Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đâu ai chọn được cho mình một kết thúc (Radio Confession 1)

2015-09-11 14:25

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga, Hòa Khỉ

blogradio.vn - Khi bắt đầu ai cũng biết rằng sẽ phải kết thúc nhưng kết thúc như thế nào thì không ai biết được. Có vô vàn lý do để cô bỏ qua anh, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chọn giữ lấy anh bên cạnh cuộc đời. Có muôn vàn lý do để anh giữ cô bên cạnh mình trong quãng đời còn lại nhưng cuối cùng thì...anh lại bỏ rơi cô. Buồn cười làm sao khi anh luôn bảo rằng cô là người phụ nữ anh yêu thương nhất. Anh thương cô nhất vậy mà anh lại lấy người con gái khác, cô là người anh thương nhất vậy vợ anh là người anh thương thứ mấy?

***

TRỜI VẪN MƯA VÀ KHÔNG AI QUAN TÂM EM CÓ BỊ ƯỚT HAY KHÔNG NỮA

Ở đây trời đang mưa. Em dường như thấy mình đang khóc. Bất chợt trời mưa, bất chợt những suy nghĩ cũ ùa về. Nhìn những nick face sáng đèn, thấy nick anh sáng, mà em không thể cưỡng lại cái mong muốn một dòng hỏi thăm bâng quơ. Nhưng rồi, để làm gì chứ. Sau bao nhiêu lần cái thông báo "đã xem" hiện lên mà chả thấy một dòng hồi âm.

4 năm đi qua cũng chỉ như mới đây. Có quá nhiều khúc mắc và hiểu lầm diễn ra khiến "khi tình cảm đã hết thì sự quan tâm chỉ còn là thừa thãi". Em cứ khóc rồi cười với cái cố chấp của mình là anh sẽ trở lại. Nhưng cuối cùng, trời vẫn mưa, và không ai còn quan tâm em có bị ướt không nữa.

LIỆU CHÚNG TA CÓ THỂ BƯỚC TIẾP NỮA KHÔNG?

Cứ ngỡ chúng ta sẽ không bao giờ vấp phải sự chia lìa nào, ấy thế mà tình yêu lắm lúc chông chênh quá. Anh sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho người con gái đã làm tổn thương trái tim anh đâu, anh nhỉ? Chỉ còn mỗi em đứng ôm những kỉ niệm của hai ta, cứ khư khư mãi không buông. Em sẽ chẳng thể nào dùng chữ "cố" để quên đi anh, nhưng cũng không thể dùng chữ "níu" để kéo tình yêu mong manh về bên mình được. Đã một lần đau rồi, liệu chúng ta có vượt qua tất cả mà bước tiếp nữa không? Em nghĩ nó mong manh quá Anh ạ!Dù sao thì...dù chỉ còn 1% em cũng sẽ hy vọng để chờ đợi anh. Người con trai hôm ấy.

kết thúc

GỬI ANH – NGƯỜI ĐÃ BỎ RƠI EM


Có vô vàn lý do để cô bỏ qua anh, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chọn giữ lấy anh bên cạnh cuộc đời. Vào những khoảnh khắc phải đưa ra quyết định, cô nhận ra rằng anh là người duy nhất mà cô không muốn bỏ lỡ trong kiếp này.

Có muôn vàn lý do để anh giữ cô bên cạnh mình trong quãng đời còn lại - như những lời mọi người từng khuyên anh và chính anh cũng từng thủ thỉ với cô khi ấy. Nhưng cuối cùng thì...anh lại bỏ rơi cô. Ngày đó, anh nói anh yêu cô. Rồi một ngày, anh nói anh muốn đi. Đi để khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Tim anh hướng về đất nước mặt trời mọc cùng ước mơ cháy bỏng. Anh phân vân chờ sự ủng hộ từ cô.

Cô bất an nhiều, nhưng vì thương anh và cũng yêu luôn đất nước xinh đẹp kia. Hơn thế nữa vì cô luôn tin ở anh, tin vào lời hứa sẽ quay về tìm cô, để rồi tương lai có thêm một truyện cổ tích giữa cuộc đời. Vì thế cô bằng lòng chắp thêm đôi cánh niềm tin cho anh, để anh có thể tự do mà vùng vẫy rồi bay cao, bay xa cùng mơ ước kia. Cô để anh đi. Và cô lại tiếp tục hành trình thương nhớ, dốc hết tuổi xuân mà chờ đợi anh.

Đến khi anh có thêm một người mới để chọn lựa, so sánh thiệt hơn. Anh chỉ nói với cô vài câu rằng cuộc đời cô dẫu có khổ đến mấy cũng không bất hạnh bằng nỗi đau mà người này từng chịu đựng và trải qua. Anh gói ghém tất cả yêu thương của nhau trong ngần ấy năm bằng ba từ: “Anh xin lỗi!”. Anh bảo cô hãy quên anh đi, anh không về với cô nữa, cô cũng đừng đợi chờ làm gì. Cô tan nát nhưng cô chỉ cười để cố trả lời anh. Ừ, anh đã nói đúng. Đau khổ của đời cô có là gì đâu. Anh đứng trước một lựa chọn mới, thay vì giữ lấy cô, anh lại không phân vân mà từ bỏ cô. Cô yêu anh, năm đó cô 18 tuổi. Rồi sau đó cô không yêu nữa, mà cô thương anh. Thương như một phần cơ thể mình. 25 tuổi, tình cảm ấy biến thành sẹo. Bây giờ nó vẫn đau. Cô hoài nghi và sợ sệt mọi điều xung quanh mình. Cô không thể mở lòng mình với ai. Cô nhận ra rằng phía sau mỗi câu truyện cổ tích đều có một bài học để mà khắc ghi.



Mỗi ngày cô cứ tìm ai đó chỉ để hỏi : Có thích nước Nhật không? Thích đúng không? Rồi thôi, cô im lặng. Mọi người hỏi cô có hận không, có tha thứ được chưa, có còn đau không... Cô chỉ buồn vì không thể hận, cô thấy đau vì lòng còn thương anh nhiều quá... Tình yêu chết cũng là lúc tuổi xuân của cô vừa trôi qua. Cô dang dở vì còn thương anh, thương đến đau lòng!

Gửi Anh. Gửi Thanh Xuân của đời tôi.

ĐÂU AI CHỌN ĐƯỢC CHO MÌNH MỘT KẾT THÚC

Khi bắt đầu ai cũng biết rằng sẽ phải kết thúc nhưng kết thúc như thế nào thì không ai biết được.

Cuối cùng thì em cũng biết được cái kết cho tình cảm của mình. Kết thúc một tình yêu không bằng nụ cười mà bằng nước mắt ướt tim em. Vậy là cuối cùng anh cũng đưa ra được lý do, có quá nhiều chuyện, anh mệt mỏi, anh xin lỗi, chuyện tình cảm anh và em không thành được. Đơn giản thế sao anh. Nói yêu thương một người rồi giờ đây anh bảo mình không thể.

Mình không thể đến được với nhau sau khi em đã lên giường cùng anh sao? Sao em nghe có cái gì đó chua chát ở đây anh à! Nước mắt không ngừng rơi. Em phải làm sao với đoạn đường phía trước đây. Cắn chặt môi mặc cho nước mắt rơi, trái tim đau đến nỗi có thể ngừng đập. Không thể ư, anh không thể lấy em sau khi đã chiếm hữu thân xác em ư? Chua chát cho em không hả anh? Là do em ngu dại đúng không anh, em đã đọc biết bao tâm sự của người khác vậy mà giờ đây chính em cũng rơi vào trường hợp như họ.

kết thúc

32 tuổi cái tuổi đủ chín chắn để hiểu đời, đủ để chịu trách nhiệm với những việc làm của mình vẫn là người ngu ngơ trong tình cảm. Giờ biết trách ai đây, trách người ta bội bạc, đổi thay hay trách bản thân vì một phút nông nổi, đam mê khôn ba mươi năm dại một giờ. Em phải làm gì đoạn đường phía trước đây, em đâu còn trẻ để có thể kiếm tìm một tình yêu khác. Tại sao, tại sao anh lại tàn nhẫn với em như thế, anh nói thương em mà anh đối xử với em thế này. Ngửa mặt lên hỏi trời cao em đã làm gì nên tội mà lại bị đối xử thế này đây?

Em không biết mình có đủ mạnh mẽ để vượt qua nỗi đau này hay không? Anh vui không hay, hả hê không anh, cảm giác chiến thắng thế nào vui không anh, vui trên nỗi đau người con gái anh từng nói yêu thế nào hả anh? Anh có thấy em phải quằn mình chịu đựng nỗi đau mà anh gây ra như thế nào anh? Khi anh lạnh lùng quay lưng thì nào biết phía sau mình người con gái vật vã, đớn đau thế nào đâu? Giờ em phải làm sao đây hả anh, tại sao anh không chỉ cho em biết em phải làm sao đây?

Vết thương này quá đau, quá sâu, em sợ mình không thể vượt qua nhưng biết phải làm sao khi mà anh đã quyết định quay lưng.

Các bạn ơi! giờ mình phải làm sao đây, làm sao để vượt qua nỗi đau này, làm sao để bước tiếp đoạn đường phía trước, làm sao để nụ cười có thể nở trên môi. Niềm vui đã lịm tắt từ đây. Mình cần những lời sẻ chia của các bạn để mạnh mẽ bước tiếp chặng đường còn lại.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ÍCH KỶ NHƯ ANH

Cuộc đời này không có bài học nào được dạy miễn phí, ta phải bỏ ra những giá thật đắt để mua những bài học ấy. Và cô cũng thế cố đã phải trả một giá thật quá đắt để mua về cho mình bài học thật đắng cay.

Buồn cười làm sao khi anh luôn bảo rằng cô là người phụ nữ anh yêu thương nhất. Anh thương cô nhất vậy mà anh lại lấy người con gái khác, cô là người anh thương nhất vậy vợ anh là người anh thương thứ mấy, thật buồn cho cô vợ của anh nếu nghe thấy những lời nói của anh hôm nay và vì cô không muốn mình là cô vợ đáng tội nghiệp đó do đó cô sẽ không níu kéo anh. Muốn đi thì anh cứ đi không cần phải nói những lời giả dối đó để cô yên lòng.



Cô đau, tưởng chừng như mình không thể gượng dậy nổi bởi cô đã sai lầm khi đặt trọn niềm tin nơi anh. Cô đã không ngần ngại khi trao anh đời con gái của mình để rồi hôm nay anh buông những lời nói phũ phàng. Cô có thể mở lòng nữa được không, cô còn có thể tin vào tin yêu lần nữa không? Cô đau tưởng như có thể chết đi nhưng cô sẽ cố gắng cô sẽ không gục ngã. Nỗi đau của ôc có là gì nếu so với những người con gái khác cho nên cô phải cố gắng.

Cô sẽ đứng lên từ vấp ngã của mình dù rằng việc đó chẳng dễ dàng gì với cô nhưng cô thầm nhủ phải cô gắng. Anh không cần thương xót cô mà nói những lời nói giả dối nào là anh thương biết dường nào, nào là cô không cảm nhận được anh thương cô đến thế nào sao. Ừ thì cô cảm nhận được anh thương cô nên cô mới lên giường cùng anh để rồi được anh rũ bỏ thế này đây. Thật buồn cười, anh muốn vợ mình phải là người trong trắng khi đến với mình vậy mà anh lại có ra đi sau khi cô trao gởi anh cái trinh tiết của mình. Người đàn ông nào cũng ích kỉ như anh thì liệu còn được mấy người nguyên vẹn khi đến với chồng mình.

Tổng hợp bởi Hằng Nga
Radio Confession được thực hiện bởi Hằng Nga, Hòa Khỉ và nhóm sản xuất blogradio.vn – VNNplus.


Gửi confession của bạn tại đây.

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top