnh trong điện thoại mà tôi quyết tâm giúp nó thực hiện tâm nguyện cuối cùng. Tôi hẹn trước một chiếc taxi trong làng vào tối hôm thứ bảy lúc 9 giờ 30 khi cả nhà tôi ngủ hết tôi sẽ xách balo tay cầm chiếc máy ảnh con bé tặng tôi vào sinh nhật năm ngoái để tìm kiếm những điều nuối tiếc mà con bé đã bỏ lỡ.
Ngồi trên xe, tôi miên man trong lòng và cũng có chút sợ hãi. Tôi mới có 17 tuổi lần đầu tiên tôi trốn nhà đi đến một nơi xa như vậy mà không có sự bảo hộ của người lớn, cũng có chút hối hận vì hành động nông nổi của mình nhưng không thể nào dừng bước. Có điều gì đó thôi thúc tôi tiếp tục đi và cứ như vậy tôi ngồi trên xe với thái độ thấp thỏm không yên trong vài phút đầu nhưng cũng dần bình thản.
Tôi dựa lưng vào xe mà nghĩ về con bé, nghĩ về những hành động lời nói trước đây của nó mà thấy rằng bản thân mình vô tâm bao nhiêu. Chắc hẳn nó đã mắc bệnh trầm cảm, vừa áp lực thi lên lớp 10 vừa cố gắng bảo vệ ước mơ của mình mà toàn thân xù lông nên như một con nhím không chịu tiếp nhận ý tốt của gia đình, thầy cô.
Nó nói rằng bao năm qua nó chịu sự sắp đặt của bố mẹ quá nhiều rồi nên bây giờ nó muốn sống theo ý mình một lần, nó rất hâm mộ tôi vì tôi có bố mẹ dễ tính không những vậy mỗi khi bên cạnh tôi nó cảm nhận được tâm hồn của nó như được chữa lành dù tôi không làm gì cả chỉ cần nhỏ ngồi cạnh cũng thấy bình yên.
Con bé thường hay nói đùa rằng tôi tựa như một làn gió, một làn gió thu ấm áp, một làn gió êm dịu khiến nó chỉ muốn đuổi theo ghì chặt vào lồng ngực để chữa lành vết thương nhưng chẳng bao giờ nó giữ chặt được bởi vì chưa bao giờ nó nhìn thấu được nội tâm của tôi mà chỉ nhìn qua loa được bề ngoài. Đối với tôi nó chỉ như một người bạn chìm trong vô ngàn người bạn chỉ vì tôi với nó gần nhà nên nó tiếp xúc với tôi nhiều và còn nhỏ tuổi nên tôi quan tâm nó nhiều hơn một chút.
Tôi biết nó yêu sớm nhưng không khuyên nó chia tay chú tâm vào học tập như bao người khác mà chỉ nhắc nó rằng hãy phân chia thời gian hợp lý đừng quá lún sâu vào tình cảm mà từ bỏ ước mơ bản thân đang phấn đấu.
Tôi biết nó đã khóc rất nhiều nhưng không biết cách an ủi nên tôi chỉ biết ôm nó vào lòng xoa nhẹ đôi vai mềm yếu của con bé thỉnh thoảng tặng nó vài cái kẹo để điều chỉnh tâm trạng. Nhiều lần tôi quan tâm nó bằng hành động không phải bằng lời nói vì tôi cho rằng lời nói chỉ để nghe êm tai chứ chẳng có tác dụng bằng hành động chân thực.
Tôi không thân thiết với nó quá nhiều vì tôi thích sống cô lập làm gì cũng thích một mình và không muốn bất cứ ai vào được thế giới nội tâm chính mình. Tôi chỉ biểu hiện mặt tích cực của mình ra ngoài che chắn thêm một lớp sương mù để mọi người xung quanh khó cảm nhận được tính cách tâm trạng điều đó cũng như một lớp bảo vệ của riêng tôi cũng vì thế mà đôi lúc con bé thường hay lẩm bẩm rằng tiếp xúc nhiều năm vậy mà vẫn chưa biết được đâu mới là con người thật của tôi.
Buồn bực thật, lâu vậy rồi mà chẳng có ai nói cho tôi biết vì sao con bé qua đời. Dường như bố mẹ con bé cố ý giấu diếm nên mọi người chẳng biết tại sao mà cũng chẳng ai đi hỏi vì sợ chạm vào nỗi đau của họ. Không suy nghĩ viển vông nữa, tôi nhắm mắt ngủ một hơi để chốc lát lấy sức mà làm việc.
Tôi thấy mình có một giấc ngủ khá dài, gần 12 giờ bác tài xế mới gọi tôi dậy và dặn dò tôi một số điều cần chú ý cũng như thời gian bác sẽ quay lại đón tôi vì lo cho an toán của tôi. Tôi vâng dạ cảm ơn rồi tiến thẳng vào trong nhà ga sân bay. Đi dạo một vòng ngắm nhìn cảnh vật quanh đây là lòng tôi thấy có chút háo hức và vui mừng.
Không kìm nén được, cầm máy ảnh trên tay tôi chụp vào cảnh vật đẹp quanh đây. Có mây sao trời, có dòng người chen chúc, có máy bay to chuẩn bị cất cánh thậm chí cả tiếp viên hàng không tôi cũng chụp lén được bóng lưng của họ. Ngơ ngẩn vui chơi được gần hai tiếng rưỡi, tôi nhận được điện thoại gọi đến của bác tài xế và ra về trong hạnh phúc. Thấy được tâm trạng thích thú của tôi bác tài xế hỏi han.
“Nhóc gan nhỉ, dám ra sân bay một mình mà không sợ gặp điều gì không may. Bác chỉ giúp con lần này thôi nhé, con còn đi học lần sau đừng hành động vậy nữa."
“Vậy ạ, con cảm ơn bác".
Tôi về nhà lúc gần 3 giờ sáng có chút kiệt sức trong người nên nhanh chóng vào nhà ngủ để ngày mai còn có việc phải làm. Sáng hôm sau tôi thức dậy lúc 7 giờ, cầm theo vài tấm ảnh hôm qua chụp được ra chợ mua bó hoa cúc và một túi kẹo lúc còn sống tôi hay tặng con nhỏ đó ăn ra thăm mộ của nó.
Đặt tấm ảnh và đồ tôi mua trên chiếc đĩa sứ để sẵn đó, cắm bó hoa, mùi nhang khói thơm lan tỏa xung quanh khiến cho dòng cảm xúc trong lòng tôi có cái gì đó day dứt mà đau thương. Tôi nhìn vào bức ảnh của con bé lúc nào không hay và thấy được nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt non nớt xinh đẹp của cô nhóc mà bùi ngùi:
“Chị chưa từng là gió, cũng đặc biệt chưa bao giờ là một làn gió ấm như trong kí ức của em. Dù không biết em mong muốn gì nhưng đây là tất cả những gì chị có thể làm được cho em. Chị xin lỗi."
Khi tôi vừa dứt lời thì có một cơn gió mát thổi qua người của tôi. Không biết có phải là cô nhóc đó hay không mà tôi thấy trong lòng rất bình yên cho tới khi về nhà. Tối hôm đó tôi ngủ rất sớm và cũng ngủ rất ngon, tôi lại mơ thấy con bé. Con bé nó không khóc như lần trước mà nó dẫn tôi đến sân bay đến những nơi mà tôi đã chụp ảnh cho con bé rồi ôm chầm lấy tôi nói cảm ơn. Tôi được con bé dẫn lên máy bay với vai trò là hành khách còn nhỏ đó là tiếp viên hàng không. Chuyến bay đó cứ bay mãi lơ lửng trên bầu trời cho tới khi con bé biến thành một làn khói mờ ảo tan biến trước mắt tôi mới tỉnh lại.
Thức giấc một ngày mới lại bắt đầu diễn ra, trái đất sẽ không vì một con người ra đi mà ngừng quay vậy nên hãy trân trọng những khoảnh khắc tươi sáng hàng ngày diễn ra trong cuộc sống của bạn nhé. Biết đâu sau này nó lại trở thành một kỉ niệm khiến mỗi khi bạn nhớ về thấy trân trọng hoặc đau thương.
Gió lại nổi lên rồi, có lẽ giờ đây con bé đó đang cảm nhận tình yêu thương ở một nơi nào đó mà nơi này con bé không cảm nhận được. Hẹn gặp lại nhóc vào một ngày nào đó không xa nhé. Tạm biệt em.
© Vũ Thị Như Quỳnh - blogradio.vn
Xem thêm: Người chợt đến rồi chợt đi nhẹ nhàng | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

















