Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa anh đào có cậu

2021-04-05 01:25

Tác giả: Tiểu Phương


blogradio.vn - Tôi bấm số Phương như Ran bảo. Không cần biết mọi thứ sẽ ra sao, tôi sẽ nói thật nhanh với Phương “Tôi yêu cậu, yêu cậu rất nhiều, cho dù câu trả lời của cậu như thế nào chăng nữa. Tôi sẽ đợi cậu về ngắm hoa anh đào với tôi chỉ một lần thôi cũng được”. Và tôi biết rằng, trái tim tôi rồi sẽ ổn thôi.

***

Gửi tặng Phương của tuổi 27, 

Mọi chuyện bắt đầu từ một chiều mưa. Một cô bé con chừng bốn, năm tuổi, ngồi thu lu một mình, khóc thút thít trước cổng nhà. Con bé không có chìa khóa, trong khi người lớn đều đi vắng hết. Thế rồi trời đột ngột chuyển mưa. Nó bỗng nín bặt, ngóc cổ dậy, nhìn trân trân vào màn mưa trắng xóa nhưng hai hàng nước mắt vẫn chảy dài. 

Nó mong bố mẹ nó, hay bà ngoại nó sẽ xuất hiện từ đằng xa, che dù cho nó rồi dắt nó vào nhà. Đây không phải lần đầu tiên nó phải đợi thế này nhưng sao giờ đây, nó cảm thấy mình cô độc quá.

Rồi cũng có người đến thật nhưng không phải người lớn. Là một cậu bé trạc tuổi nó, đưa cho nó một cây dù màu xanh da trời, có cả một mặt trời ở trên đó nữa. Nó cầm, chẳng nói chẳng rằng nhưng vẫn rấm rứt khóc. Thằng bé bối rối, đưa cho nó một cây kẹo mút tròn tròn, lẩm bẩm “Nín, nín khóc đi”. 

Thằng bé kéo nó đứng lên, rủ sang nhà ngay bên cạnh thôi. Con bé thôi khóc, gật đầu. Hai đứa bày đủ thứ trò chơi. Ngay cả khi bà ngoại hớt hải chạy sang đón tìm về, con bé còn phụng phịu “Con muốn chơi tiếp, không chịu về đâu”. Thằng bé vẫy tay chào bạn, mai sang chơi tiếp nha. Vẫy đến tận lúc bóng con bé khuất sau bờ rào. Và tình bạn của nó, cô bé mít ướt - Phương và cậu bé tốt bụng - Ayato, cứ lớn dần, lớn dần theo năm tháng.

Tôi và Phương bằng tuổi. Hai đứa biết nhau từ hồi bé tí rồi lớn lên cùng nhau. Nhà hai đứa chỉ cách có một bờ rào. Chúng tôi thân nhau lắm, luôn đi chung mọi lúc mọi nơi, cứ như hình với bóng. Hai nhà quen mặt nhau hết, Phương không ở nhà nghĩa là đang ở nhà tôi và ngược lại. Chúng tôi biết tất tần tật mọi thứ về nhau, có khi còn nhiều hơn chính người thân trong gia đình.

đứa_trẻ_3

Phương xinh nhưng hơi trầm tính và ít nói. Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười của cậu đều toát ra một vẻ tĩnh lặng và buồn rầu đến lạ. Cậu ấy chỉ có mình tôi là bạn thân thật sự. Nhà Phương chỉ có cậu ấy là con một, bố mẹ thì bận làm việc, đi công tác liên miên. Vì vậy lúc nào cậu ấy cũng cô độc, phải tự lập, tự chăm sóc cho mình từ khi còn bé. 

Tôi hay qua nhà cậu chơi, đôi lúc phụ giúp làm vài công việc nhà cho cậu ấy. Những lúc đó, vẻ trầm buồn của Phương tự nhiên bay biến đi đâu mất, chỉ còn lại niềm vui và nụ cười toe trong veo an yên của cậu ấy mà thôi. Phương có nụ cười rất đẹp dù là khi buồn, nhưng nó còn đẹp hơn nữa khi lấp lánh an vui trong đó. Ấm như nắng ban mai, khiến tôi có thể cười theo mãi thôi.

Tôi yêu những ngày bình lặng này lắm lắm. Sáng nào tôi cũng đợi Phương cùng đi học, lâu lâu ăn chực vài miếng trong hộp cơm trưa ngon tuyệt cú mèo cậu làm. Cùng nhau giải bài tập trên lớp, Phương hay cốc đầu tôi vì không chịu tập trung hay giảng mãi mà tôi chẳng hiểu tí gì. 

Thỉnh thoảng đạp xe chở cậu ấy lòng vòng trên phố vào những chiều mát trời, gió lồng lộng, nắng đan xen. Chúng tôi nói về đủ chủ đề có thể trên đời này hay gào thét cổ vũ nhau khản cả cổ trên sân thể thao. Ở bên Phương, tôi có thể là chính mình, ngốc nghếch, hài hước, vui nhộn, lém lỉnh, nói nhiều… Cười như chưa bao giờ được cười, sống như chưa bao giờ được sống. Mọi thứ như không thể nào vui vẻ và hoàn mỹ hơn được nữa.

Năm chúng tôi khoảng 6 tuổi, những ngày xuân đầu tiên, Phương ngồi bên hiên nhà, nhìn cây hoa anh đào trước sân nở rộ, nhuộm thắm một góc trời. Những cánh hoa bay bay trong gió, vẫn còn vẹn nguyên sắc đẹp ban đầu, mỏng manh và mạnh mẽ. Phương đưa tay ra hứng một cánh hoa, cẩn thận nâng niu nó từng chút một. Và cười buồn.

“Ayato à, cậu biết gì không, bà ngoại tớ từng bảo, hoa anh đào đẹp nhất khi rơi xuống. Đó là sự tàn lụi của thời khắc đỉnh cao huy hoàng nhất, nhưng những ngày hạnh phúc bình yên nào đó rồi cũng có lúc qua đi. Nhưng nó sẽ luôn sống mãi trong tâm trí con người ta, là hồi ức sống động của một thời đẹp đẽ.”

yên_tĩnh

Tôi nắm tay Phương, cười xòa.

“Đừng nói sâu xa thế, khó hiểu lắm. Chỉ cần như thế này thôi đã là quá đủ. Tớ muốn năm nào cũng được ngồi ngắm hoa anh đào với cậu, dù tương lai có ra sao.”

“Ừ, năm nào cũng vậy nhé, hứa đi.”

“Tớ hứa”.

Lời hứa trẻ con ngây thơ trong sáng. Không tính toán nhỏ nhen.

Nhưng sao, tôi lại lo sợ cái ngày “lụi tàn” đó sẽ đến rất nhanh. Năm 15 tuổi, bố mẹ Phương chia tay. Không xích mích mâu thuẫn, không cãi vã tranh giành, họ ra đi trong êm thấm để Phương lại cho bà ngoại chăm sóc dù họ vẫn chu cấp đầy đủ tiền bạc. 

Tôi còn nhớ như in buổi sáng hôm đó, trời mưa rả rích. Tôi đang ở ngoài đợi Phương cùng đi học. Đúng lúc đó, bố mẹ Phương đi ra. Hiếm khi tôi thấy họ ở nhà như thế này. Họ cùng nhìn tôi, mỉm cười.

“Ayato à, chăm sóc Phương hộ cô chú nhé. Giờ cô chú không ở đây được nữa.”

Sâu tận nơi đáy mắt vẫn tỏ ra chút bình yên, nhưng không còn yêu thương nào nữa. Rồi họ đi. Phương thấy tôi, lao ra ngoài trong màn mưa ẩm ướt, ôm chầm lấy tôi. Bật khóc, khóc rất nhiều. Và nức nở. 

“Họ không nói trước một lời nào cả, cứ vậy mà đi. Tớ đã quen việc không có họ ở bên từ bé tí, nhưng lần này là ra đi thực sự. Họ sẽ không trở về nữa đâu. Không bao giờ…”

 

đứa_trẻ_1

Tôi giữ Phương thật chặt trong vòng tay mình. Đột nhiên, tôi cảm thấy sao mình yếu đuối, không đủ sức bảo vệ cậu khỏi nỗi đau này. Nhìn cậu khóc, sống mũi tôi chợt cay cay.

Một chàng trai khi thấy cô gái mình yêu thương phải rơi lệ vì bất cứ chuyện gì, đều muốn lau khô nước mắt của cô ấy và nghe kể hết sự tình. Tôi cũng vậy. Tôi chỉ muốn thấy nụ cười của Phương luôn rạng rỡ trên khuôn mặt mà thôi. Và tôi sẽ trở lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ cậu ấy, luôn luôn. Vì khi Phương khóc, tôi thấy tim mình cũng nhói theo. Rất đau.

Lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng, mình đã thích cậu ấy từ rất, rất lâu. Có khi nào là chiều mưa hôm ấy. Sau ngày hôm đó, nhịp sống vẫn bình lặng như thường lệ. Duy chỉ có Phương ít nói hơn trước, nụ cười cũng phảng phất nét buồn rầu nhiều hơn. 

Tôi vẫn ở bên cạnh cậu như hình với bóng. Tôi biết rằng tình cảm của mình đang ngày một lớn dần lên nhưng tôi chưa nói. Chưa đến lúc để nói khi tâm trạng Phương vẫn còn đang rối bời như vậy, không thể để cậu ấy lo nghĩ thêm. Tôi cứ chờ đợi, đến một lúc thích hợp, tôi sẽ thổ lộ. 

Một ngày thu buồn năm tôi 18 tuổi, phố phường chìm trong màu vàng úa tàn của lá. Như thể báo trước kết cục của một điều gì đó sẽ đến rất sớm. Tôi ngồi bên hiên nhà Phương, nhìn thật lâu vào cây hoa anh đào xơ xác. Hôm đó, tôi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển ngành Nghiên cứu văn hóa của một đại học khá danh tiếng. Còn Phương thì thông báo được học bổng Kinh tế ở Mỹ. Cậu sẽ đi vào tuần tới, các công việc, thủ tục, giấy tờ đã hoàn tất. Tôi sững người.

“Sao cậu không nói sớm?”

Phương thở dài.

“Xin lỗi cậu, tớ muốn câu trả lời trúng tuyển chắc chắn rồi mới nói với cậu. Tớ sợ sẽ không đủ nghị lực để rời xa đây, trong khi tớ muốn được đi nhiều nơi, biết nhiều người, nhiều thứ thú vị. Tớ muốn hiểu tại sao bố mẹ mình lại có thể rời xa nhau, rời xa gia đình bé nhỏ để tung cánh trên những chân trời rộng lớn ấy mãi đến bây giờ. Và tớ muốn biết nơi nào trái tim tớ thực sự thuộc về, có thể ở đây hay một nơi xa lắc nào đó.” 

vẽ_tranh

Thông báo của Phương như sét đánh ngang tai tôi. Những ngày an yên này sẽ chấm dứt đột ngột như vậy ư? Có lẽ cậu ấy cũng cảm nhận được điều đó. Chúng tôi đã lặng yên, chẳng ai nói với ai câu nào, lâu thật lâu.

Cho đến lúc tiễn Phương ra sân bay, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để bày tỏ lòng mình. Tôi chỉ chúc cậu may mắn và thành công trên con đường mình đã chọn. Vì tôi sợ, nếu tôi nói, tôi sẽ kìm hãm đôi cánh đang dang rộng kia mất thôi. Và vì tôi yêu cậu, nên tôi muốn người mình yêu thương sẽ được hạnh phúc, dù cách này hay cách khác. Cho dù tôi biết lồng ngực mình như muốn vỡ tung ra khi nghe cậu nói. 

Yêu thương là trao đi không đòi nhận lại, chứ không phải là ích kỷ giữ chặt tay nhau để không bao giờ rời xa. Như vậy là chiếm hữu hơn là yêu thương thực sự. Tôi không muốn thành kẻ cuồng si như thế. Và tôi để Phương đi. Để một nụ cười tươi rói nào đó che lấp nỗi buồn. Phương sẽ tự do làm những gì mình muốn, không hề vướng bận, lo nghĩ về mọi thứ mình để lại. Dù thế nào đi chăng nữa, cậu sẽ hạnh phúc thôi, tôi mong là thế.

Tôi đã không biết rằng, ngày Phương đi cũng là ngày Ran đến. Ánh đèn phòng Phương vẫn sáng lên hàng đêm như chưa ai rời xa cả. Bóng người trong phòng đi đi lại lại rất giống Phương. Rõ ràng chính mắt tôi đã trông thấy Phương đi vào phòng cách ly rồi mà. 

Tôi bán tín bán nghi, có lúc đã định leo rào vào nhà Phương để tự kiểm chứng. Tới tận đêm Trung Thu, khi bóng người kia ngồi ngoài hiên thưởng trà ngắm trăng với vẻ tĩnh lại y hệt cậu ấy, tôi không kìm lòng được, gọi tên Phương thật to và nhảy qua bên đó. 

Trước mặt tôi là một người hoàn toàn khác. Tuy có nét giống Phương nhưng chắc chắn không phải cậu ấy, trái tim tôi mách bảo vậy. Cô gái ấy tên Lan, thường gọi là Ran, người Việt Nam, học khoa Văn hóa Nhật Bản giống tôi. Có lẽ tôi đã lướt qua cậu ấy vài lần trên giảng đường nên mới thấy quen quen. Giờ Ran trọ học tại đây, ngay phòng của Phương. Thật là một sự trùng hợp tình cờ.

cô_gái1

Cuộc sống vẫn tiếp diễn như Phương chưa hề rời xa. Hằng sáng tôi đợi Ran cùng đến trường, cùng chuyện trò lâu thật lâu về đủ thứ chủ đề như trước. Ran giống Phương đến không ngờ, không chỉ là ngoại hình hao hao. 

Ran cũng hay cười. Nhưng nụ cười đó, khác ở chỗ, luôn sáng trong và lấp lánh như để giấu kín sự yếu đuối bên trong. Không như Phương tôi có thể đọc vị từ một cái mím môi. Ở Ran có cả sự mạnh mẽ, cá tính của con trai cũng như sự yếu mềm của con gái, hai mặt đối lập hoà vào nhau thú vị đến không ngờ. 

Một khía cạnh nào đó, Ran rất giống Phương nhưng mặt khác, tôi thấy được mình trong cậu ấy. Ngay từ tính cách của cô gái Việt đó đã là sự kết hợp giữa Ayato và Phương rồi. Nhưng dù có giống đến mấy, tôi vẫn biết Ran là một người xa lạ, vốn chẳng có mối dây liên hệ nào giữa chúng tôi. Do vậy, tôi luôn giữ khoảng cách với Ran. 

Tôi sợ rằng mình sẽ nhầm lẫn hai người đó với nhau một lúc nào không chừng. Vì trái tim tôi tự dưng loạn nhịp trước Ran vào tối đó. Một giây, chỉ một giây thôi, tôi cứ ngỡ Phương đang ở đây thật, và sẽ mãi ở đây thôi.

Mãi cho đến lúc Ran bất cẩn, suýt ngã cầu thang khi đang say sưa nói chuyện với tôi về bài giảng trên lớp, tôi vội chụp tay cậu ấy lại. Như Phương đã bị bao lần như vậy từ hồi còn bé tí. Trước mắt tôi dường như vẫn là Phương thân thương thuở nào. Một khoảnh khắc đó thôi, tim tôi chợt đau nhói, tôi sợ Phương sẽ ngã xuống và bị thương. Tôi không muốn mất cậu lúc này. Tới khi định thần lại, chỉ có Ran ở đó. Chỉ một cái nhìn sâu thật sâu của Ran vào đáy mắt tôi, tôi đã biết cậu hiểu hết mọi chuyện, từ lúc tôi la lớn tên Phương vào đêm trăng đó.

Tôi mang đĩa phim 5cm/s cùng với một chồng đĩa khác qua luyện với Ran vào kỳ nghỉ đông. Tôi như sống lại trong những kỷ niệm xưa cũ, khi tôi và Phương xem đi xem lại bộ phim này, lần nào mắt hai đứa cũng ầng ậc nước. Mối tình đẹp nhưng dang dở. Takaki và Akari mãi mãi không thể đến được với nhau. Nhưng lần đầu tiên, tôi nhìn thấu suy nghĩ và hành động của họ. Thật ra, họ chọn lựa rời bỏ định mệnh đời mình vì sợ trên quãng đường đầy chông gai phía trước, họ sẽ không thể nào che chở cho nhau vào phút cuối cùng cũng sẽ phải buông tay ra. Chi bằng tạm biệt trước còn hơn làm tổn thương nhau sau này. 

đứa_trẻ_6

Chúng tôi cũng như vậy, Phương chọn ra đi để tìm kiếm bản thân mình, còn tôi chọn ở lại để bảo vệ những ngày tháng đó. Tôi kể cho Ran tất cả mọi chuyện. Về tuổi thơ, về ước mơ, về chúng tôi. Và tôi cũng biết chuyện của Ran. Cô gái ôm mối tình đơn phương suốt thời trung học và chăm chỉ tập trung vào việc học để dành học bổng tới một nơi thật xa để lãng quên. Chúng tôi dường như đồng cảm với nhau hơn bao giờ hết. Tôi xóa bỏ khoảng cách với Ran, mở lòng nhiều hơn.

Chúng tôi sẻ chia với nhau, để vượt qua đau khổ và bước tiếp trên con đường của mình.

Ran và tôi, cùng có lời hứa ngắm hoa anh đào với ai đó vào những ngày Xuân ngắn ngủi. Tôi đã nghĩ rằng Ran sẽ ngắm hoa với tôi năm nay. Nhưng không, Ran may mắn được mời đi dự hội nghị blogger trẻ châu Á ở Thái Lan, thời gian đúng vào tuần hoa. Tôi tiễn Ran đi vào một chiều nắng đẹp. Hình như cậu ấy đã phá bỏ lời hứa ngày nào với chàng trai kia để được đi chuyến này. Nhưng Ran không buồn.

“Tớ lựa chọn thế mà. Và tớ biết mình sẽ ổn thôi. Chờ nhé, Ayato, tớ sẽ về.”

“Ừ, chúc vui vẻ nhé”

Ngoài trời, hoa anh đào đang nở rộ. Mỗi cơn gió lướt qua là một biển hoa lả lướt, đẹp như một giấc mơ. Ngày đầu tiên của tuần hoa rực rỡ. Ngay tối hôm đó, tôi hay hung tin máy bay của Ran gặp nạn. Không ai sống sót.

Hoa anh đào, không ngờ lại có thể trở nên ảm đạm đến vậy. Rơi rơi như tuyết vào một ngày đông lạnh lẽo tang thương. Tôi ngồi bên hiên nhà Phương, nhìn trân trối vào khoảng trời màu hồng trước mặt. Nước mắt cứ thế chảy dài. Cứ vậy cho đến ngày hoa cuối cùng. Tôi từ từ bước đến bên cây anh đào, chạm khẽ, trong lòng thầm ước như còn có Ran bên cạnh. Và ngay khi tôi vừa quay lưng, trời bỗng nổi gió.

“Ayato…”

Tôi giật mình thon thót. Hình như có tiếng ai đó vừa gọi tên tôi. Nghe thân quen lạ lùng. Linh cảm tôi chưa bao giờ sai.

love

“Ayato, mình đây mà”.

Tôi quay lưng lại. Bóng hình một cô gái nhỏ nhắn, mặc chiếc váy trắng tinh với làn tóc bay bay và nụ cười trong veo sáng loà trong biển hoa anh đào. Là Ran, đúng là Ran rồi. Ran cười nhẹ nhàng, cảm ơn tôi về những ngày vừa qua. Cậu vẫn ở đây thôi, không đi đâu hết. Đây là thực hay hư? Tim tôi đau nhói. Có những con người chỉ lướt qua cuộc đời bạn trong khoảnh khắc, nhưng lại ở trong tim bạn lâu thật lâu. Và dù bạn có muốn giữ họ lại bên mình nhiều thế nào đi chăng nữa, họ vẫn ra đi. Nụ cười của Ran ấm như nắng.

“Ở lại và sống cho thật tốt nhé, Ayato. Và gọi cho Phương đi, cô ấy xứng đáng được biết về tình cảm của cậu.”

Tôi gật. Nước mắt lăn dài trên má. Tôi sắp mất Ran mãi mãi, không như Phương vẫn còn ở đâu đó trên quả đất tròn. Lần này, tôi không thể giữ tay cậu ấy lại như lần cậu suýt ngã cầu thang trước rồi. Lại có một cơn gió lướt qua, Ran mỉm cười.

“Vĩnh biệt, Ayato, tớ phải đi rồi. Thời gian đã hết.”

Tôi thẫn thờ nhìn bóng Ran hoà vào biển nắng, rồi biến mất theo những cánh hoa anh đào về nơi xa thật xa. Mãi mãi.

Tôi bấm số Phương như Ran bảo. Không cần biết mọi thứ sẽ ra sao, tôi sẽ nói thật nhanh với Phương “Tôi yêu cậu, yêu cậu rất nhiều, cho dù câu trả lời của cậu như thế nào chăng nữa. Tôi sẽ đợi cậu về ngắm hoa anh đào với tôi chỉ một lần thôi cũng được”. Và tôi biết rằng, trái tim tôi rồi sẽ ổn thôi.

© Sênh Ca bảo bối - blogradio.vn

Xem thêm: Người dưng ngược nắng l Radio Tình Yêu

Tiểu Phương

Tôi muốn nói rằng, bạn ơi, hãy ngồi xuống đây, nhấm nháp chút trà ấm, thưởng thức cảnh đẹp ngoài kia, rồi hãy đứng lên và đi tiếp. Thế giới thuộc về bạn đang giang rộng vòng tay chờ đón bạn ở một nơi nào đó, tôi cá là vậy. Bởi vì, chúng ta, ai rồi cũng phải được hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu xong một người là như thế nào?

Yêu xong một người là như thế nào?

Và sau cuối, cùng đường ai nấy bước!

Làm gì để giữ nguồn năng lượng tích cực trong thời gian giãn cách?

Làm gì để giữ nguồn năng lượng tích cực trong thời gian giãn cách?

Covid-19 lần thứ tư với diễn biến phức tạp khiến nhịp sống bình thường của từng cá nhân, gia đình và toàn xã hội có nhiều xáo trộn. Bên cạnh việc thực hiện nghiêm các biện pháp giãn cách xã hội, duy trì đời sống tinh thần lành mạnh, tạo tâm lý tích cực để vượt qua khó khăn cũng hết sức cần thiết.

Việc học ấy liệu sẽ trở thành gánh nặng cho bạn chứ?

Việc học ấy liệu sẽ trở thành gánh nặng cho bạn chứ?

Nhưng đối với tôi và cũng không ít các bạn cũng trang lứa, "nhà" là nơi kinh khủng nhất.

Trăng Non tại chòm Xử Nữ, thời điểm để 12 cung hoàng đạo khởi động lại cuộc sống

Trăng Non tại chòm Xử Nữ, thời điểm để 12 cung hoàng đạo khởi động lại cuộc sống

Trăng Non là cơ hội tuyệt vời để bắt đầu một điều gì đó mới. Trong mọi vấn đề, chúng ta được khuyến khích nên nhìn vào các yếu tố thiết thực, sử dụng lý trí và tư duy logic trước khi đưa ra một quyết định nào đó.

Mình nắm tay nhau lần nữa

Mình nắm tay nhau lần nữa

Câu hỏi đó cứ làm anh nhức buốt, mình vẫn thương nhau mà, mình vẫn thương nhau nhiều lắm, sao cứ phải cách xa như vầy

Nếu mai này lỡ chúng mình xa nhau

Nếu mai này lỡ chúng mình xa nhau

Nếu mai này lỡ chúng mình xa nhau Khi tạm biệt hãy hôn em một cái Một lần thôi, cho tim em lắng lại Anh đi rồi mãi chẳng còn mai sau.

Mẹ ơi vì có mẹ nên cuộc sống thật tuyệt vời

Mẹ ơi vì có mẹ nên cuộc sống thật tuyệt vời

Những mong ước của mẹ tôi vẫn còn phía trước vì vậy chị em chúng tôi cần cố gắng, nỗ lực hết sức mình, chỉ mong sao mẹ luôn được vui vẻ, hạnh phúc và không phải lo cho việc học hành của chúng tôi.

5 cung hoàng đạo có vận số lên hương, giàu sang tột đỉnh sau rằm Trung thu

5 cung hoàng đạo có vận số lên hương, giàu sang tột đỉnh sau rằm Trung thu

Sau rằm Trung thu, 5 cung hoàng đạo có tài vận khởi sắc, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống lẫn sự nghiệp.

5 khoảnh khắc đáng nhớ và ấm lòng nhất trong phim '​​Hospital Playlist' phần 2

5 khoảnh khắc đáng nhớ và ấm lòng nhất trong phim '​​Hospital Playlist' phần 2

Hospital Playlist phần 2 tiếp tục chạm đến trái tim khán giả bằng cách khai thác sâu hơn những mối quan hệ trong phim, song hành với công việc thì ở bên trong họ là những nỗi niềm, những trăn trở cần phải giải quyết

Bạn bè, tình yêu và gia đình

Bạn bè, tình yêu và gia đình

Trong từ “Friend” thì vẫn có “end”, “Lover” thì vẫn có “over” nhưng “Mom” đọc ngược lại vẫn là “mom”, “Dad” đọc ngược lại vẫn là “dad” và “Family” kết thúc bằng “ily” có nghĩa là “i love you”.

back to top