Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bắt cá hai tay trên thiên đường , Phần 5

2012-09-18 09:20

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Mỗi khi tôi nhớ lại câu chuyện kì nghỉ hè trên núi năm đó, trái tim tôi lại nhói đau và nước mắt trào ra. Đó là khi tôi còn sống. Giờ thì tôi đã ở trên thiên đường, nhớ lại cái ngày tôi được biết về cái chết của HwanHee và chẳng cảm thấy đau đớn gì cả. Một chút cảm giác tội lỗi nhưng trái tim thì vô sự.

Dù sao thì nó vẫn không phải là những kí ức dễ chịu gì cho cam. Thế nên tôi rất ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng HwanHee.

Tác giả: Aramis – Người đọc: Nhím Xù, Thảo Kòi – Kỹ thuật: Nhím Xù, Bùi Dung
bắt cá hai tay trên thiên đường
Ảnh minh họa

“Trông em có vẻ hạnh phúc lắm.”

Ý nghĩ đầu tiên của tôi, không thể tin được, lại là thở phào nhẹ nhõm vì Brian đã đi khỏi. Anh nói phải đi thăm một vài người bạn. Cuộc sống trên này mới cởi mở và phóng khoáng làm sao.
HwanHee nằm xuống bên tôi và cù vào bên hông tôi, anh vẫn luôn biết chính xác phải cù vào chỗ nào để làm tôi cười phá lên. Tôi bật cười khanh khách.

“Sao em lại nằm đây trong bóng tối thế này?” Anh tò mò hỏi khi tôi đã ngưng cười. Anh khẽ đưa một tay lên và vẫy vẫy trong gió. Bỗng ở đâu ra những đốm sáng nhỏ li ti tràn ngập cả không gian trước mắt.

“Ôi đom đóm.”

Tôi thốt lên ngạc nhiên và sung sướng. “Đẹp quá.”

“Em đang nghĩ gì vậy?”

Thêm một điều nữa về thiên đường. Cuộc sống ở đây quá thanh thản và êm ả đến mức thật khó mà có thể mở miệng ra nói dối. “Em đang nhớ lại cái kì nghỉ mùa hè trên núi năm đó. Anh còn nhớ không?”

“Sao anh có thể quên được chứ.”

Tôi chú tâm nhìn vào khuôn mặt anh khi anh trả lời, chờ đợi những rung động nhẹ mỗi khi người ta nhắc đến những kỉ niệm buồn. Nhưng trông anh vẫn ổn, khuôn mặt anh thật bình thản.
“Nhớ đến nó… không làm anh buồn chứ?”

Anh mỉm cười với tôi, nụ cười thật đẹp khiến trái tim tôi bỗng đập nhanh hơn. “Tất cả đã là quá khứ rồi, Kaylin. Kí ức không làm cho anh buồn ở đây, trên thiên đường này.”

Thiên đường quả là một miền ánh sáng. Tôi định nói tiếp nhưng HwanHee đã cướp lời tôi.

“Đó quả là một đêm tràn ngập kim cương.”

Tôi ngước nhìn anh. Gương mặt anh hiền hòa và trìu mến. “Anh đã rất muốn lấy được một viên cho em.”


Ảnh minh họa

HwanHee nằm xoay ngang ra, đầu gối lên bụng tôi, cái cách chúng tôi vẫn thường ngủ trưa cùng nhau ngày trước. “Em đã nói rằng con suối trông thật đẹp, em nói em muốn được chạm vào nó. Và vì vậy anh muốn được nắm lấy nó và mang đến cho em. Vậy thôi.”

Những lời anh nói làm tôi choáng váng. Cho tôi. Vẫn là tại tôi. Tất cả đã bắt đầu là vì tôi, và kết cục thì quá đau buồn.

“Đó đâu phải lỗi của em.”

HwanHee như đọc được suy nghĩ của tôi. Giọng anh trầm trầm, có vẻ ngái ngủ. Chưa đầy năm phút sau, anh đã ngáy khe khẽ và hơi thở anh phả vào bụng tôi nhột nhột.

Vậy là vẫn giống hệt ngày xưa. Chúng tôi là những kẻ trung thành với thói quen của mình. Nhiều người nghĩ rằng việc tuân thủ thói quen là không tốt, rằng một con người phải luôn luôn vận động, luôn luôn thay đổi và trải nghiệm những cái mới. Nhưng tôi lại thích thói quen. Thói quen cũng có nghĩa là sự ổn định, là cảm giác thoải mái dễ chịu.

Nằm đó với HwanHee gối đầu lên bụng mình, tôi vừa nghịch mớ tóc gáy rối bù của anh, vừa nhìn lên chùm sao hình con gấu Brian vừa làm cho tôi. Vậy ra đây chính là cảm giác tội lỗi trên thiên đường, thế giới hoàn hảo nhất. Đúng là chỉ có Thượng Đế mới biết trước được cái tình huống oái oăm này lại có thể xảy ra sau khi người ta chết. Trên Trái Đất, chuyện vướng vào những mối tình tay ba và rồi phải đau khổ với những quyết định khó khăn là chuyện xảy ra như cơm bữa, nhưng trên thiên đường thì đúng là không tưởng!

Và mặc dù rõ ràng là ích kỉ đến trắng trợn, tôi đã hiểu rằng hạnh phúc tuyệt đối của tôi là gì rồi.

Là Brian và HwanHee.

Ôi! Chúa ơi, con rắc rối to rồi.

Để lại HwanHee với giấc ngủ thiên thần, tôi chạy ngay tới chỗ bố mẹ. Hai người đang ném đi ném lại một quả bóng chuyền, nghịch ngợm, vui vẻ hệt một đôi vợ chồng son.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top