Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

2020-09-23 09:45

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng. 

***

Anh chỉ là vị khách thoáng qua trên hành trình em đi tìm hạnh phúc (đừng quên tôi nhé)

Tình yêu là thứ cảm giác mà không một người nào có thể làm chủ được. Còn một khi làm chủ được thì đó không còn là tình yêu. Và với tôi  mọi cuộc gặp gỡ trong đời đều có lí do của nó. Có những cuộc gặp gỡ chỉ là thoáng qua nhưng cũng sẽ có những cuộc gặp gỡ sẽ trở thành một phần trong cuộc đời mỗi người.

Cũng như cuộc gặp gỡ của em và anh. Chẳng ai ngờ được chúng ta sẽ gặp nhau. Một cuộc gặp gỡ bất ngờ và đầy thú vị. Một người chưa từng biết nhau lại trở thành những người không thể quên. Nơi ta gặp nhau lần đầu cũng thú vị anh nhỉ. Một cuộc cá cược không đầu không cuối của hai con người xa lạ. Để rồi ta lại quen biết nhau. Cứ ngỡ lần đầu gặp nhau cũng là lần cuối. Vậy mà không biết điều gì đã cho em được gần anh hơn.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Anh đến với em vào những ngày con tim em trống rỗng. Khi mọi thứ xung quanh em như một vòng luẩn quẩn. Em mải mê với cuồng quay công việc, em chẳng còn biết mình cũng cần có người bầu bạn, có người tâm sự. Cũng lâu lắm rồi không có người lo lắng cho em, để em cứ tưởng mình mạnh mẽ, có thể đương đầu với mọi khó khăn mà không cần ai bên cạnh. 

Nhưng anh đến, sự ân cần của anh đã làm em phần nào bớt đi những gì mà em cố gắng gồng gánh. Và rồi con tim em yếu đuối trước sự chân thành của anh. Anh như tia nắng ban mai xua đi bóng tối trong em. Anh như cơn mưa tưới mát cho những tháng ngày cằn cỗi. Mọi suy nghĩ trong em dường như anh có thể hiểu. Và rồi chẳng biết tự lúc nào anh trở thành một phần trong cuộc sống của em.

Anh à, em thật sự vui khi anh ở bên. Anh luôn lắng nghe em, những câu chuyện không đầu, không cuối, những rắc rối em gặp phải. Anh luôn chia sẻ cùng em, chưa bao giờ anh cho em phiền phức. 

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Anh sẵn sàng cho em lời khuyên, cổ vũ em trong lúc em khó khăn. Em cảm thấy như mình đủ sức mạnh để vượt qua tất cả sóng gió trên cuộc đời này. Em trân trọng mọi thứ.

Và em vẫn thường nói cùng anh “Gặp nhau là duyên, đi cùng nhau hay không là nợ”.  Em với anh sẽ mãi ở lại chữ duyên.  Em sẽ không buồn khi một ngày nào đó anh không còn bên em. Em chỉ buồn khi ra đi mà để lại trong em quá nhiều kỉ niệm. Em sợ mãi em sẽ chẳng quên được anh. Sẽ thật đau đớn khi một người mà mình thương yêu sẽ không còn yêu thương mình như lúc đầu. Nhưng anh à, em sẽ đủ mạnh mẽ đủ vượt qua được tất cả, như những ngày anh chưa đến. Coi như duyên chúng ta chỉ đến vậy thôi anh nhỉ.

Có người từng nói, cuộc đời là một chuyến xe mà ở đó sẽ có người lên kẻ xuống. Như chuyến xe cuộc đời em, và ở đó anh là một vị khách đặc biệt. Rồi đến lúc anh cũng phải xuống xe. Còn em, em vẫn phải bước tiếp với cuộc hành trình của mình. Một hành trình mà ở đó chỉ còn lại riêng em với những kỉ niệm. 

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Anh có cuộc sống của riêng anh và em cũng vậy.  Từ lúc bắt đầu cả anh và em đều hiểu rõ sẽ chẳng thể cùng nhau trên suốt hành trình còn lại. Nhưng em không thể làm chủ được tình cảm của mình. Em đã mặc kệ tất cả được một lần sống thật với bản thân. Đôi lúc em thấy mình thật ích kỉ nhưng lỡ rồi thì biết phải làm sao anh nhỉ.

Em sẽ vẫn yêu như tình yêu thuở ban đầu. Với em dù là đến sau hay đến trước, dù mãi mãi hay chóng vánh, dù biết ngày mai mình chẳng thể cùng nhau nhưng em vẫn sẽ yêu. Và em đã yêu như vậy. Rồi sẽ đến một lúc nào đó nhìn về quá khứ đã qua, em tin mình sẽ mỉm cười vì đoạn đường đó có anh.

Có những tình yêu vội vàng như thế nhưng sẽ để lại trong mỗi chúng ta những kỉ niệm khó phai. Có những người ta chỉ gặp một đoạn đường ngắn nhưng sẽ lưu lại mãi trong tim.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Anh à, đừng buồn anh nhé. Dù mọi chuyện như thế nào, dù nhanh hay chậm, dù là thoáng qua hay mãi mãi, thì anh hãy tin rằng mọi thứ trên đời đều có sắp xếp của riêng của nó. 

Cảm ơn anh đã đến bên em, ở bên em trong những tháng ngày chông chênh nhất. 

Cảm ơn anh đã đến bên em, yêu thương em trong những ngày em chơi vơi nhất. Nhưng em phải bước tiếp hành trình của mình rồi, kể cả không có anh thì em cũng sẽ không khóc. Không phải vì em mạnh mẽ đâu. Vì em hiểu anh chỉ là một vị khách đặc biệt trong chuyến hành trình em gặp được hạnh phúc của mình. 

Sẽ có một người đến nắm tay em cùng cố gắng của (Khúc Thụy Du)

Em đã từng nghĩ rằng mình gặp đúng người rồi, tìm được người khiến mình rung động, khiến mình cảm thấy sau bao uất ức, khổ đau của 4 năm qua cuối cùng cũng được bù đắp vì sự xuất hiện của người đó. Người đó nói yêu em, nói thương em, nói sẽ lo cho em, nói về ngôi nhà và một đội bóng tí hon, nói rất nhiều,  rất nhiều và nói rằng sẽ không bao giờ rời bỏ em.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Em đã tin, đã yêu, đã hy vọng, đã mở lòng để đón nhận, đón nhận những nồng nhiệt buổi ban đầu, cũng đã tự lấy tay đặt lên lồng ngực tự xoa dịu những lúc người đó vô tâm, những lúc người đó đi cùng bạn gái cũ. Em đã tự ru mình bằng niềm tin - cả đời này em có thể yên tâm mà bước dưới ánh mặt trời.

Nhưng em đã nhầm, à mà không, là em đã sai. Sai ngay từ lúc ban đầu, sai vì từ bỏ biết bao người tốt để yêu một người không ra gì, sai vì không nhận ra được bản tính nhu nhược, sự lệ thuộc vào gia đình của người đó, sai vì đã bắt bản thân nhắm mắt quá lâu lao vào một cuộc tình được thêu dệt bằng những lời giả dối. 

Một thời gian dài người đó giam cầm em trong câm lặng, đến một ngày người đó nói câu chia tay và xin lỗi nhẹ bẫng còn em thì thở dài. Em không biết người đó cảm thấy nhẹ nhõm thoải mái đến mức nào nhưng em nghĩ người đó có thể biết được em đau khổ đến mức nào.

Ngày người đó nói “Anh hết tình cảm với em rồi”. Em đã phát rồ đến mức đọc hết các bài viết tâm lí “Tại sao một người hết thích một người”. Nhưng khi em đi tìm trả lời, người đó lại chỉ nói “Anh sẽ trở lại tìm em khi đủ khả năng”.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Em chưa từng chê bai người đó không đủ khả năng lo cho em hay không, nuôi em hay không vì em có thể tự nuôi mình được, em tin hai đứa cùng cố gắng thì không gì là không được. 

Em chưa từng chê bai hay rời bỏ khi người đó thất bại nhưng người đó lại lựa chọn cách rời bỏ em, lại chẳng phải vì thất bại. Sau đó lại nói rằng sẽ trở về tìm em khi đủ khả năng.

Em đã nở nụ cười trong chua chát. Tại sao em lại yêu phải một người như vậy? Tại sao tình yêu mà em đã nghĩ sẽ cùng đi với em đến cùng trời cuối đất lại thành như vậy? Tại sao mọi thứ lại chấm dứt một cách nhạt nhẽo và dễ dàng đến mức chóng vánh như vậy?

Em biết rằng em thực sự khó để tiếp tục những ngày vui tươi như lúc chưa hề gặp người đó. Nhưng ngoài việc khóc, ngoài việc bảo bản thân mình mạnh mẽ lên em cũng biết tuyệt đối không thể để bản thân mình gục ngã. 

Em mong là sau tất cả những giọt nắng sẽ hong khô nước mắt của mình. Và sẽ có một tình yêu không rời đi vì bất kì lí do ngốc nghếch nào như xưa nữa. Bởi khi đó em đã mạnh mẽ, tự tin để ở một người biết nắm tay em cố gắng.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Giọng đọc: Hà Diễm

Sản xuất: Thanh Lam

Thiết kế: Hương Giang

Mời xem thêm các chương trình:

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top