Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn

2018-08-01 09:18

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nếu như trên con đường đi tìm hạnh phúc ấy, trái tim ta lỡ nhịp và không tìm được sự đồng điệu, đừng quay lưng lại mà hãy cứ động viên nhau, ủng hộ nhau, bước cạnh nhau như những người bạn thật sự.

Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn

Sài Gòn bất chợt những cơn mưa, hối hả, vội vã, cũng có lúc tầm tã đấy. Rồi thôi. Ở lại chẳng đủ lâu để em kịp nhận ra sự thay đổi ẩm ương của thời tiết. Oi đến khó chịu…! Tâm trạng ì ạch vẫn cứ vướng lại tận đâu đó trong ngóc ngách của cảm xúc, mà dù em đã cố kéo chúng ra nhưng thất bại.

Có những hồi ức đã từng là kỉ niệm…

Có những yêu thương đã lấp đầy phủ bụi thời gian…

Có những nỗi nhớ chơi vơi…

Và…

Có những tháng ngày em lang thang dạo bước. Anh này, liệu rằng em có thể tự mình đi qua được những cảm xúc ấy không anh? Trong bộn bề những lo toan thường nhật, trong những vô tâm hờ hững lướt qua anh, ngày chồng chất lên ngày, đi qua kỉ niệm….Phải chăng mình đã bỏ quên nhau?

Phố về đêm, lang thang với vòng xe vội vã sau một ngày mệt nhoài, em giật mình nhận ra mình đang rất nhớ anh, lại là những cảm xúc vụn vặt ùa về trong khoảng khắc cuối ngày...đã có những lúc em cảm thấy mệt mỏi cho những mối quan hệ nhằng nhịt và phức tạp. Đã có những lúc khi mà tâm trạng nản đến mức lí trí mệt nhoài bảo "bỏ đi", nhưng rồi, em vẫn bước, mang theo bên mình đâu đó những lời động viên của anh...

Những chiều mưa, nếu có thể, em vẫn muốn chống cằm ngồi nhìn mưa rơi, đôi khi khẽ rùng mình vì cảm giác rát buốt hắt vào mặt, nhưng kệ. Thật lạ khi vô vàn cảm xúc của em về anh lại gắn với mưa, với những vòng xe hối hả anh đèo em đi qua ngày tháng, ngồi sau tấm lưng ướt nhẹp của anh, người em khẽ run lên rồi hít hà xoa hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm.

Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn

Có những ngày, bận rộn với bao công việc và dự đinh, chỉ kịp hỏi thăm và động viên nhau bằng những tin nhắn cuối ngày, nhưng em vẫn cảm thấy thật ấm áp.

Có những ngày, chán nản làm sao, mệt mỏi làm sao, anh xoa xoa đầu em bảo: cười lên đi nhóc, rồi sẽ ổn cả thôi.

Đều đặn như thế, hành trình cuộc sống của em rộn rã tiếng cười, ấm áp bởi sự động viên và chia sẻ, mạnh mẽ bởi điểm tựa cho em từ phía sau, còn có cả những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng luôn có một bàn tay đưa ra lau lấy.

Vậy mà đã có lúc, khi anh quá bận rộn với những bộn bề trong cuộc sống ấy, em đã tự hỏi: mình là gì trong những lo toan hối hả của anh? Ngập mình trong những suy nghĩ, và rồi em tự cho bản thân câu trả lời, vốn dĩ mọi thứ đều có lí lẽ, và em vốn ngại với sự đổi thay...

Những mảnh vá không đầu không cuối, em viết cho anh giữa bộn bề những cảm xúc không tên đang hiện diện. Đi qua những ngày nắng, em lại mong trời bất chợt những cơn mưa...

Em từng nhớ đã đọc được câu nói: "Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn còn muốn cố gắng. Đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn còn cảm thấy có thể tiếp tục. Và...đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu như ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn"

Em là cô nàng Nhân Mã, là cô gái của Gió và của tự do, em yêu thích sự mới mẻ và ham khám phá, em chinh phục ước mơ của em bằng ngọn lửa nhiệt huyết và bùng cháy trong tim, em ghét sự nhàm chán và những thứ lặp lại một cách đơn điệu tuần hoàn. Đối với Nhân Mã, mọi thứ phải luôn thay đổi, sáng tạo. Nhân Mã em luôn tràn đầy năng lượng, sức sống, cảm giác như luôn sẵn sàng tinh thần để chào đón và đương đầu với những thử thách mới.

Anh là chàng trai Xử Nữ, là người thực tế và cầu toàn, anh luôn muốn sự hoàn hảo trong mọi thứ anh chọn, anh kĩ tính và cẩn thận, anh luôn thận trọng trong mọi chuyện, trái với bản tính ồn ào, nào nhiệt của em, anh nhẹ nhàng và sâu sắc.

Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn

Không có sự đồng điệu, bạn bè bảo hai đứa không hợp tính nhau. Em cãi, chẳng phải cuộc sống vốn luôn tồn tại quy luật bù trừ đó sao. Anh chìa tay ra nắm lấy tay em, đi cùng nhau suốt một hành trình dài, thêu dệt nên những mảng kí ức đẹp, chộn rộn niềm vui, hạnh phúc và đầy ắp tiếng cười.

Yêu thương đủ rồi, có phải chúng ta đã thiếu đi một chút nhường nhịn, một chút vị tha, một chút cảm thông, để rồi yêu thương lỡ hẹn?

Và rồi anh có biết không? Dù rằng em biết mình vẫn còn có thể xao lòng khi bị ánh mắt tha thiết của anh níu lại, nhưng…đã đến lúc em nhận ra không phải ngày nắng nào cũng đẹp. Đã đến lúc em nhận ra, yêu thương ấy liệu đã đủ sâu? Hay chỉ đơn thuần là một thói quen khó bỏ? Đã đến lúc em nhận ra, kí ức ấy sẽ đẹp hơn nếu em giữ lại ở một góc nhỏ trong tim, nơi chứa chan những kỉ niệm đáng nhớ một thời của chúng ta. Đã đến lúc em nhận ra, thay vì cố gắng níu giữ những thứ không hoàn toàn thuộc về mình, em nên nhẹ lòng để nó ra đi. Và đã đến lúc em nhận ra…có những cái buông tay khiến con người ta cảm thấy nhẹ nhàng và lòng họ bình yên hơn anh ạ!

Nên như vậy thôi anh nhé!

Đêm mưa, vùi đầu trong chăn, những dòng tin nhắn rõ mồn một, khoảng kí ức vẹn nguyên trong trí nhớ, chầm chậm như một thước phim và em thấy mình trong đó, với nụ cười rạng rỡ, giòn tan những ngày đầu mới gặp anh...

Anh, và em, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ phải lớn lên, chinh phục những hoài bão và ước mơ của riêng mình. Nếu như trên con đường đi tìm hạnh phúc ấy, trái tim ta lỡ nhịp và không tìm được sự đồng điệu, đừng quay lưng lại mà hãy cứ động viên nhau, ủng hộ nhau, bước cạnh nhau như những người bạn thật sự.

Đâu đó em đọc được những câu này trong tác phẩm của Dung Keil : "Xin đừng nói với người khác rằng mình đã chia tay, chỉ là: mình đã yêu nhau xong rồi...”

© Nguyễn Thị Mến – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Thiết kế: Hương Giang
Có những cái buông tay khiến mình nhẹ lòng hơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Này em, tháng 8 gọi mùa thu về rồi đấy

Có ai nhận ra sự thay đổi của đất trời trong những ngày đầu thu… Dường như nắng đã bớt gay gắt hơn, gió đã mát mẻ hơn lòng người cũng dịu dần theo vị ngòn ngọt của mùa thu.

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

10 câu trích dẫn hay nhất về mẹ, không thể không đọc trong tháng Vu Lan báo hiếu

Nhân tháng Vu Lan này, cùng đọc lại những câu nói trích dẫn về mẹ được triệu người dân trên thế giới biết đến và đừng ngần ngại chia sẻ thông điệp này đến mẹ hoặc những người phụ nữ mà bạn kính trọng.

back to top