Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đối thoại (Người yêu hoàn mỹ, Phần 14)

2013-11-11 10:22

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Đại gia, nếu như anh bị người ta coi như là miếng thịt đặt trên thớt, liệu anh có sợ hay không chứ?

Thực ra thì, cô đúng là sợ anh thật. Mà cái loại cảm giác sợ hãi phát ra từ đáy lòng này, cẩn thận mà nghĩ, là vì một nguyên do không thể nói nên lời.



Lúc xác định đính hôn xong, hai người bọn họ từng hẹn hò mấy lần, đều vào lúc chạng vạng, anh gọi điện cho cô, rồi chọn địa điểm ăn tối, sau khi ăn xong anh sẽ đưa cô về nhà trọ nhỏ nơi Hướng Vãn đang sống, thái độ không xa không gần, anh chưa bao giờ từng hôn cô, ngay cả nắm tay cũng vô cùng ít, chẳng qua mỗi lần anh đưa cô về nhà trọ xong, Hướng Vãn đều nhìn qua cửa sổ thấy chiếc xe thể thao của anh đỗ lại trong đêm, cô cụp mắt xuống chống lại ánh nhìn của anh, lại chưa từng nhìn thấu được rốt cuộc nơi đáy mắt ấy đang nhìn về phía nào.

Vốn tưởng rằng đến gần anh hơn thì ít nhất cũng sẽ hiểu biết thêm về anh đôi chút, nhưng sự thật thì, cô càng tới gần anh, lại càng không thể hiểu được anh.

Người đàn ông này sạch sẽ, gầy gò, ánh mắt bình tĩnh mà ôn hòa, ẩn chứa tia nhìn sắc bén nơi đáy mắt, nụ cười trên môi vĩnh viễn là mười phần đúng mực, lặng yên không một tiếng động nào. Đôi khi cô đứng từ xa nhìn về phía anh, chỉ cảm thấy khí chất của anh không có bất kì nhiệt độ nào, lắng đọng như ngọc, song khi đến gần với anh hơn, lại có thể nhìn thấy vẻ mặt buông lỏng của con người này, đủ để khiến toàn thân rực nóng, sau đó bị dụ dỗ hoàn toàn.

Thấy anh nhìn mình, Hướng Vãn cảm thấy những lời muốn thốt ra như dính lại với nhau: “Không phải là sợ, chỉ là chưa quen thôi…Đại khái là do, thời gian quen biết anh còn quá ngắn…”

“Như vậy…”

Anh gật đầu, nhìn không ra một chút cảm xúc nào.

“Đưa tay phải đây cho anh.”

Cô nhu thuận đưa tay cho anh, để mặc anh đem tay áo của mình xắn cao lên, cẩn thận để lộ ra vết thương. Anh không nói gì, ngay cả chân mày cũng không hề nhăn lại, chẳng tỏ vẻ tức giận hay yêu thương, chỉ cầm cồn sát trùng chà lau tiêu độc, động tác thuần thục, lưu loát liền mạnh vô cùng.

Anh mở miệng nói chuyện phiếm cùng cô, ngữ khí rất thanh đạm.

“Em có bạn trai không?”

“…”

Hướng Vãn ngẩn người, có chút mờ mịt hỏi lại, thái độ cẩn thận từng li từng tí một: “Bạn trai hiện tại của em…Không phải là anh sao…?”

“Anh nói là chuyện trước khi gặp được anh.”

À, thì ra là như vậy…

Hướng Vãn lập tức lắc lắc đầu, “Không có.”

Đường Thần Duệ thay bông tẩm cồn sát trùng, lại cầm lọ đựng cồn lên, tùy ý hỏi tiếp:

“Vậy còn bạn bè bình thường thì sao?”

“…”

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top