Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con gái như thế nào thì khó theo đuổi nhất?

2021-06-17 01:25

Tác giả: Tiểu Phương


blogradio.vn - Độc thân không phải là vì lý do gì đó quá phức tạp, chỉ là bởi chưa gặp được người mình muốn gả, cho dù là một người bình thường nhưng có thể làm người khác cảm động và an tâm.

***

Một người bạn thân khác giới đã than thở với tôi rằng: “Những cô gái khoảng chừng ba mươi tuổi thật khó theo đuổi, rõ ràng là đã đến tuổi kết hôn mà vẫn ung dung hưởng thụ cuộc sống độc thân.”

Tôi nói đùa với anh ấy rằng: “Con gái khoảng ba mươi tuổi ấy à, sống độc thân lâu nên quen rồi. Công việc của họ ổn định sẽ tự khắc chống chọi được với căng thẳng, tình cảm ngọt ngào thì tự bản thân có thể đem lại. Muốn gì thì nỗ lực giành lấy, cái gì không hợp sẽ không lãng phí một chút thời gian nào. Họ khó theo đuổi bởi vì họ hiểu rõ bản thân mình đang cần một thứ tình cảm như thế nào.”

Lúc tôi hai mươi lăm tuổi, tôi đã cùng người yêu bàn luận về hôn nhân nhưng rồi chúng tôi chia tay trong hòa bình. Sau khi chia tay, thuận theo yêu cầu của bố mẹ, tôi cũng đi xem mắt, gặp một vài chàng trai chạc tuổi. Lúc đó mẹ tôi đã từng lấy chuyện tuổi tác ra khuyên bảo. Bà nói: “Con sắp ba mươi tuổi rồi, đừng kén quá, gặp được ai thấy ổn thì chủ động nắm bắt, nếu không người tốt sẽ bị người ta cướp mất.” Nhưng những câu nói đó chẳng hề lọt vào tai tôi. Tôi – hai mươi lăm tuổi – độc thân nhưng vẫn hãnh diện, việc đó dường như đã trở thành thói quen.

Lúc mới hai mươi tuổi, thất tình giống như mất đi nửa sinh mạng, mất đi người mình yêu cảm giác cuộc sống thật vô vị. Nhưng đến gần tuổi ba mươi, một mình đơn độc vẫn cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp. Tôi đã nhiều năm làm cùng một ngành nghề, thích ứng được với nhịp điệu công việc. Tôi cũng tích góp được không ít những mối quan hệ, mua được những thứ mình thích, cũng hưởng thụ được cảm giác thành công mà công việc đem lại. Tôi bắt đầu có những quy tắc sống và duy trì những sở thích tốt, biết cách làm một vài món ăn sở trường, một mình đặt chân đến những vùng đất mới, cũng như phát hiện ra một vài quán ngon ở ven đường.

Người khác thấy tôi đến chừng này tuổi mà chưa kết hôn liền cảm thấy bối rối, nhưng với tôi đó là cảm giác an toàn và một năng lượng tích cực. Dường như cái gì nên có tôi đều có, chỉ duy hôn nhân giống như một “thiên thần” đến trễ trong thế giới của tôi.

Tôi có một người chị họ, ba mươi tư tuổi nhưng vẫn độc thân. Trong mắt các trưởng bối cuộc sống độc thân thật đáng buồn. Chị ấy vừa hay là người từng trải trước tôi. Mỗi lần nhắc đến chị ấy, người thân trong nhà nhíu mày nhăn nhó, đau lòng than trách, sau đó cũng bất lực than thở. Trong mắt người nhà, chị ấy độc thân là do quá kén chọn. Bà ngoại tôi nói rằng con gái thì không nên đọc quá nhiều sách, con gái vô tài thì mới có đức. Nhưng chị họ tôi lại là tấm gương điển hình bước vào con đường mọt sách.

Lúc tôi còn nhỏ, dì cũng nói với tôi con gái dù tài giỏi thì cũng phải lập gia đình, không thể để bản thân có điều kiện tốt mà coi thường người khác. Tuổi càng ngày càng lớn, điều kiện tốt thì cũng phải tự đi tìm đối tượng. Còn mẹ tôi, bà đã nhiều lần nói bóng nói gió hỏi tôi: “Có phải là chị họ không quên được người yêu cũ, có phải chị có nỗi khổ tâm gì không, mà đến giờ vẫn độc thân không màng yêu đương?”

Mỗi lần nghe thấy những lời dạy bảo và suy đoán lạ lùng đó, tôi chỉ biết nhịn cười. Những thứ như vừa có lòng chân thành vừa có sự hạnh phúc người lớn làm sao có thể lý giải được. Chị tôi muốn được yêu thương, càng muốn có gia đình hơn bất cứ ai. Độc thân không phải là vì lý do gì đó quá phức tạp, chỉ là bởi chưa gặp được người mình muốn gả, cho dù là một người bình thường nhưng có thể làm người khác cảm động và an tâm.

Những người khoảng chừng ba mươi tuổi, rất ít được người thân xung quanh hiểu nhưng bản thân họ luôn có thể đồng cảm với những người cùng cảnh ngộ. Tôi hiểu chị họ, cũng như đang hiểu chính bản thân mình. Tôi biết cho dù cuộc sống đầy đủ nhưng tôi vẫn luôn kỳ vọng buổi tối trở về nhà có ngọn đèn thắp sáng. Tôi kỳ vọng mỗi ngày ba bữa đều có người ăn cùng, kỳ vọng con cái do tự tay mình nuôi nấng. Mong sẽ có một người có thể an ủi nỗi sợ hãi trong lòng tôi, để năm tháng đi qua nếp nhăn không còn là bất ngờ, mà nó đã trở thành một điều hiển nhiên.

Chúng ta bắt đầu hiểu, tình yêu vĩnh cửu không chỉ là tình yêu mãnh liệt như trong mắt các thiếu nữ, cũng không chỉ là tình cảm hòa hợp hơn như trong mắt các bậc làm cha làm mẹ. Bỏ lỡ cái tuổi mà nhìn một cái là muốn gả đi, nhưng cũng không bằng ở cái tuổi năm sáu mươi trải qua đủ mọi thầm lặng. Vì thế, cho dù biết rõ gặp được một người vừa thích vừa hợp là một điều không hề dễ, nhưng bạn hãy cứ đợi, cứ đợi.

Bởi vì, cuộc sống không cần những điều tạm bợ so với phần vui vẻ còn lại của cuộc đời. Chúng ta đáng để chờ đợi, độc thân rất đáng giá.

© Tiểu Phương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Gửi những tháng ngày chênh vệnh tuổi 20 l Radio Tâm Sự

Tiểu Phương

Tôi muốn nói rằng, bạn ơi, hãy ngồi xuống đây, nhấm nháp chút trà ấm, thưởng thức cảnh đẹp ngoài kia, rồi hãy đứng lên và đi tiếp. Thế giới thuộc về bạn đang giang rộng vòng tay chờ đón bạn ở một nơi nào đó, tôi cá là vậy. Bởi vì, chúng ta, ai rồi cũng phải được hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top