Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình cũ ( Nữ hoàng tin đồn, phần 29)

2012-09-19 09:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Đến tòa nhà Bắc Thần, Phong Bình xách hộp cơm vào thang máy dưới ánh mắt sáng quắc của bảo vệ. Trên đường đi gặp không ít ánh nhìn. Đến phòng giám đốc, hai cô thư ký đang thì thầm to nhỏ, nhìn thấy cô bước vào vội ngây người ra, quay sang nhìn nhau, dường như không biết phải làm thế nào.

“Giám đốc Đường có trong phòng không?” Phong Bình mỉm cười hỏi.

“Có ạ, xin cô chờ một chút, tôi giúp cô gọi giám đốc…”

Tác giả : Thẩm Thương My – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi– Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù
nữ hoàng tin đồn
Ảnh minh họa

“Không cần khách sáo, để tôi tự vào”.

Phong Bình cười ngăn họ lại, nói hết câu cũng là lúc đến trước phòng giám đốc, cô nắm lấy tay cầm rồi đẩy cửa bước vào, ánh mắt liếc nhìn căn phòng rộng rãi, sau đó cố định ở chiếc sofa gần cửa sổ.Trong chớp nhoáng, cô bỗng nhiên hiểu rằng vì sao hai thư ký lại hoang mang đến vậy.

Hai người ngồi trên sofa, một cô gái tóc dài mặc bộ vest đen, những đường nét trên mặt đẹp như tranh vẽ, những ngón tay dài đang cầm chiếc thìa bón bữa trưa cho Đường Ca Nam.

Sự xuất hiện bất ngờ của cô khiến hai người đều có chút ngạc nhiên.

Phong Bình mỉm cười bước vào như không nhìn thấy gì, cô đặt hộp cơm lên trên tấm thảm, cười và nói: “Em mang cơm đến, chỉ có điều hình như anh không cần nữa”.

Thức ăn trong miệng Đường Ca Nam vẫn chưa trôi xuống cổ, vừa nhìn thấy cô đã nghẹn, ho liên hồi. Sắc mặt của cô gái kia không hề biến đổi, vẫn mỉm cười.

Phong Bình nhìn bữa trưa của họ rồi cười và nói: “Thịnh soạn quá, còn có canh bào ngư, cơm ở ngoài ngon hơn cơm ở nhà, đúng không anh Nam?”

Đường Ca Nam lấy tay che miệng, ho nhiều hơn.Phong Bình liếc nhìn, ba ngón tay của anh đã được băng bó kỹ càng, chắc chắn là công lao của quý cô ngồi cạnh.

Trong lòng cô nghĩ như vậy nên tự nhiên ánh mắt cũng hướng về phía cô gái kia.

Điều đáng khâm phục là cô ta rất bình tĩnh, ngay trước mặt cô mà còn dám rót nước cho Đường Ca Nam, thậm chí còn vỗ lưng cho anh ta để anh dễ thở.

Phong Bình nhìn mà cũng thấy khâm phục, nhưng dường như Đường Ca Nam có vẻ không thể hưởng thụ được, anh ta vừa ho sặc sụa, vừa từ chối ý tốt của cô ta.

Từ khi cô bước vào phòng, khoảng năm phút, anh ta liền ho không ngừng, ho đến nỗi mặt mày đỏ lừ mà vẫn không dừng lại được. Quả thực cô không thể đứng nhìn được, lại gần vỗ một cái thật mạnh vào lưng anh, quả nhiên, cơn ho dai dẳng ấy dừng lại một cách thần kỳ.


Ảnh minh họa

Đợi đến khi anh ta hồi phục lại, cô mới cười và hỏi: “Không sao chứ?”

Đường Ca Nam vội lắc đầu tỏ vẻ không sao, anh đứng dậy và nói: “Để anh giới thiệu một chút, cô ấy là…”

“Tôi là Đường Thi, giám đốc kế hoạch mới của công ty”. Cô ta chủ động đứng lên, mỉm cười, tự giới thiệu, tỏ vẻ rất tự nhiên, thoải mái.

“Rất vui được gặp cô, cô Phong”. Nói xong cô ta đưa tay ra.

Phong Bình bắt tay cô ta, rất muốn hỏi cô ta một câu: “Công việc của cô có phải bao gồm cả việc bón cơm cho cấp trên không?” nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Nhưng hình như Đường Thi đã biết trong lòng cô nghĩ gì nên chủ động giải thích: “Tôi bón cơm cho Ca Nam vì tay anh trái của anh ấy không tiện lắm”.

Ca Nam? có nhân viên gọi giám đốc của mình như vậy sao?

Nhưng không ngờ Đường Thi lại nói tiếp: “Quan trọng hơn là tôi muốn bón cơm cho anh ấy”.

Câu nói ấy khiến Phong Bình thực sự phải nhìn cô ta bằng ánh mắt khác, Đường Ca Nam cũng tròn xoe mắt nhìn cô ta.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top