Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô nàng lọ lem (Người yêu hoàn mỹ, Phần 13)

2013-11-10 10:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Thực sự không thể trách Đường Dịch có loại suy nghĩ cực đoan như thế được, bởi vì ngay cả Đường Kính trong giây đầu tiên thấy được Tịch Hướng Vãn cũng bị cái bộ dáng của cô đả kích cho đến mức trong đầu chỉ còn tồn tại duy nhất một suy nghĩ: “Không nghĩ tới trên đời này vẫn còn có người so với Tiểu Miêu càng nông dân hơn tồn tại…”


Ngay cả người tu dưỡng tốt như Đường Kính cũng phải không nhịn nổi mà nhỏ giọng thì thầm bên tai Hàn Thâm: “Ánh mắt Đường Thần Duệ từ lúc nào mà trở nên…đặc biệt như thế vậy?”

Hàn trợ lý xoa xoa tay, tỏ vẻ vui mừng nói: “Cậu ta rốt cuộc cũng hiểu được cách thưởng thức vẻ đẹp bên trong nội tâm chứ làm sao nữa!”

Đường Kính: “…”

Mà ở bên này, Tịch Hướng Vãn hiển nhiên không ngờ trước được ở đây có nhiều người chờ mình như vậy, cô cho rằng sẽ chỉ có một mình Đường Thần Duệ thôi nên cũng không chú ý đến vẻ ngoài của mình lắm, nghĩ rằng đã mộc mạc thì cứ để nó mộc mạc đi, trên mặt có chút bẩn thì đi vào rửa một cái là được rồi. Cái loại chuyện chú trọng vẻ bề ngoài là hết sức nông cạn! Mị lực của cô tự nhiên có thể phát sáng được cơ mà!

Thế nhưng khi đẩy cửa bước vào, khí thế tự tin vào mị lực của Tịch Hướng Vãn liền giảm đi phân nửa.

Trong cửa hàng lúc này có bốn người đàn ông, ngoại trừ Đường Thần Duệ ra, những người còn lại đều dùng một loại ánh mắt lễ phép mà thâm thúy đánh giá cô khiến cho nữ chính của chúng ta bị áp lực tinh thần vô cùng lớn, hoảng loạn nhìn quanh, ánh mắt liền rơi vào trên người Đường Thần Duệ.

“Em…vừa có nhiệm vụ, cho nên mới tới chậm…”

Cô nàng lọ lem (Người yêu hoàn mỹ, Phần 13)

Những lời này của cô là nói với Đường Thần Duệ, mắt cũng chỉ nhìn anh, nhìn hết sức mong chờ, sự tín nhiệm này đương nhiên không phải là tình yêu gì gì đó, mà chỉ thuần túy bởi vì ba người đàn ông kia cô đều không quen, nhìn qua thấy tương đối áp lực mà thôi.

Nhưng loại ánh mắt mong chờ này lại khiến cho Đường Thần Duệ như mở cờ trong bụng.

Đặt những món lễ phục đủ kiểu dáng trên tay xuống, anh đứng lên, đi tới bên người cô, khẽ gạt những sợi tóc tán loạn trên vầng trán xuống, ôn hòa hỏi: “Em tới rồi à?”

“Ừm..” Anh càng dịu dàng, cô lại càng cảm thấy xấu hổ hơn, tiến gần bên tai anh thấp giọng nói: “Em vừa mới từ hiện trường về nên trên mặt có chút bẩn…Bạn bè của anh đều ở đây, em có phải đã khiến anh mất mặt rồi không? Buổi tiệc đính hôn vẫn còn kịp chứ?”

Bàn tay đang đút trong túi quần của Đường Thần Duệ cứng lại một giây đồng hồ, cùng lúc đó, một bộ vị nào đấy ở nửa người dưới cũng theo đó cứng rắn hơn một chút…

Tịch Hướng Vãn không biết, lúc cô dán vào lỗ tai anh khẽ phun khí nóng, lộ ra hơi thở đặc biệt chỉ thuộc về mình, quả thực rất là khiêu khích những dây thần kinh rối loạn của bạn học Thần ~~~

Ừm, thế nào? Rất muốn đúng không? Rất muốn làm đúng không? Chịu đựng rất vất vả đúng không? Rất muốn ác độc đè cô xuống ngay tại chỗ làm một hồi đúng không?

Đường Dịch đứng ở một bên, nửa cười nửa không hừ một tiếng: “Đường Thần Duệ, cậu mà cũng có ngày hôm nay…”

Nhớ năm đó, người này lúc còn độc thân tiêu sái biết bao nhiêu, chỉ dùng đúng một chiêu mà gây ra tai họa cho không ít người, bây giờ rốt cuộc cũng phải tự làm tự chịu. Thật là đáng mừng, thật là đáng mừng mà!
Đường Thần Duệ bật cười, vươn tay trái cầm lấy tay phải của Tịch Hướng Vãn, đưa cô đến phòng trang điểm. Có lẽ bởi vì động tác của anh quá mức tự nhiên nên Hướng Vãn tạm thời không hề có cảm giác bài xích gì, chỉ để mặc anh dắt tay đi, không hề ý thức được hành động này có bao nhiêu thân mật.

Thật ra thì Hướng Vãn cũng đang rất kiểm điểm bản thân vì cả người toàn là bụi đất thế này, cô lén lút liếc trộm về phía Đường Dịch một chút, ánh mắt của người này có lẽ đại khái là đang tiếc hận thay cho Đường Thần Duệ đi.

Ai bảo cô hôm nay trông quá giống dế trũi chứ…

Lúc hai người đi qua chỗ Đường Dịch, Đường Thần Duệ gọi một nhân viên trang điểm đến đưa cô vào trước, anh mỉm cười nói với Hướng Vãn: “Lát nữa anh sẽ vào cùng em.”

Nhân viên trang điểm của cửa hàng tâm tư đang lung lay hết mức, nghe thế vội vàng cười rạng rỡ nói theo: “Tịch tiểu thư, không cần khẩn trương, cứ thoải mái là được rồi.”

“Uh…”

Hướng Vãn không biết anh muốn làm gì, thế là đi theo nhân viên trang điểm vào bên trong.

Trong đại sảnh chỉ còn lại mấy người đàn ông. Đường Thần Duệ chậm rãi xoay người, dù bận vẫn ung dung nhìn Đường Dịch, “Thế nào, đối với ánh mắt của tôi có ý kiến sao?”

“Vị hôn thê của cậu đó phải không?” Đường Dịch từ trước đến nay vốn quen làm theo ý mình, thẳng thắn đáp trả: “Xác thực, thua Dĩ Ninh.”

Làm ơn đi! Anh còn có thể chết mà vẫn không biết xấu hổ thêm một chút nữa được không?!

Đường Kính đứng ở một bên nghe thế liền im lặng, anh nghĩ Đường Thần Duệ lúc này có lẽ đang muốn phát hỏa rồi.

Phản ứng của Đường Dịch tựa hồ đã sớm ở trong dự đoán của Đường Thần Duệ từ trước, anh chỉ cười cười, không tỏ vẻ gì, thoải mái nhắc tới một chuyện khác chẳng liên quan chút nào: “Nghe nói gần đây Dĩ Ninh đang buồn bực về chuyện của quán mĩ thuật tạo hình nơi cô ấy đang làm đúng không…?”

Đường Dịch lập tức cảnh giác: “Cậu hỏi cái này để làm gì?”

....

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Replay Blog Radio: Tình đầu để nhớ

Tình đầu, chỉ để nhớ trong lòng chứ không được phép yêu.

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

back to top