Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chồng chưa cưới rắc rối (Nữ hoàng tin đồn, phần 30)

2012-09-21 11:55

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Tay phải của Đường Ca Nam bị thương, bữa tối ăn rất ít, chỉ uống một chút rượu, vừa lên xe đã bắt đầu nũng nịu với Phong Bình: “Đói qua, lúc nãy người ta chẳng ăn được gì cả”.
Vừa nói dứt lời, anh cảm giác xe giật một cái, Phong Bình cũng cảm nhận được điều đó. Hai người nhìn về phía lái xe. Dường như toàn thân A Cửu cứng đờ lại như bị sét đánh vậy, một lúc lâu mới quay đầu lại cười gượng với họ, tỏ ý xin lỗi rồi lái xe đi.

Vậy là hai người đều hiểu vì sao bỗng nhiên xe lại giật như thế.Trong nháy mắt, nét mặt Đường Ca Nam thay đổi 1800 độ, thật là xấu hổ, xấu hổ chết đi được.

Phong Bình nhìn anh, cố gắng bặm chặt môi nhịn cười, suýt nữa thì bị nội thương.

Tác giả : Thẩm Thương My – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi– Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù

Ảnh minh họa

Đường Ca Nam dùng ánh mắt sắc nhọn cảnh cáo cô không được cười. Nhưng cô cố gắng nhịn cười đến đỏ cả mặt, vẫn phát ra âm thanh nhỏ, anh lập tức nhoài người sang bịt miệng cô lại.

Tay anh nồng mùi thuốc. Phong Bình dồn hết sức mà cũng không đẩy được tay anh ra. Ánh mắt chếch qua vai anh, đúng lúc nhìn thấy vai của A Cửu, các cơ rung lên như bị co giật vậy, rõ ràng là cũng đang cố nhịn cười. Cô không nhìn thì thôi, nhìn rồi lại không nhịn được, kết quả là cười bật thành tiếng.Cô vừa cười, A Cửu cũng không nhịn được cười phá lên.

Đường Ca Nam ức chế, mặt hầm hầm ngồi im trên ghế chẳng nói chẳng rằng. Thấy hai người trên xe càng cười càng to, dường như không có ý dừng lại, anh không kiềm chế được quát loạn lên.

“A Cửu, tháng sau cậu bị trừ một nửa tiền lương”.

“Không phải chứ giám đốc?” A Cửu vui quá hóa buồn, vội mím chặt miệng lại, lên tiếng phản kháng.

Xử lý xong anh ta, Đường Ca Nam quay sang nhìn khuôn mặt co giật vì cười của Phong Bình, lạnh lùng nói: “Em còn cười à? Ai hại anh bị thương? Nếu tay anh không bị thương thì lẽ nào anh không cầm được dao dĩa? Sao có thể bị đói được? Lại còn cười được nữa… em, anh giận thật rồi đấy”.

Phong Bình cười đến nỗi chảy cả nước mắt, cố gắng lắm mới miễn cưỡng dừng lại được. Cô gối đầu vào đùi anh, mắt nhắm miệng thở phù phù, nụ cười trên khuôn mặt vẫn chưa tan biến hết, hai má ửng hồng, bờ mi ươn ướt, trông rất đáng yêu.

Thấy cô gối đầu vào đùi mình, Đường Ca Nam thấy có gì đó là lạ, từ trước đến nay chưa có cô gái nào làm thế với anh, trước mặt anh họ thường cố gắng biểu lộ mặt hoàn mỹ nhất của mình, gối đầu lên đùi đàn ông, không ít thì nhiều cũng có phần hơi mất hình tượng.

Hành động ấy của cô như khiến mối quan hệ của hai người thân thiết hơn rất nhiều.Đường Ca Nam thấy rung động trong lòng, nghĩ bụng dù sao hôm nay đã xấu hổ rồi, làm thêm những việc phá cách thì có sao đâu. Vừa nghĩ đến đấy, bỗng nhiên Phong Bình mở mắt, nói với A Cửu: “A Cửu, chúng ta đến đường Anh Hoa”.

Đường Ca Nam ngạc nhiên: “Đến đấy làm gì?”

Phong Bình nhắm mắt lại rồi nói: “Chẳng phải anh rất đói sao? Đưa anh đi ăn chút gì đó”.

“Ở đó thì có gì ngon chứ?”

“Có một quán mỳ, không rộng lắm nhưng mỳ ở đấy rất ngon”.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top